Hồng Trần Nhất Sa Điêu - Xuân Phong Dao

Chương 65: Thách thức

Việc Tần Tấn chụp ảnh là đã được Lý Tương Phù đồng ý, lúc này cậu nghiêng người dựa vào sô pha, dùng ánh mắt khó nói nên lời nhìn người trước mặt, nói: "Có tác dụng sao?"

Thủ đoạn không ra gì như thế, hoàn toàn không giống tác phong lạnh lùng cứng rắn thường ngày của đối phương.

Tần Tấn không trả lời mà hỏi ngược lại: "Làm thế nào mới có thể chọc giận một người nhanh nhất?"

Lý Tương Phù nghĩ ngợi một lúc, trả lời rằng: "Thử giả làm một cục bông, không dành cho bất kỳ âm mưu quỷ kế nào một ánh mắt?"

Như vậy, đối phương sẽ dễ dàng sinh ra cảm giác bất lực.

Tần Tấn lắc đầu, chậm rãi nói ra ba chữ: "Chửi bậy hắn."

"......"

Không thể tưởng tượng được đây là đáp án sẽ do Tần Tấn nói ra, Lý Tương Phù trong chốc lát không nói nên lời, liên hệ với hành động vừa rồi của đối phương, mở miệng nói: "Áp dụng tương tự cho Tần Già Ngọc? Cho nên anh công khai tiến hành khiêu khích."

Tần Tấn tắt máy tính, gật đầu: "Nhưng loại thủ đoạn không ra gì này, nhiều nhất chỉ có hiệu quả một lần."

Tần Già Ngọc làm người quá mức nhạy cảm và kiêu ngạo, cho dù trong tiềm thức biết rõ hắn và Lý Tương Phù từ sớm đã có 'cấu kết', lòng tự tôn cũng khiến hắn ta không muốn thừa nhận. Đột nhiên vô duyên vô cớ tiêu tốn tinh lực xâm nhập hệ thống xong, lại nhận được một tấm ảnh khiêu khích, liên tiếp bị trêu đùa, cảm xúc mất khống chế cũng là chuyện rất bình thường.

Nói xong Tần Tấn nhìn về phía Lý Sa Sa: "Lần xâm nhập này, sẽ tiêu hao bao nhiêu năng lượng?"

Lý Sa Sa phản ứng một chút, mới ý thức được đề tài đã chuyển sang hệ thống của Tần Già Ngọc.

Nghĩ một lát rồi đưa ra một phép so sánh: "Hiệu quả đại khái tương đương với việc con người bị cảm cúm nặng."

Tần Tấn không nói thêm, gật đầu thuận tiện bày tỏ sự quan tâm: "Ngủ sớm một chút, ngày mai con còn phải đi học."

Lý Sa Sa bị chọc trúng chỗ đau trong lòng, vừa bước ra khỏi cửa phòng khách, đã không chờ được mà nói với Lý Tương Phù: "Rõ ràng là chú ấy đang trả thù chuyện con tùy tiện chụp mũ."

"Có thể hiểu được, dù sao cũng là người suýt chút nữa trở thành 'anh rể' của cha." Nhẹ nhàng lật qua chuyện này, Lý Tương Phù không hề chủ trì công đạo, ngược lại suy nghĩ nói: "Hệ thống của Tần Già Ngọc, hình như cũng chỉ đến vậy."

Lý Sa Sa không cho là đúng: "Đã từng vỡ một lần lại còn thiếu mất một phần, lại mang theo sự hận thù đối với cha, nóng lòng như lửa đốt mà trí tuệ giảm sút cũng là chuyện bình thường."

Hệ thống đứng đắn nào sẽ tiêu hao năng lượng để làm hacker?

Lý Tương Phù chỉ quan tâm trọng điểm, giọng điệu nhẹ bẫng: "Tốt nhất có thể nhân lúc nó bệnh mà lấy mạng nó."

Lý Sa Sa: "Con cần thời gian suy nghĩ."

"Suy nghĩ xong thì phía trường học cha sẽ xin cho con nghỉ bệnh một tháng."

Trái tim đã sớm lắng xuống của Lý Sa Sa đột nhiên xuất hiện dao động, trong mắt một lần nữa hiện lên d*c v*ng trần tục: "Thật sao?"

Lý Tương Phù gật đầu.

·

Lý Sa Sa dường như thật sự để tâm đến chuyện này, ngày hôm sau ngay cả đàn cũng không nghe, lúc ra cửa đi học vẫn giữ trạng thái cúi đầu suy nghĩ, nếu không phải Lý Tương Phù kịp thời đưa tay giúp cậu nhóc chặn lại một chút, đầu của cậu nhóc cũng sắp đập vào cửa đến mức nổi lên một cục u.

Ngày tháng yên ổn thuận lợi trôi qua hai ngày, lại một ngày tiễn Lý Sa Sa lên xe, Lý Tương Phù hài lòng trở về phòng, suy nghĩ buổi sáng nên dùng để thêu thùa, hay là ra sân vẽ ký họa mèo.

Sau khi cân nhắc một chút, cuối cùng cậu lựa chọn thêu thùa, như vậy vừa có thể ở trong đầu sáng tạo ra hình thái mô phỏng thú cưng ngốc nghếch đáng yêu, lại có thể cảm nhận được niềm vui của việc thêu thùa.

Gọn gàng buộc mái tóc dài thành đuôi ngựa, Lý Tương Phù tập trung tinh thần bắt đầu sáng tạo.

Trước hết là đôi mắt, con ngươi tròn vo của mèo nhất định phải mang theo vài phần thiền ý, tiếp theo là móng vuốt phải... đúng lúc một bức tranh con mèo già đang lim dim ngủ sống động như thật sắp sửa thành hình, bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng nói của dì Trương.

Lý Tương Phù mở cửa.

Nhìn thấy cây kim dài trong tay cậu, trong lòng dì Trương chợt thắt lại, miễn cưỡng nói cho hết câu: "Cha cậu bảo cậu xuống dưới một chuyến."

Lý Tương Phù nghe vậy tò mò dựa người lên lan can nhìn xuống, phát hiện bên dưới dường như có khách đến.

Cậu khẽ nhíu mày, trong lòng âm thầm suy đoán chẳng lẽ lão gia tử nhất thời nổi hứng, lại muốn giới thiệu đối tượng xem mắt cho mình. Gần đây những chuyện như vậy xảy ra liên tục, cộng thêm chuyện của tiến sĩ Norton lần trước, khiến Lý Tương Phù không buồn che giấu sự khó chịu trong ánh mắt. Sau khi xuống lầu, giọng điệu của cậu hết sức lạnh nhạt: "Cha, cha tìm con?"

Vừa gọi xong mới phát hiện mình đã trách nhầm người, trước đó vì góc nhìn bị khuất nên không nhìn rõ, khách đến là một cậu con trai, gương mặt như búng ra sữa, trông còn rất nhỏ tuổi.

"Không phải ta tìm con," Lý lão gia tử sắc mặt không đổi, chỉ khi nói chuyện những nếp nhăn trên mặt mới theo khóe miệng khẽ động một chút: "Cậu ta nói là bạn của Tiểu Tiểu, muốn tìm Tiểu Tiểu."

Lý Tương Phù vừa định mở miệng, Lý lão gia tử đã không cho cơ hội này, tiếp tục nói: "Con có biết hôm nay em gái con đi đâu không?"

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Lý Tương Phù chớp mắt, nhìn cậu con trai kia nói: "Cậu đến không đúng lúc rồi, hôm nay Tiểu Tiểu đi dạo phố với bạn rồi."

Lý lão gia tử bỗng nhiên đứng dậy: "Hai đứa nói chuyện đi, ta đi vào nhà vệ sinh."

Lý Tương Phù thay thế ngồi vào vị trí của ông, mười ngón tay đan vào nhau, cánh tay đặt trên tay vịn của sô pha.

"Chào anh, tôi tên là Trần Hàn." Giọng nói của cậu con trai có chút yếu ớt, trông rất thiếu tự tin.

Họ Trần?

Lý Tương Phù trong chớp mắt nghĩ đến thành viên nam duy nhất họ Trần trong nhóm chat, tính cách cực kỳ nhút nhát, trong lời nói ba câu thì hai câu không rời cha mẹ. Nhưng Trần Hàn này trong một số chuyện lại có thể nói là vô cùng cố chấp, cậu ta dường như là người mê giọng nói, cực kỳ say mê giọng nói của Tiểu Tiểu.

Mỗi lần Lý Tương Phù chào buổi sáng hay chúc ngủ ngon trong nhóm, cậu ta đều là người đầu tiên đáp lại.

"Đợi Tiểu Tiểu về tôi sẽ bảo con bé gọi điện cho cậu."

Trần Hàn lại tỏ ra đặc biệt kiên trì: "Không sao, tôi có thể đợi."

Từ sự kiên trì này, Lý Tương Phù ngửi thấy một tia không bình thường, ánh mắt hơi lạnh đi: "Lát nữa tôi và cha tôi đều phải ra ngoài, trong nhà không có ai."

Trần Hàn nói: "Tôi có thể đứng đợi ngoài cửa."

Thấy cậu ta cố chấp như vậy, Lý Tương Phù không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên đổi sang tư thế khoanh tay ngồi, mơ hồ lộ ra vài phần không thiện ý.

"Nói thật cho cậu biết, là tôi không muốn cậu gặp Tiểu Tiểu."

Trần Hàn sửng sốt, lập tức hỏi: "Tại sao?"

"Bởi vì tôi không coi trọng cậu," Lý Tương Phù nói với giọng khinh miệt: "Cho nên cậu không có tư cách gặp em gái tôi."

Sống đến từng này tuổi Trần Hàn chưa từng nghe ai nói những lời quá đáng như vậy, trong cơn xấu hổ và tức giận liền bật dậy: "Anh không thích không có nghĩa là Tiểu Tiểu không thích!"

"Con bé ăn của nhà chúng tôi, uống của nhà chúng tôi, chuyện hôn sự đương nhiên phải do tôi quyết định." Thái độ của Lý Tương Phù vẫn kiêu ngạo như cũ.

Tính cách của Trần Hàn có phần dính người, nhưng gia giáo vẫn xem như tốt, mặt đỏ bừng đến mức nghẹn lại, phẫn nộ mắng: "Anh khốn kiếp!"

Lý Tương Phù vô cùng vô lại dang tay ra, nửa khép mắt không thèm để ý đến cậu ta nữa.

"Tôi, tôi..." Liên tiếp lặp lại mấy lần, Trần Hàn hung hăng đập mạnh lên bàn, khí huyết của tuổi trẻ dâng lên, nói: "Vậy chúng ta cứ giằng co đi, tôi ngày nào cũng canh trước cửa nhà anh, tôi không tin là không gặp được người!"

Ném lại lời hung hăng xong liền quay người chuẩn bị sải bước rời đi.

"...Đợi đã." Lý Tương Phù đau đầu, bất đắc dĩ gọi cậu ta lại.

Bước chân Trần Hàn đột nhiên dừng lại, nhưng không quay đầu.

Cảm thấy nếu không cho ra một kết quả, Trần Hàn thật sự có thể ngồi canh ở cửa, Lý Tương Phù cố gắng giải quyết một lần cho xong "miếng cao da chó phiền phức" này:

"Cũng đừng nói tôi không cho cậu cơ hội, muốn gặp Tiểu Tiểu phải xếp số. Cầm kỳ thư họa thi tửu hoa, lễ nhạc xạ ngự thư số..." Sau khi lần lượt báo ra không ít hạng mục, Lý Tương Phù chậm rãi nói: "Cậu có thể tùy ý chọn một hạng mục để khiêu chiến, chỉ cần thắng được tôi, tôi sẽ cho cậu một lần lấy số gặp mặt."

Theo quan sát của Lý Tương Phù, người này rất có khả năng sẽ tự lượng sức mình không đủ mà chọn đấu rượu.

"Anh nói thật chứ?" Trần Hàn nghi ngờ hỏi.

Lý Tương Phù gật đầu: "Nếu thua thì không được tiếp tục dây dưa nữa."

"Được!" Trần Hàn không quyết định ngay tại chỗ, lúc này lại tỏ ra hết sức thận trọng, nói: "Tôi về suy nghĩ đã, rồi sẽ quay lại khiêu chiến với anh."

Trong phòng khách một lần nữa khôi phục lại sự yên tĩnh.

Không bao lâu sau, trong nhà vệ sinh vang lên tiếng xả nước, Lý lão gia tử bước ra, cười lạnh hỏi: "Nói chuyện xong rồi?"

Hai nơi cách nhau không xa, chỉ ngăn cách bởi một cánh cửa, nói những gì Lý lão gia tử chắc chắn đã nghe được đại khái, Lý Tương Phù mím môi: "Cha nhìn nhận thế nào về chuyện Trần Hàn đột nhiên đến thăm?"

Lý lão gia tử ngồi xuống, liếc xéo cậu: "Trong lòng con chẳng phải đã có đáp án rồi sao."

Đột nhiên xông đến nhà người khác thăm hỏi như vậy, xét về tính chất thì có phần thất lễ, Trần Hàn càng giống như là muốn xác nhận điều gì đó.

Sau khi im lặng một lúc, Lý lão gia tử với giọng điệu không mấy thiện cảm nói: "Chiều nay còn có một người bạn cũ đã lâu không liên lạc nhắn tin cho ta, nói muốn đến thăm, chưa biết chừng cũng là vì cùng một chuyện."

Ánh mắt Lý Tương Phù trầm xuống: "Xem ra đã có người bắt đầu nghi ngờ tính chân thực của Tiểu Tiểu."

Tính cách của Trần Hàn tương đối đơn thuần, lại dễ kích động, phần lớn là đã bị người khác xúi giục.

"Nếu thật sự có người ở phía sau châm dầu vào lửa, vậy thì sẽ rất khó thu dọn," Lý lão gia tử nhíu mày: "Con đã từng nghĩ chưa, giả sử có người nói với ta rằng người phụ nữ mà con trai ta thích có thể không tồn tại, có người đang ở sau lưng đùa bỡn nó, ta chắc chắn cũng phải đi xác nhận một phen."

Một khi tra rõ chân tướng, trong lòng tuyệt đối sẽ sinh ra khoảng cách.

Lý Tương Phù tựa vào đệm suy nghĩ không nói gì, khi ngồi thẳng lại, vài sợi tóc vụn vì tĩnh điện mà dựng lên.

Dù sao vẫn là con trai mình, Lý lão gia tử rốt cuộc vẫn mềm lòng, hỏi: "Chuyện này con đã giấu bao nhiêu người?"

Lý Tương Phù khiêm tốn nói: "Không nhiều, chỉ hai chữ số."

"... "

Lý lão gia tử trừng mắt nhìn cậu: "E rằng đều là những người có bối cảnh gia đình."

Lý Tương Phù không phủ nhận: "Lúc đó con còn có nguyên nhân khác."

Bây giờ không phải lúc truy xét kỹ, Lý lão gia tử nói một câu: "Nếu thật sự không được, con đi ám chỉ một chút chuyện nhân vật ảo này có con."

Lý Tương Phù bất đắc dĩ: "Con đã thử ám chỉ với vài người, kết quả bọn họ lại càng kích động hơn."

"... "

"Cha à," học theo giọng điệu thường ngày của Lý Sa Sa gọi một tiếng, Lý Tương Phù khẽ thở dài nói: "Thời đại đã thay đổi rồi."

Ai mà ngờ được, hình tượng phụ nữ đã có chồng lại còn được yêu thích hơn cả thiếu nữ thuần khiết.

"... "

Bị giam trong một căn phòng khiến tư duy bị hạn chế, trong bầu không khí cứng nhắc, Lý Tương Phù một mình đi ra sân vườn ngồi suy ngẫm. Hồng Trần nằm sấp bên cạnh đài phun nước, mặc cho những giọt nước bắn lên người, giống như Thái Sơn, không hề nhúc nhích.

Bất cứ khi nào đối diện với gương mặt mèo nhạt nhẽo kia, tâm trạng nóng nảy lập tức có thể trở nên bình tĩnh.

"Có được tất có mất sao..." Cậu lẩm bẩm một câu.

Trong nhóm hỏi thăm tin tức sẽ dễ dàng hơn nhiều, ví dụ như thông qua việc phán đoán trước hành động của Tần Già Ngọc, có thể sớm bố trí trước một bước, nếu không cậu cũng sẽ không dễ dàng phát hiện ra sự tồn tại của mảnh vỡ.

Hiện tại còn chưa biết trên người Lê Đường Đường có điểm gì hấp dẫn Tần Già Ngọc, trực tiếp rời khỏi nhóm thì có chút đáng tiếc.

"Cũng không biết là ai đang ở sau lưng giở trò," Lý Tương Phù vuốt lông Hồng Trần, giống như đang tự nói với mình: "Lỡ như lại có người đến thăm nữa, lần nào cũng không gặp được người, lâu dần chắc chắn sẽ gây ra nghi ngờ."

Con mèo già ngáp một cái, quay mông về phía cậu, bắt đầu tận hưởng ánh nắng gần buổi trưa.

Lý Tương Phù nheo mắt, nhớ đến thủ đoạn thường dùng của Lý An Khanh: Ra tay trước chiếm thế chủ động.

Sau khi quyết định xong, cậu đi một chuyến lên thư phòng, loay hoay với máy in một lúc, lúc xuống lầu trong tay cầm một xấp thẻ nhỏ giống như danh thiếp, đưa cho Lý lão gia tử.

Chỉ thấy trên thẻ được đánh số thứ tự, mặt sau in kín những hạng mục khiêu chiến, mặt trước là hàng chữ màu vàng rực rỡ, bốn chữ "tỷ võ chiêu thân" được đặt trong dấu ngoặc kép, in ở vị trí bắt mắt nhất chính giữa.

Mới mẻ nhất là phía dưới còn ghi chú thời hạn hiệu lực: kể từ lúc lấy số, trong vòng ba ngày nếu không đến khiêu chiến thì số sẽ bị hủy.

"... " Lý lão gia tử giật mạnh mí mắt: "Cái thứ gì đây?"

"Từ hôm nay trở đi, bất luận là ai đề nghị muốn gặp Tiểu Tiểu, cha cứ nhét tấm thẻ này cho đối phương..."

Lý lão gia tử tức đến bật cười: "Con làm vậy chẳng phải là giấu đầu lòi đuôi sao?"

Người bình thường ai lại tốn công tốn sức bày ra trò này? Chẳng phải gián tiếp chứng minh Tiểu Tiểu không tồn tại, là có người đang chột dạ.

"Cha yên tâm," Lý Tương Phù nói: "Cuối cùng bọn họ chỉ sẽ kinh ngạc vì sao con lại đa tài đa nghệ đến thế."

"... "

Nhờ cậu nhắc một câu, Lý lão gia tử lúc này mới phản ứng ra chuyện vừa bị bỏ sót, ông lại nhìn về phía tấm thẻ, môi run run hai cái rồi nói: "Còn cả cưỡi ngựa bắn cung nữa à? Nếu gặp phải người có ý, tìm hẳn một vận động viên chuyên nghiệp đến thi đấu với con, lúc đó con khóc cũng chẳng còn nước mắt."

Lý Tương Phù chẳng những không lo lắng, ngược lại còn tỏ ra rất kinh ngạc: "Chẳng lẽ thật sự sẽ có người tự mình đến để chuốc lấy nhục nhã sao?"

Lý lão gia tử lồng ngực phập phồng dữ dội hai lần, trước đây sao ông lại không phát hiện đứa con trai này lại tự tin đến mức như vậy?

Ngồi bình tĩnh ở một bên, Lý Tương Phù đưa ra dự đoán về tương lai, giọng điệu nhàn nhạt nói: "Ban đầu bọn họ chỉ sẽ mỉa mai chờ con mất mặt, sau khi liên tiếp thua trận, bọn họ sẽ dần dần yêu thích việc khiêu chiến, đến đoạn kết của câu chuyện, những người này sẽ chìm đắm trong kh*** c*m bị con chinh phục."

"......"

Nói đến đây, Lý Tương Phù đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nhìn chằm chằm tấm thẻ rồi nghiêm túc dặn dò: "Đúng rồi, cha nhớ chú ý thứ tự, đừng phát nhầm số."

...

Tác giả có lời muốn nói:

Lý lão gia tử: Nuôi phải đứa con như thế này, nhân gian thật chẳng đáng.

Lý Tương Phù: Có đứa con như thế này, nhân gian thật chẳng đáng.

Lý Sa Sa: Chín năm giáo dục bắt buộc, nhân gian thật chẳng đáng.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn