Huyền Bí Đằng Sau Cửa Sổ

Chương 7: Thảo My Xuất Hiện

Mai và Hoàng rời khỏi nơi ẩn náu, lòng đầy quyết tâm. Ánh nắng ban trưa chói chang, nhưng cả hai không cảm thấy nóng bức. Họ chỉ có một mục tiêu duy nhất: tìm kiếm thông tin về tổ chức ngầm và những Người Huyền Bí khác. Mối liên kết giữa họ ngày càng trở nên chặt chẽ hơn, mặc dù trong lòng vẫn còn những điều chưa nói ra.

“Chúng ta sẽ tìm Thảo My trước,” Hoàng đề nghị. “Cô ấy có nhiều mối quan hệ và có thể giúp chúng ta kết nối với những Người Huyền Bí khác.”

Mai gật đầu, nhưng trong lòng cô lại lo lắng. Thảo My là người vui vẻ, nhưng cô không biết liệu sự hiện diện của cô ấy có giúp ích cho mối quan hệ giữa mình và Hoàng hay không. “Liệu cô ấy có thể hiểu được chúng ta đang đối mặt với nguy hiểm không?” Mai hỏi.

“Thảo My luôn hiểu người khác,” Hoàng trấn an. “Cô ấy có khả năng nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ. Chúng ta cần sự giúp đỡ của cô ấy.”

Họ đi đến quán cà phê nơi Thảo My thường xuất hiện. Khi bước vào, Mai thấy cô bạn thân của mình đang ngồi ở góc quán, ánh mắt tươi tắn như thường lệ. Thảo My mặc một chiếc váy màu vàng nổi bật, vẻ ngoài của cô như ánh nắng rực rỡ giữa những người xung quanh.

“Chào các bạn!” Thảo My vẫy tay, nụ cười rạng rỡ trên môi. “Hôm nay trông hai bạn có vẻ nghiêm túc quá. Có chuyện gì không ổn à?”

“Chúng tôi cần nói chuyện nghiêm túc,” Hoàng đáp, giọng nói của anh không còn lạnh lùng như trước. “Có liên quan đến Hội Thức Tỉnh.”

Nụ cười trên mặt Thảo My tắt ngấm. “Hội Thức Tỉnh? Các bạn đang nói về tổ chức ngầm đó à?” Cô nhíu mày, sự lo lắng hiện rõ. “Có chuyện gì xảy ra?”

Mai hít một hơi sâu, cảm thấy cần phải nói rõ ràng. “Chúng tôi đã phát hiện ra rằng họ đang tìm cách thao túng những Người Huyền Bí. Chúng ta phải hợp tác để ngăn chặn điều đó.”

Thảo My nhìn họ, ánh mắt đầy sự nghiêm túc. “Được rồi, tôi sẽ giúp các bạn. Nhưng chúng ta cần lên kế hoạch cụ thể. Cùng nhau, chúng ta sẽ làm rõ mọi chuyện.”

Khi ba người họ thảo luận, Mai cảm nhận được sự hòa hợp giữa Hoàng và Thảo My. Họ trao đổi thông tin, từng câu chuyện được kể ra như những mảnh ghép của một bức tranh lớn. Thảo My không chỉ là cầu nối giữa Mai và Hoàng, mà còn là người truyền cảm hứng, giúp họ mở lòng hơn.

“Mai, tôi biết bạn có khả năng đọc tâm,” Thảo My nói, ánh mắt đầy tin tưởng. “Bạn có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi và lo lắng của những Người Huyền Bí khác. Hãy dùng sức mạnh của bạn để giúp họ.”

“Nhưng tôi sợ,” Mai thừa nhận, giọng nói run rẩy. “Sợ rằng mình không thể giúp được ai.”

“Đừng nghĩ như vậy,” Hoàng lên tiếng, ánh mắt anh kiên định. “Bạn có thể giúp đỡ nhiều người. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Mai nhìn vào mắt Hoàng, thấy được sự ủng hộ. Cô gật đầu, quyết tâm trong lòng dần lớn lên. “Tôi sẽ cố gắng.”

Thời gian trôi qua nhanh chóng, ba người họ lập kế hoạch cho cuộc tìm kiếm những Người Huyền Bí khác. Họ quyết định bắt đầu từ những người có khả năng tương tự như Mai. Thảo My sử dụng các mối quan hệ của mình để tìm kiếm thông tin, trong khi Hoàng đảm bảo an toàn cho cả nhóm.

“Chúng ta cần một địa điểm an toàn để gặp gỡ,” Thảo My gợi ý. “Tôi biết một nơi có thể phù hợp.”

“Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ,” Hoàng quyết định. “Thời gian không chờ đợi ai cả.”

Khi họ rời khỏi quán cà phê, không khí bên ngoài có chút căng thẳng. Mai cảm nhận được sự hiện diện của những người khác xung quanh, nhưng không thể xác định rõ ràng. “Có lẽ tôi đang bị ám ảnh,” cô tự nhủ.Trên đường đến địa điểm mới, Thảo My luôn tìm cách tạo không khí thoải mái hơn. “Này, các bạn có muốn chơi một trò chơi không?” cô đề nghị, đôi mắt lấp lánh.

“Trò chơi gì?” Hoàng hỏi, vẻ mặt nghi ngờ.

“Chúng ta sẽ thử đoán suy nghĩ của nhau! Mai có thể giúp chúng ta,” Thảo My cười, không để ý đến sự căng thẳng trong lòng Mai.

“Chắc chắn là một ý tưởng thú vị,” Hoàng nói, nhưng trong lòng anh vẫn chưa hoàn toàn thoải mái.

Mai cảm thấy bị đẩy vào tình huống khó xử. “Tôi không chắc mình có thể giúp được,” cô nói, nhưng Thảo My đã bắt đầu trò chơi.

“Thôi nào! Chỉ là một trò chơi thôi mà. Mai, hãy thử đoán suy nghĩ của tôi đi!”

Mai hít một hơi sâu, tập trung. Cô cảm nhận được cảm xúc của Thảo My, sự háo hức và mong muốn tạo nên sự kết nối. “Bạn đang nghĩ về việc làm cho mọi người vui vẻ hơn,” cô nói, nụ cười nở trên môi.

“Đúng rồi!” Thảo My reo lên, vẻ mặt đầy hào hứng. “Tiếp theo là Hoàng!”

Mai cố gắng cảm nhận. Hoàng đang nghĩ về trách nhiệm và những lo lắng về cuộc chiến sắp tới. “Bạn đang lo lắng về những gì sẽ xảy ra tiếp theo,” cô nói.

Hoàng gật đầu, nhưng không nói thêm. “Tôi đang suy nghĩ về cách chuẩn bị cho cuộc chiến.”

Thảo My ngừng lại, ánh mắt cô trở nên nghiêm túc. “Chúng ta không thể chỉ chơi đùa như vậy. Cuộc chiến này sẽ rất nghiêm trọng.”

Mai gật đầu, sự hào hứng ban đầu dần bị thay thế bởi sự lo lắng. “Tôi biết. Nhưng chúng ta cần phải duy trì tinh thần.”

Họ đến địa điểm mới, một căn nhà bỏ hoang ở ngoại ô thành phố. Thảo My dẫn đường, ánh mắt cô chăm chú quan sát xung quanh. “Nơi này khá an toàn. Ít người qua lại.”

“Hy vọng là đúng,” Hoàng nói, ánh mắt nghiêm túc. “Chúng ta cần phải nhanh chóng.”

Khi bước vào trong, không khí trở nên lạnh lẽo. Những mảnh ghép của quá khứ hiện lên trong tâm trí Mai. Cô cảm nhận được những nỗi đau, những bí mật đang được giấu kín. “Chúng ta cần phải tìm ra sự thật,” cô nói, quyết tâm trong giọng nói.

“Đúng vậy,” Hoàng đồng tình. “Chúng ta sẽ không để những kẻ xấu thao túng cuộc sống của mình.”

Mai cảm thấy sự kết nối giữa họ càng thêm mạnh mẽ. Cô biết rằng dù có bao nhiêu khó khăn phía trước, họ sẽ cùng nhau vượt qua. Cảm giác hồi hộp dâng lên, và cô biết rằng những bí mật vẫn đang chờ đợi để được khám phá.

“Chúng ta hãy bắt đầu,” Thảo My nói, và cả ba cùng nhau bước vào hành trình mới. Mỗi bước đi của họ là một bước gần hơn tới sự thật, một bước gần hơn đến tự do. Nhưng sự hiện diện của bóng tối vẫn lơ lửng, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến chưa bao giờ kết thúc.