Hồng Trần Nhất Sa Điêu - Xuân Phong Dao

Chương 96: Hấp thụ

Vì trước đó Tần Già Ngọc thuê đội ngũ chuyên môn vận hành phía sau, chuyện phú nhị đại giả gái lừa tình truyền bá rất rộng, một người bạn của Lý lão gia tử làm việc trong ngành truyền thông, đặc biệt gọi điện báo cho ông chuyện này.

Hai người có giao tình, cộng thêm những "người bị hại" kia không hề tổn thất tài sản mà ngược lại còn có thu hoạch, tin tức này cuối cùng không lên trang đầu xã hội của báo chí.

"Bị lừa tình còn nói là trong họa có phúc?"

Lý lão gia tử nhớ lại nội dung cuộc gọi cảm thấy rất hiếm lạ, bảo Lý Hoài Trần đi hỏi thăm xem ai đang âm thầm giúp sửa chữa quan hệ phía sau, sau khi biết là thủ bút của Tần Tấn thì vô cùng kinh ngạc.

Ngay trong ngày còn cảm khái với Tần Tấn: "Hóa ra cậu mới là Tinh Vệ."

Vô tư giúp người lấp biển.

Tần Tấn: "......"

Hải vương Lý Tương Phù: "......"

Lý Tương Phù đang ngồi trên sofa đọc báo, mơ hồ cảm thấy câu nói này có chút quen tai.

Lý Sa Sa nhắc: "Nhìn thấy cái gì trống trống, con liền muốn tiện tay lấp vào."

Đây là bê nguyên lời Lý Tương Phù từng nói, trước kia cậu dùng câu này để qua loa với trưởng bối, làm lý do không mua áo ngắn tay.

Hiện tại xem ra, trong hai người rõ ràng Tần Tấn càng giống chuyển thế của Tinh Vệ hơn.

Lý lão gia tử đi ra sân trêu mèo, ông là người duy nhất có thể thưởng thức cả sân đầy hoa, những người khác bao gồm cả Lý Sa Sa đều ghét mùi hương quá nồng, dễ gây khó chịu.

Ông vừa đi, không gian phòng khách liền trống trải hẳn.

Tần Tấn lúc này cũng vừa mới vừa về không lâu, lúc treo áo khoác lên nói tới chuyện buổi chiều Tần Già Ngọc gọi điện.

Lý Tương Phù mỉm cười nói: "Tôi còn lãng phí nửa phút, gọi điện chế nhạo cậu ta."

Giọng nói chuyển hướng nụ cười nơi khóe môi biến mất, Lý Tương Phù khép tờ báo trong tay lại, ánh mắt vô định tụ lại ở một điểm trong hư không: "Đối với cậu ta mà nói, đã đến lúc phải đưa ra lựa chọn."

Tần Tấn: "Vậy thì đẩy thêm một tay."

Lý Tương Phù nghiêng đầu: "Tần Già Ngọc trước đó điên cuồng mua marketing, muốn đẩy 'Tiểu Tiểu' lên đầu sóng ngọn gió, chúng ta cũng có thể bắt chước một chút."

Lấy đạo của người trả lại cho người, là một trong những phong cách xử sự mà bản thân cậu khá thưởng thức.

Tần Tấn từ trước đến nay không nói suông, tối hôm đó liền cho người tung ra một đoạn video ngắn, video đến từ một người nhập cư lậu trốn chạy, một góc hình phóng to có thể nhìn thấy Lý Sầm đang dẫn khách từ cầu thang của căn nhà nhỏ đi vào, xung quanh toàn là những phòng nhỏ dạng ô, trước cửa đứng đủ loại phụ nữ ăn mặc táo bạo.

Video chỉ tính là một chứng cứ chưa quá chắc chắn, phía Tiêu Thước lập tức quan hệ công chúng, chỉ nói Lý Sầm là đi với tư cách khách, hơn nữa lúc đó ông ta cũng chưa có bạn gái, ở quốc gia đó giao dịch tự nguyện là hợp pháp.

Thời đại này luôn đặc biệt khoan dung với đàn ông thành công.

Lo lắng Lý Sầm xảy ra chuyện ảnh hưởng đến tài nguyên công ty, trong phần bình luận có người tẩy trắng, có thủy quân, cũng có người qua đường lên tiếng nói giúp, đại khái truyền đạt một thông tin: người đàn ông nào mà chẳng háo sắc, đàn ông có quyền có thế càng là chuyện bình thường.

Lý Tương Phù hiếm khi rảnh rỗi xem qua phần bình luận, lắc đầu: "Tôi sắp không nhận ra từ phong lưu tiêu sái này nữa rồi."

Nói xong che miệng ngáp một cái, bây giờ đã ba giờ sáng, cậu có chút buồn ngủ.

Tần Tấn: "Đi ngủ trước đi, ngày mai trực tiếp xem kết quả."

Lý Tương Phù xua tay, tỏ ý muốn tận mắt chứng kiến.

Lượt chứng cứ thứ hai sẽ chắc chắn hơn nhiều, làm rõ Lý Sầm tham gia chuỗi công nghiệp xám, bởi vì dùng thủ đoạn không quang minh chính đại uy h**p nhà cung cấp, dẫn đến bị truy sát mất đi khả năng sinh dục.

Chiến tranh dư luận khác với chiến tranh thật sự, nhiều khúc quanh co thường hiệu quả hơn một hơi xông lên.

Từ khi Tần Tấn tung ra đợt tin dữ thứ hai, Lý Sầm liền ý thức được không ổn, suốt đêm quay về công ty, cho người điều tra những tin tức này rốt cuộc bị lộ ra từ ai.

Tần Già Ngọc cũng bị gọi tới, hắn ta rất rõ ràng là Tần Tấn đang giở trò phía sau, trước đó Lý Sầm không nghe khuyên phòng bị Tần Tấn, bây giờ mất bò mới lo làm chuồng cũng đã quá muộn.

Đáng tiếc người trong cuộc mê muội, Lý Sầm vẫn còn nghĩ tới việc bù đắp.

Từ những lần trao đổi trước, đặc biệt là nụ cười ý vị không rõ của Lý Tương Phù trong lần gọi điện trước, Lý Sầm dự cảm chuyện này không thoát khỏi liên quan tới cậu. Lập tức quyết định gọi điện cho vài người bạn trước đây ở nước ngoài, chuẩn bị thực hiện một số biện pháp đối với Đào Hoài Tụ, dùng để uy h**p người nhà họ Lý.

"Phải nhanh." Lý Sầm sớm đã không còn vẻ phong độ nho nhã giả tạo, lúc siết chặt điện thoại dùng lực quá mạnh, vỏ máy dường như cũng có xu hướng bị bóp vỡ.

Trong văn phòng một mảnh tĩnh lặng.

Những người có mặt ngoài Tần Già Ngọc ra đều là tâm phúc theo Lý Sầm gây dựng sự nghiệp từ sớm, từng người sắc mặt nặng nề, cũng lo lắng cho tương lai của chính mình.

Thám tử tư mà Tần Già Ngọc thuê hai ngày trước đã gửi cho hắn ta toàn bộ những chuyện cũ của Lý Sầm không sót chi tiết nào, nếu không phải biết đối phương có ý định bắt cóc Đào Hoài Tụ, hắn ta vốn định nhân cơ hội chen một tay, ép Lý Tương Phù lựa chọn giữa mẹ ruột và Lý Sa Sa, sớm đã cắt đứt quan hệ với Tiêu Thước.

"Bây giờ Lý Sầm không còn dư lực, cậu có thể đăng ký kết hôn với Lê Đường Đường trước, sau đó ly hôn với tốc độ ánh sáng."

Hệ thống nói chuyện cũng không có chút tự tin nào, càng không nói tới việc có thể thuyết phục Tần Già Ngọc.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Lý Sầm đi qua đi lại, đột nhiên nhìn cấp dưới một cái: "Gọi điện hỏi xem, sao vẫn chưa có tin tức."

"Đã hỏi rồi, nói là những người phái đi đều không liên lạc được."

Lý Sầm đột nhiên dừng bước: "Không liên lạc được là sao?"

Cấp dưới: "Giống như viên đá ném vào biển lớn, không tìm thấy nữa."

"......"

Tần Già Ngọc còn mong vụ bắt cóc có thể thuận lợi hơn cả Lý Sầm, nhưng cho tới năm giờ sáng, tin xấu nối tiếp nhau, hiện tại đã không còn là vấn đề đạo đức mà là vụ án xuyên quốc gia, Lý Sầm gần như dùng hết mọi quan hệ, mới miễn cưỡng phong tỏa được mấy tin tức chí mạng này.

Nhà họ Lý.

Tìm được lý do danh chính ngôn thuận để thức đêm, Lý Sa Sa bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống, dáng vẻ như bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị mở tiệc lớn.

Lý Tương Phù nhìn thấy bật cười: "Có cần đi chặn người không?"

Lý Sa Sa lắc đầu: "Mảnh vỡ lần trước đã giúp con giải mã được mã nguồn của nó, có thể truy tung được, nhưng tốt nhất vẫn là kéo gần khoảng cách một chút."

Nhiệm vụ thất bại dẫn tới tổn thất năng lượng, trong thời kỳ suy yếu cũng không thể ràng buộc ký chủ mới, chính là thời cơ tốt nhất để nhóc tiến hành nuốt chửng.

Lý Tương Phù làm việc thích chắc chắn tuyệt đối, chuẩn bị lái xe đưa nhóc tới chờ quanh Tiêu Thước.

Lý Sa Sa: "Có phải quá sớm không?"

Ai biết Tần Già Ngọc sẽ khi nào giải trói.

"Không sớm đâu."

Lý Tương Phù cụp mắt xuống, gọi điện cho Lê Đường Đường, đối với nguy cơ mà Tiêu Thước hiện tại gặp phải một trận mỉa mai châm chọc.

Lê Đường Đường gần như không chú ý tới tin tức, chỉ xem vài hot search ban đầu, trước đây cô ta được bảo vệ quá tốt, thiếu cảm giác nhạy bén với khủng hoảng thương nghiệp, không biết chuyện sẽ nghiêm trọng tới mức này.

"Tần Giác xưa nay thích ăn bám, rất nhanh sẽ bỏ cô mà đi."

Giọng Lê Đường Đường rất mềm, lúc mắng người cũng không có bao nhiêu uy h**p, âm dương quái khí nói: "Làm cậu thất vọng rồi, chỉ là tin đồn thôi, làm trong ngành giải trí ai mà chưa từng bị bôi đen?"

"Chân tình không sợ thử thách," Lý Tương Phù nhìn bầu trời đầy sao đẹp đẽ đêm nay cười như không cười hỏi: "Dám cá một ván không?"

Không đợi đối phương nói chuyện lại lập tức nói tiếp: "Nếu tôi thua, tôi sẽ công khai đăng một bức thư xin lỗi, trình bày chi tiết quá trình dùng thân phận Tiểu Tiểu để lừa dối tình cảm người khác."

Một khi viết bức thư xin lỗi này, cậu tuyệt đối sẽ trở thành trò cười trong giới.

Nếu nói yêu ai yêu cả đường đi lối về khiến Tần Tấn có cái nhìn cải thiện với hệ thống, thì sau khi Lê Đường Đường ở bên Tần Già Ngọc, đối với Lý Tương Phù có thể nói là chán ghét tới cực điểm.

Lê Đường Đường vốn định tức giận cúp điện thoại hơi chần chừ một chút: "Cá cái gì?"

"Cá tình cảm của Tần Giác dành cho cô." Lý Tương Phù nhàn nhạt nói: "Cô chủ động cầu hôn hắn ta đi, bây giờ Tiêu Thước chỉ mới xảy ra một chút vấn đề nhỏ, nếu hắn ta từ chối, thì chứng tỏ cái gọi là tình sâu nghĩa nặng đều là giả."

Lúc Lý Tương Phù gọi điện, Lý Sa Sa đang chơi rubik, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn một cái, đợi cậu cúp điện thoại xong tò mò hỏi: "Cô ta đồng ý rồi?"

Lý Tương Phù gật đầu.

Lý Sa Sa không thể tin nổi: "Tần Già Ngọc chẳng phải vẫn chưa ly hôn sao?"

Lý Tương Phù thử dùng quan điểm tình yêu méo mó của Lê Đường Đường để phân tích: "Ly hôn với chính thất xong trong ngày cưới luôn chân ái, dịch vụ trọn gói."

"......" Lý Sa Sa: "Não yêu đương số một nhân gian."

Trong lúc cạn lời liếc thấy Tần Tấn ở bên đang dùng điện thoại chỉ huy người phía dưới làm việc, cổ họng khựng lại, bỗng cảm thấy kết luận vừa rồi không chính xác, bản thực tế của Tinh Vệ chuyển thế đang ở ngay bên cạnh.

"Đi thôi," Lý Tương Phù xoay người lại: "Dẫn con tới gần công ty Tiêu Thước."

Không nghi ngờ gì Tần Già Ngọc sẽ từ chối Lê Đường Đường, việc giải trói đã gần ngay trước mắt.

Tần Tấn: "Tôi gọi người lái xe đưa hai người đi."

Hắn gọi tới một vệ sĩ người nước ngoài từng bảo vệ Lý Tương Phù một thời gian, đề phòng xảy ra tình huống đột xuất.

Lúc chuẩn bị ra ngoài, một giọng nói vang lên từ cầu thang: "Đi dạo à?"

Lý Tương Phù vừa ngẩng đầu, nhìn thấy Lý An Khanh cầm cốc nước đứng trên tầng hai, từ trên cao nhìn xuống ba người bọn họ.

"Anh hai?" Lý Tương Phù sững lại một chút: "Anh đứng đó làm gì?"

Nửa đêm nửa hôm đột nhiên xuất hiện, có hơi rợn người.

"Câu này phải là anh hỏi em mới đúng, nửa đêm dắt cả nhà ra ngoài làm gì?"

Lý Tương Phù nhướng mày, luôn cảm thấy một từ nào đó dùng hơi kỳ quái.

"Đi ăn khuya." Lý Sa Sa chủ động mở miệng đáp.

Lý Tương Phù hoàn hồn nói: "Dẫn nó ra ngoài ăn đêm."

Xe đã chờ sẵn ở bên ngoài, tùy tiện đáp vài câu liền đi ra cửa. Gió đêm thổi khiến cổ áo dựng lên không yên, Lý Tương Phù tiện tay buộc lại tóc.

Khi có Tần Tấn ở đó, vệ sĩ người nước ngoài thường sẽ giữ im lặng,

Người đầu tiên phá vỡ bầu không khí yên tĩnh là Lý Sa Sa: "Lê Đường Đường sẽ trực tiếp mặc váy cưới tới sao?"

Lý Tương Phù: "Con hỏi khó cha rồi."

Mọi chuyện đặt lên người cô ta, đều có khả năng xảy ra.

Gần Tiêu Thước đã sớm có không ít phóng viên nghe tin chạy tới canh chực, bọn họ lẫn vào trong đó cũng không quá nổi bật.

"Lê Đường Đường cũng sống ở khu này, giờ này người chắc đã vào trong rồi."

Lý Tương Phù vừa nói vừa hạ cửa kính xe, ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao mấy chục tầng, bên trong công ty đèn đuốc sáng trưng. Ánh đèn này đối với người ở bên trong mà nói, đại khái giống như mặt trời nóng rực, thiêu đốt khiến nội tâm dày vò.

Bị dày vò không chỉ là nhân viên, còn có hệ thống của Tần Già Ngọc.

Mười phút trước, Lê Đường Đường đột nhiên tìm tới công ty, chỉ cần không liên quan đến vấn đề tình cảm, cô ta cũng chưa ngu đến mức không cứu được, xách một phần đồ ăn khuya đặt trước mặt Lý Sầm.

"Ăn chút gì trước cho đỡ mệt." Giả vờ ngoan ngoãn không ai giỏi hơn cô ta.

Lý Sầm đang nổi giận trách mắng cấp dưới vô dụng, nhìn thấy đứa con duy nhất, thần sắc dịu lại vài phần: "Lần sau buổi tối đừng một mình chạy ra ngoài, không an toàn."

Lê Đường Đường gật đầu, lại nhìn về phía Tần Già Ngọc, muốn nói lại thôi.

Dù sao Tần Già Ngọc ở đây cũng không giúp được gì, Lý Sầm liếc hắn ta một cái: "Cậu đi nói chuyện với Đường Đường một lát."

Giọng điệu gần như sai khiến khiến ánh mắt Tần Già Ngọc lạnh xuống, cất bước đi ra ngoài.

"A Giác." Trong hành lang, Lê Đường Đường đột nhiên nửa quỳ xuống, môi run run nhưng giọng nói lại rất kiên định: "Chúng ta kết hôn đi."

Tần Già Ngọc đang cực kỳ mất kiên nhẫn: "......"

Người phụ nữ này đầu óc có vấn đề sao?

Lê Đường Đường: "Ban đêm không có tiệm nào mở cửa, nên em bện một chiếc nhẫn cỏ. Hy vọng mỗi một ngày trong tương lai, chúng ta đều có thể cùng nhau đối mặt với mọi khó khăn."

Tần Già Ngọc lạnh lùng nói: "Giữa tôi và Tô Đào vẫn còn vài chuyện cần xử lý."

Sau khi nhiều lần tính kế bên phía Lý Tương Phù thất bại, hắn ta biết hệ thống không giữ được nữa, thái độ đối với Lê Đường Đường cũng qua loa đi rất nhiều.

Vẻ thẹn thùng trên mặt Lê Đường Đường giảm đi một phần, lời châm chọc của Lý Tương Phù không lâu trước đó không kiểm soát được hiện lên trong đầu: "Nếu em nhất định bắt anh phải lựa chọn thì sao?"

Cô ta từng bước ép sát: "Anh muốn em, hay muốn Tô Đào?"

Sự cố chấp trong mắt gần như xoắn lại thành một nút chết không thể tháo ra.

Tần Già Ngọc cưỡng ép đè xuống một tia chán ghét, ngoài thân thế ra, xét ở mọi phương diện Lê Đường Đường đều không bằng Tô Đào, ít nhất người sau sẽ không tới quấy rối khi mình đang bận.

"Công ty xảy ra chuyện rồi, bây giờ không phải lúc bàn......"

"Em không nghe!" Lê Đường Đường hiếm khi mạnh mẽ một lần, trực tiếp cắt ngang lời hắn ta: "Đăng ký kết hôn không mất bao lâu, hôm nay anh nhất định phải cho em một câu trả lời."

"Nếu em đã nhất định muốn kiên trì......"

"Bình tĩnh lại." Giọng máy móc lạnh lẽo của hệ thống hơi gấp gáp: "Nếu thật sự từ chối, tương đương với việc gián tiếp từ chối hoàn thành nhiệm vụ."

Tần Già Ngọc đột nhiên cười âm trầm một tiếng.

Tiếng cười này khiến Lê Đường Đường khó hiểu, xấu hổ tức giận nói: "Anh đang cười nhạo em?"

Tần Già Ngọc thật ra không phải cười châm chọc cô ta, mà là cười hệ thống, hệ thống trước khi bị tổn hại và gặp thiên địch từng kiêu ngạo biết bao, thỉnh thoảng lại lấy chuyện giải trói ra uy h**p, ai ngờ đến lúc thật sự do mình đề xuất giải trói, đối phương ngược lại liên tiếp giữ lại.

"Tô Đào." Tần Già Ngọc chậm rãi thốt ra hai chữ, tận mắt nhìn thấy sự chờ mong trong mắt Lê Đường Đường từng chút từng chút vỡ vụn.

Tô Đào ít nhất chưa đến bước đường cùng, vẫn còn một két sắt có thể ứng phó khẩn cấp, còn bên phía Lê Đường Đường, đừng nói xoay mình, một khi dính vào chẳng khác nào nửa chân đã lún vào đầm lầy.

"Anh......" Lê Đường Đường hoảng loạn lùi lại hai bước, vậy mà một chữ cũng không nói ra được.

Tần Già Ngọc lại đã không còn tâm trí để ý tới cô ta, ngay khoảnh khắc nói ra câu trả lời phủ định, giống như có hàng ngàn cây kim đồng thời đâm sâu vào não, cùng lúc một sợi dây trong đầu dường như bị sống sượng kéo đứt.

Nếu không phải bốn năm nay vì hệ thống vỡ nát, loại đau đớn tương tự hắn ta trong giấc ngủ đã trải qua không ít lần, e rằng sẽ tại chỗ ngất đi.

Cơ thể theo bức tường từng chút trượt xuống, trán Tần Già Ngọc mồ hôi lạnh tuôn ra, hiểu rằng đây là đang tiến hành giải trói.

Lê Đường Đường vội vàng đỡ vai hắn ta, vừa khóc vừa cười: "Em biết mà, em biết trong lòng anh vẫn còn có em... nếu đã đau khổ như vậy, tại sao còn muốn chia tay với em..."

Tần Già Ngọc khó khăn thốt ra một chữ: "Ngốc......"

Ngốc vãi à mày?

Lê Đường Đường lau nước mắt nắm lấy tay anh ta: "Em không ngốc, anh mới ngốc."

Tần Già Ngọc: "......"

Dưới lầu.

Sắc mặt Lý Sa Sa biến đổi: "Đến rồi."

Vệ sĩ người nước ngoài còn tưởng có kẻ tập kích, nhìn trái nhìn phải không phát hiện bất thường: "Cái gì đến?"

Lý Sa Sa: "Lái về phía trước, nhanh lên."

Vệ sĩ người nước ngoài đầy đầu dấu hỏi.

"Cứ làm theo lời nó."

Tần Tấn mở miệng, vệ sĩ người nước ngoài lập tức đạp ga. Xe lao nhanh về phía trước, phương hướng trong lời Lý Sa Sa thỉnh thoảng lại điều chỉnh, cuối cùng dừng ở cổng công viên.

"Nó chạy không nổi nữa."

Nó?

Xác nhận đi xác nhận lại xung quanh không có người, không biết có phải vì gió đêm quá lạnh mà cửa sổ xe mở một nửa, vệ sĩ người nước ngoài cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo.

Lý Sa Sa lặng lẽ sử dụng một phần năng lượng hack camera giám sát quanh công viên, sau đó nói: "Ba phút tiếp theo, cần hai người nhắm mắt lại."

Vệ sĩ người nước ngoài hít sâu một hơi, nhìn về phía Tần Tấn.

Tần Tấn gật đầu, vệ sĩ người nước ngoài đành phải nhắm mắt.

Tần Tấn và Lý Tương Phù cũng lần lượt chậm rãi nhắm mắt, trong tình huống không nhìn thấy, thính giác trở nên đặc biệt nhạy bén, xung quanh lá cây xào xạc, cách đó không xa dường như còn có tiếng quạ kêu.

Để phòng vạn nhất, vệ sĩ người nước ngoài luôn giữ cảnh giác cao độ, dựng tai bắt lấy mọi âm thanh.

Cửa xe mở ra.

Lý Sa Sa nhảy xuống xe, nhìn về phía những chấm xanh nhỏ trên bầu trời khó có thể thấy bằng mắt thường, trong lòng dấy lên một tia gợn sóng, cuối cùng... chỉ cần hấp thu những năng lượng này, không những có thể bù lại hao tổn trước đó, còn dư ra rất nhiều đủ cho mình ở lại thế gian thêm một thời gian.

Nhóc dang hai tay, lao về phía những chấm xanh dày đặc, giống như một chiếc điện thoại sắp tắt nguồn trong ba mươi giây, lao tới bộ sạc.

Năng lượng, nhóc tới rồi đây.

Lý Sa Sa nhất thời cảm xúc dâng cao, vừa hấp thu những chấm xanh nhỏ, vừa không nhịn được cất giọng hát lớn:

"Tôi thật sự—— còn muốn sống thêm năm trăm năm nữa!"

Nốt cao vút vọt lên theo không khí lan ra, quạ hoảng hốt bay đi, mèo hoang trong bụi cây kêu "meo" một tiếng rồi bỏ chạy.

Trong xe, thân thể ba người đồng loạt chấn động, dưới ma âm rót vào tai, vệ sĩ người nước ngoài vốn luôn đề cao tính phục tùng đầu óc quay cuồng, nghi ngờ hỏi: "Ông chủ, có phải ngài ra lệnh sai rồi không?"

Tại sao phải nhắm mắt?

Chẳng phải nên bịt tai sao?!

.

Tác giả có lời muốn nói:

Lý Sa Sa: Vay trời thêm năm trăm năm nữa!

Những người khác nghe nhóc hát trọn cả bài: ......Ít nhất đã bị giảm thọ mười năm.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn