Khi Văn Chiếu Dạ trở về, ta đã bôi t.h.u.ố.c xong cho Dung Phỉ rồi. Hắn vừa bước vào cửa liền nhận ra bầu không khí có chút không đúng, ánh mắt đáp xuống vết thương trên cánh tay Dung Phỉ, chân mày khẽ nhíu c.h.ặ.t lại: “Ai làm thế?”
Dung Phỉ ôm cánh tay, cố tình không nhìn hắn: “Là người nhà Hợp Hoan Tông các ngươi làm đấy.”
Văn Chiếu Dạ không nói gì, xoay người bước đi thẳng ra ngoài. Ta gọi hắn lại: “Đi đâu đấy?”
“Chấp Pháp Đường.”
Ta “Ồ” một tiếng: “Vậy ngươi tiện đường xách luôn cái đường khẩu qua đây cho ta.” Văn Chiếu Dạ khựng bước, quay đầu nhìn ta. Ta mặt không cảm xúc: “Ta không muốn tự mình đi qua đó, sợ lỡ tay dỡ nhiều quá.”
Hắn nhìn ta một chặp, vậy mà lại gật đầu: “Được.” Nói xong, người liền đi thật.
Dung Phỉ nằm dài trên ghế nằm nhìn bóng lưng Văn Chiếu Dạ biến mất, bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng: “Giả vờ giả vịt giống thật gớm.”
Ta băng bó vết thương cho cậu ta, thuận miệng hỏi: “Đệ không thích hắn sao?”
Dung Phỉ khựng lại một nhịp: “Không thích.”
“Tại sao?”
“Hắn nhìn không giống người tốt.”
Ta không nhịn được mà bật cười: “Thế đệ nhìn giống chắc?”
Dung Phỉ ngẩn người ra, rồi cũng bật cười theo: “Đệ vốn dĩ đã chẳng phải người tốt rồi, nhưng ít nhất đệ cũng xấu một cách rõ ràng rành mạch.” Câu nói này quả thực có vài phần đạo lý, tâm tư của Dung Phỉ đều viết hết lên mặt: Cậu ta thích bạn thì sẽ sấn lại gần, không vui thì liền lạnh mặt, muốn bảo vệ bạn thì trực tiếp tuốt đao ra ngay. Loại người này tuy có chút ồn ào náo nhiệt nhưng ít nhất sống cạnh không thấy mệt mỏi. Văn Chiếu Dạ thì lại khác hẳn, hắn hệt như một giếng nước sâu: Bề ngoài phẳng lặng như gương, bên dưới chẳng biết sâu hoắm đến nhường nào.
Ta hỏi Dung Phỉ: “Đệ thấy hắn muốn làm gì?”
Dung Phỉ im lặng một lát: “Hắn muốn giữ người lại.”
Động tác trên tay ta khẽ khựng lại một nhịp, kết luận này tương tự với cái cảm giác mơ hồ dạo gần đây của ta. Nhưng khi được thốt ra từ miệng Dung Phỉ thì vẫn có chút là lạ. Ta ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Hắn nếu dám xem ta như một thanh đao để lợi dụng thì ta sẽ c.h.é.m c.h.ế.t hắn trước tiên.”
Dung Phỉ ngước đầu nhìn ta, đôi mắt sáng rực lên: “Vậy đệ giúp người đè hắn xuống.”
Ta vò vò đầu cậu ta: “Đứa nhỏ ngoan.”
Dung Phỉ: “……” Vành tai cậu ta bỗng nhiên đỏ ửng lên. Ta ngẩn người ra, bấy giờ mới sực nhận ra con cáo nhỏ dường như đã không còn là con cáo nhỏ năm xưa ta từng nuôi dưỡng nữa rồi, cậu ta đã lớn khôn rồi, hơn nữa rõ ràng không hề coi bản thân như đứa con do ta nuôi nấng chút nào cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta còn đang nghiền ngẫm xem nên vuốt xuôi cái điểm sai sai này thế nào thì bên ngoài bỗng truyền đến một hồi động tĩnh vô cùng lớn.
Có tiếng người kinh hãi hét lên, có tiếng người chạy rầm rập, lại thêm tiếng đổ vỡ sụp đổ ầm ầm vang dội.
Ta đứng dậy bước ra ngoài liền nhìn thấy phía hướng Chấp Pháp Đường lửa cháy ngút trời, nửa tòa thiên điện đã sụp đổ hoàn toàn.
Văn Chiếu Dạ đứng trước đống lửa tàn, vạt áo không hề dính chút tàn tro nào. Vài vị trưởng lão chấp pháp quỳ rạp dưới bậc thềm, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Tay hắn cầm một khối đường lệnh*, giơ tay bẻ một cái, một tiếng “Rắc” vang lên, đường lệnh gãy làm đôi. Toàn trường im phăng phắc không một tiếng động. Giọng nói của Văn Chiếu Dạ lạnh lùng xuyên qua làn gió đêm, truyền đến vô cùng rõ ràng rành mạch:
“Bắt đầu từ ngày hôm nay, kẻ nào còn dám tự tiện động vào người của Thính Tuyết Các, ta sẽ đích thân phế bỏ tu vi của kẻ đó.”
*Thẻ lệnh của đường khẩu.
Vào khoảnh khắc ấy, toàn bộ người hóng hớt xem náo nhiệt trên chủ phong không một ai dám ho he tiếng nào.
Ta đứng dưới hành lang, bỗng nhiên có chút muốn bật cười. Kẻ này quả thực là rất biết cách nói chuyện đấy: Hắn không bảo là “người của Tạ Bất Hoan”, mà bảo là “người của Thính Tuyết Các”. Nghe qua thì giống như tiện tay bảo vệ người nhà vậy, nhưng chẳng biết vì sao lại cứ khiến người ta có cảm giác nơi này đã bị hắn âm thầm vạch ra làm địa bàn của riêng mình từ lâu rồi vậy.
Khi Văn Chiếu Dạ trở về, trong tay quả thực xách theo khối chủ lệnh của Chấp Pháp Đường. Hắn quăng khối lệnh bài gãy đôi lên bàn, giọng điệu bình thản: “Sau này sẽ không có ai đến làm phiền hai người nữa đâu.”
Ta chằm chằm nhìn khối lệnh bài kia nửa ngày, rồi ngẩng đầu hỏi hắn: “Ngươi đang quyến rũ ta đấy à?”
Dung Phỉ đang ngồi bên cạnh suýt chút nữa là bị ngụm trà làm cho sặc c.h.ế.t. Văn Chiếu Dạ thì lại vô cùng trấn tĩnh: “Biểu hiện rõ ràng đến thế sao?”
Lần này đến lượt ta ngơ ngác luôn rồi, hắn vậy mà lại thật sự thừa nhận. Trong phòng bỗng dưng chìm vào một bầu không khí im lặng vô cùng kỳ lạ. Sắc mặt Dung Phỉ đen xì như đ.í.t nồi. Ta chằm chằm nhìn Văn Chiếu Dạ suốt nửa ngày trời mới chậm rãi “Ồ” lên một tiếng: “Vậy ngươi cố gắng tiếp đi, bấy nhiêu đây vẫn chưa đủ đâu.”
Văn Chiếu Dạ nhìn ta, trong ánh mắt dường như lướt qua một tia cười ý cực kỳ mờ nhạt: “Được.”
12
Đêm trước ngày diễn ra đại hội tông môn, toàn bộ chủ phong vô cùng tĩnh lặng, tĩnh lặng hệt như ngụm khí nghẹn ứ trước khi trận bão lớn đổ ập xuống vậy.
Ta ngồi trên nóc nhà Thính Tuyết Các, tay cầm tờ giấy viết lời phê chú nguyện vọng bị sửa đổi năm xưa.
Tờ giấy rất mỏng, vừa gấp là muốn rách giòn ngay, thế nhưng trải qua ba trăm năm vậy mà lại chẳng hề mục nát, hệt như đang cố tình đợi ta đến xem vậy.
Mặt trăng treo lơ lửng trên cao, gió từ biển hoa thổi qua mang theo chút se lạnh.
Dung Phỉ ôm cánh tay, cố tình không nhìn hắn: “Là người nhà Hợp Hoan Tông các ngươi làm đấy.”
Văn Chiếu Dạ không nói gì, xoay người bước đi thẳng ra ngoài. Ta gọi hắn lại: “Đi đâu đấy?”
“Chấp Pháp Đường.”
Ta “Ồ” một tiếng: “Vậy ngươi tiện đường xách luôn cái đường khẩu qua đây cho ta.” Văn Chiếu Dạ khựng bước, quay đầu nhìn ta. Ta mặt không cảm xúc: “Ta không muốn tự mình đi qua đó, sợ lỡ tay dỡ nhiều quá.”
Hắn nhìn ta một chặp, vậy mà lại gật đầu: “Được.” Nói xong, người liền đi thật.
Dung Phỉ nằm dài trên ghế nằm nhìn bóng lưng Văn Chiếu Dạ biến mất, bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng: “Giả vờ giả vịt giống thật gớm.”
Ta băng bó vết thương cho cậu ta, thuận miệng hỏi: “Đệ không thích hắn sao?”
Dung Phỉ khựng lại một nhịp: “Không thích.”
“Tại sao?”
“Hắn nhìn không giống người tốt.”
Ta không nhịn được mà bật cười: “Thế đệ nhìn giống chắc?”
Dung Phỉ ngẩn người ra, rồi cũng bật cười theo: “Đệ vốn dĩ đã chẳng phải người tốt rồi, nhưng ít nhất đệ cũng xấu một cách rõ ràng rành mạch.” Câu nói này quả thực có vài phần đạo lý, tâm tư của Dung Phỉ đều viết hết lên mặt: Cậu ta thích bạn thì sẽ sấn lại gần, không vui thì liền lạnh mặt, muốn bảo vệ bạn thì trực tiếp tuốt đao ra ngay. Loại người này tuy có chút ồn ào náo nhiệt nhưng ít nhất sống cạnh không thấy mệt mỏi. Văn Chiếu Dạ thì lại khác hẳn, hắn hệt như một giếng nước sâu: Bề ngoài phẳng lặng như gương, bên dưới chẳng biết sâu hoắm đến nhường nào.
Ta hỏi Dung Phỉ: “Đệ thấy hắn muốn làm gì?”
Dung Phỉ im lặng một lát: “Hắn muốn giữ người lại.”
Động tác trên tay ta khẽ khựng lại một nhịp, kết luận này tương tự với cái cảm giác mơ hồ dạo gần đây của ta. Nhưng khi được thốt ra từ miệng Dung Phỉ thì vẫn có chút là lạ. Ta ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Hắn nếu dám xem ta như một thanh đao để lợi dụng thì ta sẽ c.h.é.m c.h.ế.t hắn trước tiên.”
Dung Phỉ ngước đầu nhìn ta, đôi mắt sáng rực lên: “Vậy đệ giúp người đè hắn xuống.”
Ta vò vò đầu cậu ta: “Đứa nhỏ ngoan.”
Dung Phỉ: “……” Vành tai cậu ta bỗng nhiên đỏ ửng lên. Ta ngẩn người ra, bấy giờ mới sực nhận ra con cáo nhỏ dường như đã không còn là con cáo nhỏ năm xưa ta từng nuôi dưỡng nữa rồi, cậu ta đã lớn khôn rồi, hơn nữa rõ ràng không hề coi bản thân như đứa con do ta nuôi nấng chút nào cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta còn đang nghiền ngẫm xem nên vuốt xuôi cái điểm sai sai này thế nào thì bên ngoài bỗng truyền đến một hồi động tĩnh vô cùng lớn.
Có tiếng người kinh hãi hét lên, có tiếng người chạy rầm rập, lại thêm tiếng đổ vỡ sụp đổ ầm ầm vang dội.
Ta đứng dậy bước ra ngoài liền nhìn thấy phía hướng Chấp Pháp Đường lửa cháy ngút trời, nửa tòa thiên điện đã sụp đổ hoàn toàn.
Văn Chiếu Dạ đứng trước đống lửa tàn, vạt áo không hề dính chút tàn tro nào. Vài vị trưởng lão chấp pháp quỳ rạp dưới bậc thềm, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Tay hắn cầm một khối đường lệnh*, giơ tay bẻ một cái, một tiếng “Rắc” vang lên, đường lệnh gãy làm đôi. Toàn trường im phăng phắc không một tiếng động. Giọng nói của Văn Chiếu Dạ lạnh lùng xuyên qua làn gió đêm, truyền đến vô cùng rõ ràng rành mạch:
“Bắt đầu từ ngày hôm nay, kẻ nào còn dám tự tiện động vào người của Thính Tuyết Các, ta sẽ đích thân phế bỏ tu vi của kẻ đó.”
*Thẻ lệnh của đường khẩu.
Vào khoảnh khắc ấy, toàn bộ người hóng hớt xem náo nhiệt trên chủ phong không một ai dám ho he tiếng nào.
Ta đứng dưới hành lang, bỗng nhiên có chút muốn bật cười. Kẻ này quả thực là rất biết cách nói chuyện đấy: Hắn không bảo là “người của Tạ Bất Hoan”, mà bảo là “người của Thính Tuyết Các”. Nghe qua thì giống như tiện tay bảo vệ người nhà vậy, nhưng chẳng biết vì sao lại cứ khiến người ta có cảm giác nơi này đã bị hắn âm thầm vạch ra làm địa bàn của riêng mình từ lâu rồi vậy.
Khi Văn Chiếu Dạ trở về, trong tay quả thực xách theo khối chủ lệnh của Chấp Pháp Đường. Hắn quăng khối lệnh bài gãy đôi lên bàn, giọng điệu bình thản: “Sau này sẽ không có ai đến làm phiền hai người nữa đâu.”
Ta chằm chằm nhìn khối lệnh bài kia nửa ngày, rồi ngẩng đầu hỏi hắn: “Ngươi đang quyến rũ ta đấy à?”
Dung Phỉ đang ngồi bên cạnh suýt chút nữa là bị ngụm trà làm cho sặc c.h.ế.t. Văn Chiếu Dạ thì lại vô cùng trấn tĩnh: “Biểu hiện rõ ràng đến thế sao?”
Lần này đến lượt ta ngơ ngác luôn rồi, hắn vậy mà lại thật sự thừa nhận. Trong phòng bỗng dưng chìm vào một bầu không khí im lặng vô cùng kỳ lạ. Sắc mặt Dung Phỉ đen xì như đ.í.t nồi. Ta chằm chằm nhìn Văn Chiếu Dạ suốt nửa ngày trời mới chậm rãi “Ồ” lên một tiếng: “Vậy ngươi cố gắng tiếp đi, bấy nhiêu đây vẫn chưa đủ đâu.”
Văn Chiếu Dạ nhìn ta, trong ánh mắt dường như lướt qua một tia cười ý cực kỳ mờ nhạt: “Được.”
12
Đêm trước ngày diễn ra đại hội tông môn, toàn bộ chủ phong vô cùng tĩnh lặng, tĩnh lặng hệt như ngụm khí nghẹn ứ trước khi trận bão lớn đổ ập xuống vậy.
Ta ngồi trên nóc nhà Thính Tuyết Các, tay cầm tờ giấy viết lời phê chú nguyện vọng bị sửa đổi năm xưa.
Tờ giấy rất mỏng, vừa gấp là muốn rách giòn ngay, thế nhưng trải qua ba trăm năm vậy mà lại chẳng hề mục nát, hệt như đang cố tình đợi ta đến xem vậy.
Mặt trăng treo lơ lửng trên cao, gió từ biển hoa thổi qua mang theo chút se lạnh.