Khôi đứng giữa căn bếp rộng lớn của nhà hàng, lòng đầy hào hứng. Anh đã quyết định tổ chức một bữa tiệc bất ngờ dành cho Phúc, không chỉ để thể hiện tình cảm mà còn để tạo không gian riêng cho cả hai, một nơi mà họ có thể quên đi những rắc rối bên ngoài. Những món ăn truyền thống sẽ là điểm nhấn, và Khôi đã lên kế hoạch tỉ mỉ cho từng chi tiết.
Khi ánh đèn vàng ấm áp trong bếp bắt đầu sáng lên, Khôi cảm nhận được niềm vui tràn ngập. Anh muốn Phúc cảm nhận được tình yêu từ những món ăn, từ sự chăm sóc trong từng công đoạn. Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ đợi đến giờ phút quan trọng.
Nhưng kế hoạch hoàn hảo của Khôi bỗng chốc bị đảo lộn khi Sơn xuất hiện tại nhà hàng, với nụ cười lạnh lùng trên môi. “Chào Khôi, không ngờ cậu lại ở đây,” Sơn nói, ánh mắt sắc lạnh quét qua không gian, như thể đang tìm kiếm điều gì đó.
Khôi cố gắng giữ bình tĩnh. “Sơn, có việc gì không?”
“Chỉ là tình cờ thôi,” Sơn đáp, bước vào bếp mà không cần sự cho phép. “Nghe nói cậu đang chuẩn bị một bữa tiệc. Mình có thể tham gia không?”
Khôi cảm thấy sự khó chịu dâng lên trong lòng. Anh không muốn để Sơn làm hỏng kế hoạch của mình, nhưng cũng không thể từ chối. “Được, nhưng đây là bữa tiệc dành cho một người đặc biệt.”
Sơn nhướng mày. “Người đặc biệt đó là ai? Chắc không phải là Phúc chứ?”
Khôi cứng người lại, không thể che giấu sự lo lắng. “Không phải việc của cậu.”
“Ồ, nhưng nó là việc của mình. Phúc là người mà mình quan tâm,” Sơn nói, sự mỉa mai trong giọng nói càng khiến Khôi khó chịu hơn.
Khi Khôi đang cố gắng giữ cho bầu không khí không bị căng thẳng, Ân xuất hiện, đôi mắt to tròn đầy nghi ngờ. “Cái gì đang xảy ra ở đây vậy?” Ân hỏi, ánh mắt lướt qua Khôi rồi dừng lại ở Sơn.
“Chỉ là một bữa tiệc nhỏ,” Khôi trả lời, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Mọi người có thể tham gia nếu muốn.”
“Nhưng mình không chắc là Phúc sẽ vui khi thấy cậu ở đây, Sơn,” Ân lên tiếng, giọng điệu đầy châm biếm.
Sơn không để ý đến lời nói đó. Hắn bắt đầu tìm kiếm những nguyên liệu trong bếp, như thể muốn tham gia vào việc chuẩn bị. “Mình có thể giúp đỡ, phải không?”
Khôi cảm thấy bực bội. “Cậu không cần phải làm gì cả.”
Ân cười khẩy. “Có lẽ Sơn chỉ muốn phá hoại bữa tiệc của cậu.”
Sự căng thẳng trong bếp tăng lên. Khôi biết rằng nếu không có sự can thiệp ngay lập tức, mọi thứ sẽ trở nên rối ren hơn nữa. Anh quay sang Ân, nói nhỏ: “Cậu có thể giúp mình, hãy làm cho Sơn đi ra ngoài.”
Ân gật đầu, nhưng vẫn giữ vẻ mặt ngờ vực. “Sơn, cậu không nên ở đây. Đây không phải là chỗ cho những trò đùa.”
Sơn nhếch môi cười, nhưng ánh mắt của hắn lại đầy thách thức. “Mình chỉ muốn biết Phúc đang ở đâu. Có thể anh ấy sẽ đến đây ngay.”
Khôi cảm thấy hồi hộp. “Phúc sẽ không thích khi thấy cậu ở đây.”
“Vậy sao? Mình nghĩ anh ấy sẽ rất vui khi thấy bạn bè xung quanh,” Sơn nói, giọng điệu mỉa mai khiến Khôi càng thêm bực bội.
Khi Khôi đang cố gắng tìm cách đuổi Sơn ra khỏi bếp, thì cửa mở ra. Phúc xuất hiện, khuôn mặt anh hiện lên vẻ ngạc nhiên khi thấy mọi người tụ tập tại đây. “Có chuyện gì vậy?”
Khôi cảm thấy tim mình đập mạnh. “Phúc, cậu đến đúng lúc. Mọi thứ đã sẵn sàng cho bữa tiệc.”
Phúc nhìn xung quanh, rồi dừng lại ở Sơn. “Sơn, cậu ở đây làm gì?”
“Mình chỉ đến để chúc mừng cậu và Khôi thôi mà,” Sơn nói, nụ cười vẫn không tắt. “Mọi người đều có quyền tham gia mà.”
Phúc cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo lướt qua. Anh không thích sự hiện diện của Sơn, đặc biệt là trong khoảnh khắc này. “Mình không chắc cậu là bạn ở đây.”
Sơn nhún vai. “Đừng lo lắng, mình sẽ không làm hỏng bữa tiệc của các cậu. Chỉ là muốn xem những món ăn ngon thôi.”
Khôi cảm thấy sự bực bội trong lòng. Anh không muốn Sơn ở đây. Không chỉ vì sự mâu thuẫn giữa họ, mà còn vì anh muốn tạo ra một không gian riêng cho Phúc.
“Được rồi, Sơn, cậu có thể ở lại, nhưng chỉ trong thời gian ngắn thôi,” Khôi nói, cố gắng kiềm chế sự tức giận.Sơn gật đầu, nhưng ánh mắt của hắn không hề có ý định rời đi. Khôi cảm thấy như mình đang đứng giữa một cơn bão. Bữa tiệc, vốn dĩ là một nơi để thể hiện tình yêu và sự chăm sóc, giờ đây đã trở thành một đấu trường.
Phúc nhìn Khôi, đôi mắt anh tràn đầy lo lắng. “Chúng ta có thể bắt đầu không?”
“Chắc chắn rồi,” Khôi đáp, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. Anh bắt đầu bày biện các món ăn, từng món một, trong khi Sơn và Ân đứng bên cạnh, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Khi Khôi dọn ra món đầu tiên, không khí trở nên căng thẳng. Mỗi miếng ăn đều là một thử thách, không chỉ là sự thưởng thức mà còn là cách để đối phó với những cảm xúc lẫn lộn. Phúc ăn một miếng, rồi nhìn Khôi. “Món này thật tuyệt.”
“Cảm ơn,” Khôi mỉm cười, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Sơn.
“Mình cũng muốn thử,” Sơn lên tiếng, khiến Khôi cảm thấy không thoải mái. Hắn cầm đũa lên, nhưng Khôi đã ngăn lại.
“Cậu có thể ăn món khác,” Khôi nói, giọng điệu cương quyết.
“Chỉ là một bữa tiệc mà thôi,” Sơn đáp, nhưng trong ánh mắt của hắn, Khôi thấy rõ sự thách thức.
Mọi thứ trở nên hỗn loạn. Ân, đứng bên cạnh, cố gắng làm dịu bầu không khí. “Chúng ta hãy cùng nhau thưởng thức món ăn.”
Khôi thở dài, cảm thấy áp lực đè nặng. Anh không chỉ phải chuẩn bị cho bữa tiệc mà còn phải giữ cho mọi thứ không bị rối tung lên. “Tôi không muốn bất kỳ ai làm hỏng bữa tiệc này,” Khôi nói, giọng cương quyết.
Phúc nhìn Khôi, ánh mắt anh đầy thông cảm. “Chúng ta sẽ vượt qua được, đúng không?”
Khôi gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Anh không thể để Sơn phá hoại khoảnh khắc này. Bữa tiệc sẽ là một khởi đầu mới cho tình yêu của họ, bất chấp mọi khó khăn.
Trong khi mọi người tiếp tục ăn, Khôi cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Những món ăn không chỉ đơn thuần là thức ăn; chúng là những kỷ niệm, những cảm xúc mà Khôi muốn dành tặng cho Phúc. Nhưng giờ đây, giữa những tiếng cười và những cuộc trò chuyện, hắn thấy sự hiện diện của Sơn như một vết thương đang rỉ máu.
“Phúc, cậu có nhớ lần đầu tiên chúng ta nấu ăn cùng nhau không?” Khôi hỏi, cố gắng chuyển hướng câu chuyện.
“Chắc chắn rồi,” Phúc cười nhẹ. “Cái bếp nhỏ của cậu lúc đó… thật ấm áp.”
“Đúng vậy. Chúng ta đã làm ra một món ăn thật tuyệt,” Khôi nói, ánh mắt sáng lên khi nhớ về khoảnh khắc ấy.
Nhưng Sơn không để yên. “Có lẽ Phúc nên nhớ rằng mình có thể tìm thấy hương vị tốt hơn ở nơi khác.”
Khôi cảm thấy cơn giận dâng lên. “Cậu không có quyền nói như vậy.”
“Nhưng tôi chỉ đang nói sự thật. Phúc có thể có nhiều lựa chọn hơn là chỉ dựa vào cậu,” Sơn tiếp tục, giọng điệu thách thức.
Khôi không thể kiềm chế được nữa. “Tôi không cần sự cho phép của cậu để yêu thương Phúc.”
Ân đứng giữa, cố gắng hòa giải. “Chúng ta không nên để những chuyện này làm hỏng bữa tiệc.”
“Đúng vậy,” Phúc nói, ánh mắt kiên quyết. “Tôi không muốn thấy sự mâu thuẫn này nữa.”
Nhưng Sơn chỉ cười, một nụ cười đầy mỉa mai. “Tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi muốn xem mọi chuyện diễn ra như thế nào.”
Khôi cảm thấy như mọi thứ đang trượt khỏi tay. Anh không thể để Sơn chiếm lấy khoảnh khắc này. “Bữa tiệc sẽ không thành công nếu có sự hiện diện của cậu.”
Phúc đặt tay lên vai Khôi, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua điều này. Hãy nhớ lý do chúng ta ở đây.”
Ánh mắt Khôi lấp lánh niềm tin. “Đúng, tình yêu sẽ vượt qua mọi thử thách.”
Khi bữa tiệc tiếp tục, Khôi biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc. Nhưng anh cũng biết rằng cùng với Phúc, họ sẽ tạo ra những kỷ niệm ngọt ngào, bất chấp sự rối ren xung quanh. Bầu không khí trong bếp vẫn căng thẳng, nhưng giữa những món ăn và tình yêu, họ sẽ tìm thấy sức mạnh để vượt qua mọi sóng gió.
Và khi tiếng cười, tiếng nói rộn ràng vang lên, Khôi cảm thấy một niềm hy vọng mới bắt đầu nảy mầm trong lòng. Tình yêu của họ sẽ là sức mạnh để vượt qua mọi điều, ngay cả khi những thử thách vẫn đang chờ đợi phía trước.