Hương Lệ Chi

Chương 10

Hôn sự của ta và Giang Chiếu được định vào mùa xuân năm sau.

Dù không có sự long trọng, phức tạp của đại hôn Đông cung, cũng không có cảnh đón dâu phô trương như Vương phủ.

Ngày nhà họ Giang tới nạp sính, số rương sính lễ không nhiều.

Nhưng mỗi món đều được ghi chú rõ ràng.

Một rương d.ư.ợ.c liệu là để điều dưỡng bệnh chân cho phụ thân.

Một rương vải Giang Nam là để may y phục hè cho ta.

Một rương sách y thuật, nói rằng nếu ta buồn chán thì có thể tùy ý lấy ra đọc.

Trong chiếc rương nhỏ cuối cùng, ngay ngăn xếp đủ mười hai hũ mứt lệ chi.

Cô mẫu Giang cười giải thích:

A Chiếu nói, cứ chuẩn bị trước một năm.

Còn Thanh Quỳ thì cười đến mức không khép nổi miệng, ngay cả mẫu thân cũng lần dầu lộ ra một nụ cười chân thành.

Phụ thân nhìn Giang Chiếu rồi hỏi:

Cậu có biết con gái nhà họ Tạ không dễ lấy không?

Giang Chiếu chắp tay, đáp:

Dạ thưa, con biết ạ.

A Châu trước đây đã chịu không ít tủi thân. Nếu sau này cậu còn để con bé chịu thêm uất ức, ta sẽ không vì chuyện cậu chữa chân cho ta mà nương tay đâu.

Vẻ mặt Giang Chiếu vô cùng nghiêm túc:

Con rể không dám.

Sau đó, phụ thân nhìn chàng rất lâu rồi hừ một tiếng.

Còn chưa thành thân thì đừng gọi sớm như vậy.

Câu nói khiến vành tai của Giang Chiếu hơi đỏ lên.

Dù đang đứng sau tấm bình phong, thì ta không nhịn được bật cười.

Trước ngày thành thân, Thái t.ử lại sai người đưa lễ tới một lần nữa.

Lần này là mứt lệ chi được ban thưởng trong cung.

Là hai hũ, một hũ là cho trưởng tỷ - người nay đã là vương phi và một hũ cho ta.

Danh mục quà tặng được ghi rất rõ ràng.

Không còn bất kỳ sai sót nào nữa.

Sau đó, ta cũng sai người gửi lễ đáp trả và chỉ có vậy mà thôi.

Không lâu sau nghe Thanh Quỳ kể, dạo gần đây Thái t.ử thường xuyên tới Vương phủ của Hoài Chu.

Nói là để đ.á.n.h cờ cùng tiểu đệ, nhưng mỗi lần tới đều mang theo một hộp điểm tâm mới.

Phần lớn đều là đồ ngọt, trưởng tỷ có ăn hay không thì ta không biết.

Tiêu Hoài Chu có để tâm hay không, ta cũng không biết.

Vì vướng mắc giữa họ cuối cùng đã cách xa ta.

Ngày thành thân, Giang Chiếu đích thân tới đón dâu.

Con ngựa chàng cưỡi không phải giống quý, đội đón dâu cũng không đông.

Nhưng chàng đã mặc hỷ phục đỏ, cùng gương mặt tuấn tú sáng sủa. Khi cầm dải lụa đỏ trong tay, đầu ngón tay lại hơi run lên.

Sơn Tam

Đội khăn voan trên đầu, ta nghe Thanh Quỳ đứng bên cạnh cười khúc khích:

Cô gia căng thẳng như lần đầu tiên cầm kim chậm vậy.

Thế là Giang Chiếu liền thấp giọng đáp:

Quá thật còn khó hơn cầm kim châm.

Dưới khăn voan, khóe môi ta khẽ cong lên.

Sau lễ bái đường, ta bước vào tiểu viện nhà họ Giang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sân viện dù không lớn, nhưng lại trồng một cây lệ chi.

Trong kinh thành không thích hợp trồng lệ chi, cây non trông khá yếu ớt và cành lá cũng thưa thớt.

Lúc vén khăn voan lên, ta nhìn thấy cây lệ chi ngoài cửa sổ thì ngẩn người một lát.

Còn Giang Chiếu thì nhìn theo ánh mắt ta mà giải thích:

Mang từ Giang Nam tới, chưa chắc đã sống được nhưng ta muốn thử trồng.

Ta lại hỏi:

Vì sao lại trồng cây này?

Thế rồi vành tai chàng lại đỏ lên:

Ta nghĩ nếu sau này nó kết trái, thì trái đầu tiên sẽ dành cho nàng.

Lời vừa dứt thì sống mũi ta cay cay.

Thấy ta không lên tiếng, Giang Chiếu có chút luống cuống:

Nếu nàng không thích, ngày mai ta sẽ thay bằng một cây hải đường.

Nhưng ta lắc đầu:

Không, ta rất thích.

Lúc ấy chàng mới thở phào nhẹ nhõm, trong phòng tân hôn ánh nến đỏ khẽ lay động.

Trên bàn đặt rượu hợp cẩn, kèm theo cả một chiếc hũ sứ nhỏ.

Lúc ta mở ra xem thì biết bên trong đó là mứt lệ chi.

Giang Chiếu khẽ nói:

Hôm nay đã muộn rồi, không nên ăn nhiều đâu. Nàng chỉ được ăn một miếng thôi.

Nghe xong, ta ngẩng đầu nhìn chàng:

Giang đại phu, đêm tân hôn mà cũng quản chuyện này sao?

Thế nhưng chàng chỉ nghiêm túc đáp:

Đau dạ dày sẽ ngủ không ngon đâu.

Một câu nói đầy nghiêm túc của chàng đã khiến ta bật cười thành tiếng, thế rồi ta liền múc một miếng nhỏ.

Chàng nhìn ta ăn xong, lúc ấy mới nở nụ cười như vừa hoàn thành một chuyện cực kỳ quan trọng.

Đột nhiên ta hỏi:

Giang Chiếu, có khi nào chàng cảm thấy ta không đủ hiểu chuyện không?

Chàng khựng lại, rồi rất nhanh lắc đầu:

Nhị cô nương...

Cách gọi ấy vẫn còn khá lạ lẫm.

Vừa như trân trọng, vừa như một thói quen chưa kịp đổi.

Ta lấy nàng, không phải để nàng phải hiểu chuyện.

Câu nói ấy rất khẽ, nhưng lại lấn át tất cả những lời đẹp đẽ mà ta từng nghe trong quá khứ.

Thế là ta quay sang nhìn chàng:

Vậy chàng lấy ta vì điều gì?

Vành tai Giang Chiếu đỏ bừng. Rất lâu sau chàng mới thấp giọng nói:

Vì mỗi năm khi mứt lệ chi được đưa tới, sẽ có người cùng ta chia sẻ miếng đầu tiên.

Gió đêm ngoài cửa sổ khẽ thổi qua, cây lệ chi nhỏ ngoài sân cũng khẽ dung đưa.

Ta mỉm cười đẩy hũ sứ tới trước mặt chàng:

Vậy hôm nay chia cho chàng nửa miếng.

Rồi chàng cũng nghiêm túc cầm lấy chiếc thìa, và đáp:

Đa tạ...phu nhân của ta.