Huyền Bí Từ Cõi Thần

Chương 10: Hồi ức của Nữ Oa

Nữ Oa ngồi trên viên đá lớn giữa ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà. Đôi mắt cô nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm điều gì đó trong ký ức đã ngủ quên. Lạc Thiên và Trác Huyền ngồi bên cạnh, không ai nói một lời nào, chỉ lặng lẽ chờ đợi.

“Các ngươi có muốn biết về quá khứ của ta không?” Nữ Oa bỗng lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.

Lạc Thiên gật đầu, trong lòng tràn đầy tò mò. Anh biết rằng mỗi câu chuyện của Nữ Oa đều mang theo những bài học quý giá. “Xin hãy kể cho chúng tôi nghe,” anh nói, giọng kiên định.

Nữ Oa hít một hơi thật sâu, như thể đang chuẩn bị cho một hành trình dài. “Ta đã sống hàng triệu năm, chứng kiến nhiều cuộc chiến mà con người gọi là 'lịch sử'. Mỗi cuộc chiến đều để lại những vết thương không thể nào chữa lành.”

Cô nhắm mắt lại, hình ảnh hiện lên rõ nét trong tâm trí. “Ta nhớ lần đầu tiên nhìn thấy những sinh linh đang tranh giành nhau vì quyền lực. Họ không hiểu rằng chính họ đã tự hủy diệt. Những cánh đồng xanh tươi trở thành bãi chiến trường, nơi mà máu và nước mắt hòa lẫn vào nhau.”

Trác Huyền không khỏi rùng mình. “Chúng ta đang sống trong những ngày đen tối, nhưng sao họ lại không học từ quá khứ?”

“Bởi vì con người thường quên,” Nữ Oa đáp, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “Họ sống trong sự kiêu ngạo, tự cho rằng mình là trung tâm của vũ trụ. Nhưng ta đã chứng kiến sự tàn phá, những cuộc chiến vì lòng tham, sự ích kỷ. Ta đã thấy những người bạn mà ta từng cứu giúp, cuối cùng lại quay lưng phản bội.”

Lạc Thiên cảm thấy nỗi đau trong giọng nói của cô. “Cô đã phải chịu đựng điều đó một mình sao?”

“Không,” Nữ Oa trả lời, “ta đã có những đồng minh. Nhưng khi sự tham lam lên ngôi, ngay cả những người mà ta tin tưởng nhất cũng có thể phản bội.” Cô dừng lại một chút, như thể đang tìm kiếm những từ ngữ chính xác. “Ta đã chứng kiến sự ra đời và cái chết của nhiều vị thần, nhiều linh hồn. Họ đều có lý do riêng, nhưng cuối cùng, tất cả đều dẫn đến một kết cục bi thảm.”

“Vậy cô làm gì để thay đổi điều đó?” Trác Huyền hỏi, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.

“Ta đã quyết định tạo ra những sinh linh mới, hy vọng rằng họ sẽ khác. Nhưng ta không thể làm mọi thứ một mình. Ta cần những người như các ngươi.” Nữ Oa nhìn thẳng vào mắt Lạc Thiên, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Ta cần những người dám đứng lên vì công lý, dám chiến đấu để bảo vệ những kẻ yếu đuối.”

Lạc Thiên cảm nhận được sức mạnh trong lời nói của cô. “Tôi sẽ không để cô đơn độc trong cuộc chiến này. Tôi sẽ cùng cô.”

“Cảm ơn ngươi,” Nữ Oa mỉm cười, nhưng nụ cười của cô lại mang theo nỗi buồn. “Nhưng có những điều mà các ngươi chưa biết. Đế Vương Hắc Ám, ông ta không chỉ là kẻ thù của ta, mà còn là một phần của quá khứ mà ta không thể quên.”“Ông ta có mối liên hệ gì với cô?” Lạc Thiên hỏi, sự tò mò trỗi dậy.

“Ông ta là một trong những người mà ta đã từng tin tưởng,” Nữ Oa đáp, giọng cô trầm xuống. “Chúng ta đã cùng nhau chiến đấu, nhưng lòng tham đã khiến ông ta phản bội ta. Ông ta đã đánh mất chính mình trong bóng tối, và ta không thể cứu vãn.”

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra một lần nữa,” Trác Huyền nói, quyết tâm trong từng từ. “Chúng ta sẽ không để cho bóng tối chiếm ưu thế.”

“Đúng vậy,” Nữ Oa gật đầu. “Nhưng trước khi đi đến cuộc chiến cuối cùng, ta cần phải chuẩn bị. Các ngươi phải hiểu rằng không chỉ có sức mạnh, mà còn là tình yêu và sự hy sinh mới có thể dẫn lối cho các ngươi.”

Lạc Thiên cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm trong từng lời nói của Nữ Oa. Những cuộc chiến mà cô đã chứng kiến không chỉ là những trận đánh tàn khốc, mà còn là những nỗi đau, sự mất mát và cả những kỷ niệm đẹp đã từng tồn tại.

“Cô đã phải chịu đựng quá nhiều,” Lạc Thiên nói, giọng anh trầm xuống. “Tôi không muốn lặp lại những sai lầm của quá khứ.”

“Đó là điều ta hy vọng ở các ngươi,” Nữ Oa đáp, ánh mắt cô sáng lên. “Hãy nhớ rằng, mỗi lựa chọn đều có hậu quả. Hãy chiến đấu vì những điều tốt đẹp, không phải vì lòng tham hay quyền lực.”

Lạc Thiên gật đầu, cảm thấy trách nhiệm nặng nề hơn bao giờ hết. Anh quyết tâm không chỉ bảo vệ thế giới mà còn là những người mà anh yêu thương. “Chúng ta sẽ cùng nhau viết nên một câu chuyện mới.”

Nữ Oa mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không che giấu được nỗi lo âu trong lòng cô. “Hãy chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất. Bóng tối đang đến gần, và chúng ta phải sẵn sàng.”

Khi ánh sáng dần tắt, không khí xung quanh trở nên nặng nề. Lạc Thiên cảm thấy như có điều gì đó sắp xảy ra, một cơn bão đang gào thét ở chân trời xa. Anh nhìn về phía Nữ Oa, thấy trong mắt cô ánh lửa của một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

“Chúng ta sẽ không lùi bước,” anh nói, giọng đầy quyết tâm. “Dù cho bóng tối có đến đâu, chúng ta sẽ luôn đứng vững.”

“Đúng vậy,” Nữ Oa đáp, sự kiên cường trong giọng nói của cô như một lời hứa. “Chúng ta sẽ chiến đấu cho đến cùng.”

Trong khoảnh khắc ấy, tất cả đều cảm nhận được sức mạnh của một liên minh không thể phá vỡ. Nhưng trong sâu thẳm, họ cũng biết rằng những thử thách khủng khiếp đang chờ đợi phía trước. Liệu họ có đủ sức mạnh để vượt qua những bóng tối mà quá khứ đã để lại?