Hắn trầm giọng bảo: “Có quan trọng không?”
Cũng không quan trọng lắm, bởi vì cho dù thật hay giả thì khung cảnh này nhìn cũng vô cùng bổ mắt. Ta đang định ngắm nghía thêm chút nữa thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói khác: “Tỷ tỷ.”
Ta quay đầu lại, Dung Phỉ cũng tới rồi. Cậu ta mặc một bộ hồng y rực rỡ hơn hẳn ngày thường, trên vành tai thậm chí còn đeo chiếc chuông bạc nhỏ xíu, mỗi bước đi phát ra tiếng leng keng khe khẽ. Khung cảnh này không thể nhìn kỹ được, nhìn thêm chút nữa ta sẽ dễ có cảm giác ba trăm năm trước mình đã chịu thiệt thòi lớn rồi. Dung Phỉ bước tới đứng bên cạnh ta, ánh mắt vô cùng mềm mại: “Tỷ tỷ, người muốn chọn ai?”
Ta: “……”
Nói thật lòng, ta không muốn chọn ai cả. Chủ yếu là vì lịch trình dạo này của ta rất dày đặc, bận đi đá quán chứ rảnh đâu mà yêu đương đương trong bí cảnh này. Thế nhưng bí cảnh lại chẳng mảy may giảng đạo lý, lớp sương mù xung quanh càng lúc càng dày, hai người họ cũng tiến lại gần ta hơn. Văn Chiếu Dạ chằm chằm nhìn ta, ánh mắt sâu hoắm; Dung Phỉ thì trực tiếp giơ tay ra, níu lấy tay áo của ta.
Ta cúi đầu nhìn bàn tay đó, trong đầu bỗng nhiên nảy ra một suy nghĩ hết sức tỉnh táo: Sai rồi. Văn Chiếu Dạ thật sự không đời nào lại chủ động hỏi ta câu hỏi kiểu này vào lúc này. Dung Phỉ thật sự cũng không bao giờ ngoan ngoãn như vậy, chỉ níu tay áo chứ không nhào vô ôm ta.
Ta giơ tay lên, một chưởng đ.á.n.h tan “Văn Chiếu Dạ” trước tiên, kế đến xoay người vung một kiếm c.h.é.m vỡ nát “Dung Phỉ”. Lớp sương mù khắp rừng trúc tức khắc nổ tung ra. Tầng thứ hai, vượt qua.
Tầng thứ ba là rắc rối nhất, thử thách thứ sâu kín nhất trong lòng người mang tên “Cầu bất đắc”*. Khung cảnh vừa mở ra, ta liền đứng trong một gian phòng vô cùng quen thuộc. Đó chính là căn phòng ta đã ở năm mười sáu tuổi, trên bàn vẫn đặt tấm thẻ nguyện vọng, vệt mực chưa khô, gió ngoài cửa sổ thổi vào làm góc giấy khẽ lay động. Ta từng bước từng bước bước qua đó, rồi nhìn thấy cánh cửa bị đẩy ra ngoài. Một người mặc trang phục Tiếp dẫn Trưởng lão bước vào, động tác vô cùng khẽ khàng, khẽ khàng hệt như một con chuột đi ăn trộm đồ vậy. Lão ta cầm lấy khối thẻ bài kia, chấm mực, sửa chữ.
*Thứ muốn mà không có được.
Hơi thở của ta chầm chậm chìm xuống. Chính là cảnh tượng này, y hệt như cảnh ta đã nhìn thấy trong cuộc thử thách ở Hoa Thành. Nhưng lần này, ta nhìn rõ ràng hơn rồi: Chiếc vòng ngọc thanh trên cổ tay lão ta không phải là món đồ trang sức bình thường, phía trên có khắc một hình hoa văn hoa sen chung cuống cực kỳ mờ nhạt. Kiểu hoa văn này ở Thái Thượng Đoạn Niệm Tông không hề có, chỉ ở Hợp Hoan Tông mới có, hơn nữa chỉ có những người từ cấp bậc Trưởng lão nội môn trở lên mới được phép đeo.
Ta gần như hiểu ra ngay trong nháy mắt: Năm xưa việc sửa đổi nguyện vọng của ta không phải do một mình Thái Thượng Đoạn Niệm Tông thực hiện, trong chuyện này còn có cả sự nhúng tay của người bên Hợp Hoan Tông nữa.
Ta đứng tại chỗ, ngụm khí trong lòng bỗng chốc chìm xuống tận đáy: Không phải là giận dữ, mà là lạnh lẽo, lạnh đến mức ta muốn bật cười. Một mặt lừa ta vào Vô Tình Đạo, mặt khác lại cự tuyệt ta ngoài cửa, cuối cùng cả hai bên đều tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra. Được lắm, biết cách làm người đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cánh tay trong huyễn cảnh vừa viết xong nét cuối cùng định rụt về, ta giơ tay vung một kiếm, trực tiếp c.h.é.m đứt đoạn huyễn ảnh đó. Toàn bộ căn phòng ầm ầm sụp đổ, bí cảnh cũng theo đó bắt đầu tan vỡ.
Khi ta bước ra khỏi luồng ánh sáng vỡ vụn, bia đá nơi cửa cốc đã nứt làm đôi. Dung Phỉ ra ngoài trước ta một bước, thấy sắc mặt ta không đúng liền lập tức đón lấy: “Tỷ tỷ, có chuyện gì thế ạ?”
Ta liếc nhìn cậu ta một cái: “Năm xưa chuyện sửa nguyện vọng của ta, Hợp Hoan Tông cũng có phần.”
Sắc mặt Dung Phỉ lập tức thay đổi hẳn, cậu ta há miệng định giải thích thay cho ai đó, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt nên lời. Bởi vì cậu ta cũng biết rõ vào lúc này nói gì cũng vô dụng.
Văn Chiếu Dạ là người ra ngoài cuối cùng. Sau khi bước ra, ánh mắt hắn trước tiên đáp xuống bàn tay ta. Các đốt ngón tay của ta có chút trắng bệch vì nắm kiếm quá c.h.ặ.t. Hắn im lặng một lát rồi bảo: “Cho nên, giờ nàng còn đi nữa không?”
Ta ngước đầu nhìn hắn, khẽ mỉm cười: “Đi chứ, sao lại không đi. Ban đầu ta chỉ định đến đá quán, giờ ta muốn đá văng cả tên quán chủ đi luôn.”
8
Bước ra khỏi Tình Kiếp bí cảnh, đi tiếp ba ngày nữa chính là tổng đàn của Hợp Hoan Tông.
Trên chặng đường này, không một ai dám cản đường ta nữa.
Chủ yếu là vì tin tức đã lan truyền khắp nơi rồi: Đài thử thách của phân đường Hoa Thành bị ta c.h.é.m đôi, bia đá của Tình Kiếp bí cảnh bị ta làm cho nứt toác. Nghe nói sau khi nhận được tin tức, phía tổng đàn đã gia cố trận pháp bảo vệ núi liên tục ba lần liền.
Ta nghe xong chỉ thấy vô cùng hài lòng, điều này chứng tỏ bọn họ cuối cùng cũng có chút cảm giác căng thẳng rồi. Con người sống trên đời thì phải có chút ý thức về khủng hoảng chứ, đặc biệt là những kẻ từng đắc tội với ta.
Chủ phong của Hợp Hoan Tông được xây dựng vô cùng tráng lệ: Ngọn núi không phải kiểu thanh lãnh nghiêm nghị của tiên gia, mà nơi nơi đều mang nét tinh xảo và phô trương, các cung điện lầu đài san sát nhau, góc mái treo chuông, hành lang rủ lụa mỏng, nhìn từ xa chẳng khác nào một giấc mộng rực rỡ được mây mù nâng đỡ.
Cũng không quan trọng lắm, bởi vì cho dù thật hay giả thì khung cảnh này nhìn cũng vô cùng bổ mắt. Ta đang định ngắm nghía thêm chút nữa thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói khác: “Tỷ tỷ.”
Ta quay đầu lại, Dung Phỉ cũng tới rồi. Cậu ta mặc một bộ hồng y rực rỡ hơn hẳn ngày thường, trên vành tai thậm chí còn đeo chiếc chuông bạc nhỏ xíu, mỗi bước đi phát ra tiếng leng keng khe khẽ. Khung cảnh này không thể nhìn kỹ được, nhìn thêm chút nữa ta sẽ dễ có cảm giác ba trăm năm trước mình đã chịu thiệt thòi lớn rồi. Dung Phỉ bước tới đứng bên cạnh ta, ánh mắt vô cùng mềm mại: “Tỷ tỷ, người muốn chọn ai?”
Ta: “……”
Nói thật lòng, ta không muốn chọn ai cả. Chủ yếu là vì lịch trình dạo này của ta rất dày đặc, bận đi đá quán chứ rảnh đâu mà yêu đương đương trong bí cảnh này. Thế nhưng bí cảnh lại chẳng mảy may giảng đạo lý, lớp sương mù xung quanh càng lúc càng dày, hai người họ cũng tiến lại gần ta hơn. Văn Chiếu Dạ chằm chằm nhìn ta, ánh mắt sâu hoắm; Dung Phỉ thì trực tiếp giơ tay ra, níu lấy tay áo của ta.
Ta cúi đầu nhìn bàn tay đó, trong đầu bỗng nhiên nảy ra một suy nghĩ hết sức tỉnh táo: Sai rồi. Văn Chiếu Dạ thật sự không đời nào lại chủ động hỏi ta câu hỏi kiểu này vào lúc này. Dung Phỉ thật sự cũng không bao giờ ngoan ngoãn như vậy, chỉ níu tay áo chứ không nhào vô ôm ta.
Ta giơ tay lên, một chưởng đ.á.n.h tan “Văn Chiếu Dạ” trước tiên, kế đến xoay người vung một kiếm c.h.é.m vỡ nát “Dung Phỉ”. Lớp sương mù khắp rừng trúc tức khắc nổ tung ra. Tầng thứ hai, vượt qua.
Tầng thứ ba là rắc rối nhất, thử thách thứ sâu kín nhất trong lòng người mang tên “Cầu bất đắc”*. Khung cảnh vừa mở ra, ta liền đứng trong một gian phòng vô cùng quen thuộc. Đó chính là căn phòng ta đã ở năm mười sáu tuổi, trên bàn vẫn đặt tấm thẻ nguyện vọng, vệt mực chưa khô, gió ngoài cửa sổ thổi vào làm góc giấy khẽ lay động. Ta từng bước từng bước bước qua đó, rồi nhìn thấy cánh cửa bị đẩy ra ngoài. Một người mặc trang phục Tiếp dẫn Trưởng lão bước vào, động tác vô cùng khẽ khàng, khẽ khàng hệt như một con chuột đi ăn trộm đồ vậy. Lão ta cầm lấy khối thẻ bài kia, chấm mực, sửa chữ.
*Thứ muốn mà không có được.
Hơi thở của ta chầm chậm chìm xuống. Chính là cảnh tượng này, y hệt như cảnh ta đã nhìn thấy trong cuộc thử thách ở Hoa Thành. Nhưng lần này, ta nhìn rõ ràng hơn rồi: Chiếc vòng ngọc thanh trên cổ tay lão ta không phải là món đồ trang sức bình thường, phía trên có khắc một hình hoa văn hoa sen chung cuống cực kỳ mờ nhạt. Kiểu hoa văn này ở Thái Thượng Đoạn Niệm Tông không hề có, chỉ ở Hợp Hoan Tông mới có, hơn nữa chỉ có những người từ cấp bậc Trưởng lão nội môn trở lên mới được phép đeo.
Ta gần như hiểu ra ngay trong nháy mắt: Năm xưa việc sửa đổi nguyện vọng của ta không phải do một mình Thái Thượng Đoạn Niệm Tông thực hiện, trong chuyện này còn có cả sự nhúng tay của người bên Hợp Hoan Tông nữa.
Ta đứng tại chỗ, ngụm khí trong lòng bỗng chốc chìm xuống tận đáy: Không phải là giận dữ, mà là lạnh lẽo, lạnh đến mức ta muốn bật cười. Một mặt lừa ta vào Vô Tình Đạo, mặt khác lại cự tuyệt ta ngoài cửa, cuối cùng cả hai bên đều tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra. Được lắm, biết cách làm người đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cánh tay trong huyễn cảnh vừa viết xong nét cuối cùng định rụt về, ta giơ tay vung một kiếm, trực tiếp c.h.é.m đứt đoạn huyễn ảnh đó. Toàn bộ căn phòng ầm ầm sụp đổ, bí cảnh cũng theo đó bắt đầu tan vỡ.
Khi ta bước ra khỏi luồng ánh sáng vỡ vụn, bia đá nơi cửa cốc đã nứt làm đôi. Dung Phỉ ra ngoài trước ta một bước, thấy sắc mặt ta không đúng liền lập tức đón lấy: “Tỷ tỷ, có chuyện gì thế ạ?”
Ta liếc nhìn cậu ta một cái: “Năm xưa chuyện sửa nguyện vọng của ta, Hợp Hoan Tông cũng có phần.”
Sắc mặt Dung Phỉ lập tức thay đổi hẳn, cậu ta há miệng định giải thích thay cho ai đó, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt nên lời. Bởi vì cậu ta cũng biết rõ vào lúc này nói gì cũng vô dụng.
Văn Chiếu Dạ là người ra ngoài cuối cùng. Sau khi bước ra, ánh mắt hắn trước tiên đáp xuống bàn tay ta. Các đốt ngón tay của ta có chút trắng bệch vì nắm kiếm quá c.h.ặ.t. Hắn im lặng một lát rồi bảo: “Cho nên, giờ nàng còn đi nữa không?”
Ta ngước đầu nhìn hắn, khẽ mỉm cười: “Đi chứ, sao lại không đi. Ban đầu ta chỉ định đến đá quán, giờ ta muốn đá văng cả tên quán chủ đi luôn.”
8
Bước ra khỏi Tình Kiếp bí cảnh, đi tiếp ba ngày nữa chính là tổng đàn của Hợp Hoan Tông.
Trên chặng đường này, không một ai dám cản đường ta nữa.
Chủ yếu là vì tin tức đã lan truyền khắp nơi rồi: Đài thử thách của phân đường Hoa Thành bị ta c.h.é.m đôi, bia đá của Tình Kiếp bí cảnh bị ta làm cho nứt toác. Nghe nói sau khi nhận được tin tức, phía tổng đàn đã gia cố trận pháp bảo vệ núi liên tục ba lần liền.
Ta nghe xong chỉ thấy vô cùng hài lòng, điều này chứng tỏ bọn họ cuối cùng cũng có chút cảm giác căng thẳng rồi. Con người sống trên đời thì phải có chút ý thức về khủng hoảng chứ, đặc biệt là những kẻ từng đắc tội với ta.
Chủ phong của Hợp Hoan Tông được xây dựng vô cùng tráng lệ: Ngọn núi không phải kiểu thanh lãnh nghiêm nghị của tiên gia, mà nơi nơi đều mang nét tinh xảo và phô trương, các cung điện lầu đài san sát nhau, góc mái treo chuông, hành lang rủ lụa mỏng, nhìn từ xa chẳng khác nào một giấc mộng rực rỡ được mây mù nâng đỡ.