Thái t.ử lần nữa tới phủ họ Tạ là vì bệnh ở chân của phụ thân.
Hắn nói trong cung có danh y, nguyện chữa trị cho phụ thân nên ông cũng khó lòng từ chối và đành bày tỏ tấm dạ.
Vốn dĩ ta không muốn tham dự, nhưng phụ thân lại sai người tới gọi, nói rằng Thái t.ử đã đích danh hỏi thăm vết thương ở đầu gối của ta.
Thế là ta đành phải thay một bộ đồ màu xanh nhạt, rồi đi gặp hắn.
Trong lúc cài tóc cho ta, Thanh Quỳ nhỏ giọng hỏi:
Cô nương có muốn đeo cây trâm bạc mà Giang công t.ử tặng không ạ?
Nhưng Giang Chiếu chưa từng tặng ta trâm bạc.
Đó là quà gặp mặt mà cô mẫu của chàng tặng trước khi rời đi. Đâu trâm có một đóa hoa quế nhỏ, không thật tinh nhung rất thanh nhã.
Ta nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý:
Cài lên đi.
Hôm nay trưởng tỷ cũng có mặt trong bữa tiệc, tỷ ấy mặc bộ đồ màu hạnh, sắc mặt nhợt nhạt như mới khỏi bệnh.
Khi nhìn thấy tỷ ấy, ánh mắt Thái t.ử khựng lại trong giây lát.
Còn ta thì chỉ cúi đầu uống trà.
Sau vài tuần rượu, Thái t.ử đột nhiên hỏi ta:
Vết thương ở đầu gối của Nhị cô nương đã khá hơn chưa?
Ta đáp:
Đa tạ điện hạ quan tâm, đã đỡ nhiều rồi ạ.
Sau đó, Thái t.ử nhìn cây trâm bạc trên tóc ta thì liền tò mò hỏi:
Trước đây cô chưa từng thấy Nhị cô nương đeo cây trâm này.
Ta còn chưa kịp lên tiếng thì tỷ ấy đã khẽ cười:
Đây là quà cô mẫu họ Giang tặng nên A Châu rất thích.
Ngón tay Thái t.ử khẽ khựng lại:
Là nhà họ Giang sao?
Lời của hắn vừa dứt thì phụ thân liền giải thích vài câu.
Hôm nay Giang Chiếu cũng đang ở tiền viện châm cứu cho ông, nhưng thân phận không tiện tham dự tiệc.
Nghe xong, Thái t.ử mỉm cười ôn hòa:
Giang đại phu y thuật rất tốt, ở trong cung ta cũng từng nghe danh nhà họ Giang.
Mẫu thân lập tức tiếp lời:
Giang Chiếu chỉ là đại phu bình thường thôi, điện hạ quá khen rồi.
Bốn chữ “chỉ là đại phu” ấy khiến bầu không khí trên tiệc thoáng chốc trở nên gượng gạo.
Thế rồi Thái t.ử không nói thêm gì nữa.
Sau khi tiệc tàn, phụ thân mời Thái t.ử tới thư phòng trò chuyện và trưởng tỷ cũng bị mẫu thân gọi đi.
Lúc ta đang đi về hậu viện, Thái t.ử lại từ hành lang bước ra:
Chào Nhị cô nương.
Lúc này, ta dừng bước hành lễ:
Chào Điện hạ.
Hắn nhìn ta, rồi giọng nói vẫn rất ôn hòa:
Hôm đó có nói mong Nhị cô nương được toại nguyện, không phải là lời khách sáo.
Nghe xong, ta lên tiếng:
Thần nữ cảm kích sự rộng lượng của Điện hạ.
Sau đó, hắn lại hỏi:
Chỉ là cô muốn hỏi một câu, Nhị cô nương chọn Giang Chiếu vì thật lòng hay chỉ để tránh vào Đông cung?
Câu hỏi này rất thẳng thắn.
Khiến ta phải ngẩng đầu nhìn hắn, vẫn là hàng mày ấy, ánh mắt vẫn thanh nhã cùng thân sắc bình thận.
Nếu là trước đây, chỉ vì hắn nghiêm túc hỏi một câu như vậy thôi cũng đủ khiến ta suy nghĩ rất lâu.
Nhưng bây giờ ta chỉ nói:
Ban đầu đúng là vì muốn tránh Đông cung.
Ánh mắt Thái t.ử khẽ d.a.o động, rồi ta lại tiếp tục:
Nhưng Giang Chiếu đã nhận ở bên thân nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Gió dưới hành lang khẽ thổi qua, Thái t.ử khẽ trầm mặc một lúc:
Nhị cô nương quả thật rất thẳng thắn.
Ta khẽ cười:
Vì điện hạ hỏi thẳng như vậy, nên thần nữ không dám trả lời qua loa.
Sau đó, hắn lại nhìn ta:
Nếu hôm đó người cô chọn là Nhị cô nương, không phải trưởng tỷ của nàng thì sao?
Tim ta khẽ hẫng một nhịp, vì câu hỏi này đến quá muộn.
Nó muộn đến mức chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Ta khẽ nói:
Điện hạ sẽ không làm vậy đâu.
Một câu đã khiến Thái t.ử sững người, rồi ta lại ngẩng mặt lên:
Hôm nay tới phủ họ Tạ, người đầu tiên điện hạ nhìn cũng là tỷ ấy.
Sắc mặt hắn cuối cùng cũng xuất hiện chút thay đổi rất nhỏ.
Nói xong, ta liền hành lễ.
Thần nữ xin cáo lui.
Lần này hắn không ngăn lại.
Khi đi qua khúc quanh, ta nhìn thấy Giang Chiếu đang đứng cách đó không khoảng xa.
Trên tay chàng cầm hòm t.h.u.ố.c, rõ ràng vừa từ thư phòng của phụ thân bước ra.
Ta không biết chàng đã nghe được bao nhiêu, nên trong lòng có chút lúng túng nhưng chàng chỉ nhìn ta và hỏi:
Đầu gối còn đau không?
Sơn Tam
Ta lắc đầu:
Không đau nữa rồi.
Chàng lại gật đầu:
Vậy thì tốt.
Nhưng ta lại không kìm chế được mà lên tiếng hỏi:
Huynh không hỏi điện hạ vừa rồi đã nói gì với ta sao?
Giang Chiếu khẽ cười:
Nếu Nhị cô nương muốn nói thì tự khắc sẽ nói thôi. Còn không muốn nói thì ta hỏi cũng chỉ khiến muội rơi vào cảnh khó xử.
Nghe vậy, ta lặng lẽ nhìn chàng.
Trước đây Thái t.ử đối xử với ta rất ôn hòa, nhưng luôn khiến ta phải hiểu chuyện.
Dù Giang Chiếu cũng rất ôn hòa, nhưng sự ôn hòa của chàng lại để cho ta một khoảng trời để thở.
Ta đột nhiên lên tiếng:
Thái t.ử hỏi rằng nếu hôm đó người được chọn trước là ta thì sao?
Giang Chiếu khựng lại.
Ta tiếp tục:
Ta bảo rằng người sẽ không làm vậy.
Thế rồi Giang Chiếu nhìn ta, im lặng một lúc:
Nhị cô nương có buồn không?
Ta suy nghĩ một lát:
Có một chút.
Chàng không lập tức bảo ta đừng buồn, cũng không vội vàng bày tỏ lòng mình.
Chàng chỉ lấy từ hòm t.h.u.ố.c ra một gói giấy dầu:
Vậy thì ăn một viên kẹo đi.
Câu nói ấy khiến ta ngẩng người, vì bên trong gói giấy dầu là hai viên kẹo hoa quế, giống hệt viên kẹo nằm dưới gốc hoa hải đường.
Ta cầm một viên lên, cho vào miệng.
Là vị ngọt xen lẫn chút đắng.
Giang Chiếu khẽ nói:
Hôm nay ta cũng chỉ mang theo thứ này thôi.
Nghe chàng giải thích mà ta bật cười thành tiếng:
Như vậy là đủ rồi.