Huy Hành Lệnh

Chương 5

08

Chỉ sợ phút tương phùng lại là chuyện trong mơ. 

Trong màn mưa bụi m.ô.n.g lung, vị công t.ử kiêu sa đứng lặng dưới hành lang, trong đầu đều là câu nói ấy. Vì ngày hội ngộ này, hắn không biết đã trằn trọc thao thức biết bao đêm dài.

Tạ Tầm ngày hôm nay đáng ra phải xuất môn từ sớm, nào ngờ chỉ riêng việc đứng trước giá treo đầy gấm vóc chọn tới chọn lui xiêm y đã ngốn mất nửa ngày trời. 

Bộ này thì chê quá mực phô trương, bộ kia lại bảo không đủ đoan trang... Chọn lựa mãi vẫn cảm thấy không vừa ý. 

Đến khi bước chân qua ngưỡng cửa, phía sau lại vang lên tiếng quát lạnh lùng của cha: "Đi đâu đấy?"

Sống lưng hắn chợt cứng đờ. 

Từ nhỏ hắn đã sợ cha, vừa bị phạt gia pháp lại đang lúc đóng cửa suy ngẫm, nếu là ngày thường tất phải hoảng hốt che đậy, nào ngờ hôm nay chẳng biết lấy đâu ra dũng khí lớn đến vậy, thẳng thắn đáp lời muốn tới Lâu Đông thư viện để tìm kiếm người trong lòng. 

Hắn đã hạ quyết tâm, dẫu cho có bị đ.á.n.h c.h.ế.t hắn cũng tuyệt đối không cưới đích nữ Lâu gia kia.

Chẳng ngờ, người cha vốn luôn nghiêm khắc ấy vậy mà lại lộ ra thần sắc vui mừng khôn xiết, thẳng chân đạp hắn một cái: "Thằng nhóc thối này, xem ra cũng có chút tiến bộ đấy." 

Hắn ngơ ngác đứng tại chỗ, hoàn toàn không hiểu thấu ẩn ý thâm sâu trong lời nói đó, nhưng lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi nhiều.

Trạch viện mới đặt mua của Tạ gia cách Lâu Đông thư viện không quá nửa nén hương. 

Chuyến hội ngộ này hắn đã mong ngóng biết bao lâu, nhưng khi thực sự đến gần, trong lòng lại nảy sinh vài phần rụt rè, e ngại của kẻ đi xa mới về cố hương. 

Hắn nghĩ: Nếu cô nương kia biết được hắn đang mang hôn ước trên người, liệu có sinh lòng ngăn cách, tị hiềm hay không? 

Bản thân dẫu cho đã đưa ra văn thư hủy hôn, nhưng hôn sự là do Thánh thượng ban cho, trưởng bối hai bên cũng sẽ không chấp thuận, chẳng qua chỉ là hành động trò trẻ con mà thôi. 

Hắn lại nghĩ: Nếu như cô nương kia cũng đã có hôn ước, thậm chí đã gả cho người khác làm vợ, thì biết phải làm sao đây? 

Càng nghĩ tâm trí hắn lại càng thêm hỗn loạn.

Giữa lúc tiến thoái lưỡng nan, tên tiểu sai chỉ tay về phía gian hàng tranh vẽ thanh nhã nơi góc phố: "Lần đầu gặp mặt, Thế t.ử chi bằng chọn lấy một món quà gặp mặt cho phù hợp." 

Đúng vậy, sao hắn có thể quên mất việc hệ trọng như thế cơ chứ! 

Trong tiệm tranh tẳm hoa đua nở, vị Thế t.ử kiêu sa đôi mày nhíu c.h.ặ.t không buông, chọn lựa mãi mới khiên cưỡng chấm trúng một hộp tùng yên thải mặc.

Chưởng quỹ mặt mày xởi lởi, vồn vã: "Công t.ử thật tinh mắt! Loại mực này ngũ sắc thanh thấu, hạ b.út trường tồn không phai, quả là vật thượng phẩm hiếm thấy nơi văn phòng tứ bảo, khắp thành chỉ còn lại đúng một hộp duy nhất này thôi đấy ạ." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trong lòng hắn thầm cười nhạt. 

Thượng Kinh thế gia trân bảo vô số, loại thải mặc này đều bị vứt bỏ như cỏ rác, chung quy lại vẫn là một góc nhỏ miền Giang Nam nhãn giới hẹp hòi, lại đi lấy cá mắt tráo trân châu như thế. 

Chỉ là lúc này hắn cũng lười so đo tính toán, đang định mở miệng định đoạt thì phía sau đột nhiên có một thị nữ chen lấn lao tới, mở miệng cũng muốn đòi lấy hộp thải mặc này.

Tên tiểu sai bên cạnh nhìn không thuận mắt, giọng điệu ngạo mạn: "Ngươi có biết vị công t.ử trước mặt là ai không? Nào có chỗ cho ngươi tùy ý tranh giành!" 

Nào ngờ vị thị nữ kia chẳng hề có chút sợ hãi, ngược lại đôi mắt tràn ngập vẻ khinh bỉ: "Thân phận lớn đến mấy cũng không thể làm lỡ dở đại sự cả đời của tiểu thư nhà ta được." 

Lời vừa dứt, nàng ta dứt khoát trả bạc, đoạt lấy hộp thải mặc cuối cùng rồi rời đi. 

Tên tiểu sai tức giận định đuổi theo liền bị hắn giơ tay ngăn lại: "Thôi bỏ đi, không cần phải tranh chấp." 

Hắn không muốn vì một hộp mực mà làm hỏng đi tâm trạng tốt đẹp của mình.

Phía xa tiếng trống rồng đua thuyền rộn rã, bên ngoài hành lang mưa bụi m.ô.n.g lung. Lâu Đông thư viện hiện lên giống hệt như dáng vẻ hắn đã từng nhìn thấy ngàn vạn lần trong mộng mị. 

Dưới mái hành lang quanh co, một nữ t.ử mặc tố y đang tĩnh tọa nơi đó, trầm tư hạ b.út. Trên thư án đặt sẵn, chính là một bức Lưu Hà Tào Vận Đồ vô cùng hùng vĩ, bề thế. 

Dòng sông ngang dọc đan xen, các bãi cạn đá ngầm được đ.á.n.h dấu rõ ràng, dẫu cho chưa hoàn toàn hoàn thiện nhưng đã đủ tinh diệu tuyệt luân. 

Nữ t.ử hoàn toàn chuyên tâm vào bức họa, đến mức chẳng hề hay biết phía sau có khách ghé thăm. 

Hắn lặng người đứng nhìn, chỉ cảm thấy khoảnh khắc này đáng giá hơn muôn vàn lần tương phùng trên thế gian.

Trên đường đến đây, hắn đã luyện không biết bao nhiêu lời thoại chào hỏi. Dẫu cho đối phương là ai, thân phận thế nào, hắn cũng sẽ thẳng thắn bày tỏ tấm chân tình của mình. 

Không biết phải đấu tranh tư tưởng bao lâu hắn mới khiên cưỡng ổn định lại tinh thần. 

Vị Thế t.ử kiêu sa chắp tay hành lễ, mọi thứ chu toàn. Mưa nhỏ lướt nhẹ qua mái hiên gỗ, gió sông thổi nhăn những trang sách. 

Hắn không biết mình đã đứng đợi bao lâu mới mong chờ được một giọng nói thanh lãnh đáp lời: "Tạ Thế t.ử, đã lâu không gặp."

Muôn vàn mong đợi trong lòng khoảnh khắc này đều hóa thành kinh hãi, hoảng loạn, thậm chí còn có một sự rung động khẽ khàng mà ngay cả chính hắn cũng chưa kịp nhận ra. 

Nữ t.ử kia không phải ai khác, chính là người hắn đã đích thân từ hôn, trăm bề khinh miệt — Lâu Lệnh Huy. 

Nhưng sao có thể là nàng ta được chứ... 

Hắn đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ, tựa như bị băng phong khóa c.h.ặ.t. Vô số chi tiết nhỏ nhặt thi nhau ùa về trong tâm trí, hắn không phải kẻ ngốc, đến nông nỗi này làm sao còn không hiểu thấu cơ sự.

Muôn vàn lời nói nghẹn ứ nơi cổ họng, trớ trêu thay đến cuối cùng, hắn lại bật cười thành tiếng đầy chế giễu: "Lâu Lệnh Huy, ngươi quả thực muốn bám víu vào Tạ gia đến mức này sao?"