Hồng Trần Nhất Sa Điêu - Xuân Phong Dao

Chương 56: Ký kết hợp đồng

Bên ngoài cửa sổ mưa đổ dữ dội, lộp bộp lộp bộp nện xuống, hòa lẫn với bụi đất biến thành nước bẩn, một phần còn chảy ngược vào khe cửa sổ chưa đóng kín. Nhìn chằm chằm những hạt mưa rơi đứt đoạn ngoài cửa sổ một hồi lâu, Tần Già Ngọc vẫn không mở miệng nói chuyện.

Ngón tay của Tô Đào vô thức xoa nhẹ chiếc nhẫn đính hôn trên tay, dừng lại một lát rồi hỏi: "Anh thấy thế nào?"

Tần Già Ngọc hoàn hồn, lại xem qua danh sách một lần nữa, nói: "Cố ý làm rối loạn tầm nhìn, nội dung phía trên hẳn là đã được xử lý lại, đồng thời cũng đã bị cắt bớt một phần."

Tô Đào chợt hiểu ra: "Người chúng ta phái đi đã bị phát hiện rồi sao?"

"Thứ này lấy được quá dễ dàng." Tần Già Ngọc tiện tay ném tập tài liệu lên trên bàn kính, "Nếu dữ liệu trong máy tính thật sự quan trọng, lúc ra ngoài cậu ta sẽ không để nó ở khách sạn."

Nghe vậy Tô Đào lộ vẻ suy nghĩ, một tay cầm danh sách lên, ánh mắt vô thức dừng lại trên cái tên của ông lão bảy mươi tuổi: "Vậy cái này cũng là bịa ra sao?"

Tần Già Ngọc: "......"

Chỉ cần là người có một chút logic đều biết rằng khi nói dối phải trộn lẫn thật giả, còn danh sách nếu hoàn toàn là giả thì cũng không quá có khả năng. Nhiều năm trước, chính vì dùng logic của người bình thường để suy đoán Lý Tương Phù, xem đối phương như một cơ hội để tiếp cận Lý Hí Xuân, kết quả cuối cùng suýt nữa cả người lẫn hệ thống đều chôn vùi trên núi tuyết. Ăn một lần thiệt thì khôn ra một lần, hiện giờ cũng nên phát triển thêm một hướng suy nghĩ mới.

Tô Đào lặng lẽ ngồi một bên, chờ đợi quyết định của hắn.

Rất lâu sau, vẫn chưa chờ được Tần Già Ngọc lên tiếng, cô thử thăm dò mà mở lời: "Hay là... chúng ta gậy ông đập lưng ông?"

Khi Tần Già Ngọc nhìn sang, Tô Đào nghiêm túc nói: "Đặt mình vào cách suy nghĩ của Lý Tương Phù để cân nhắc, đưa ra một vài quyết định mà bình thường chúng ta tuyệt đối sẽ không làm."

Tần Già Ngọc nheo mắt lại, không biết có nghe lọt hay không, giọng nói có chút mơ hồ: "Tôi sẽ suy nghĩ một chút."

·

Đến nửa đêm, mưa dần dần nhỏ lại, Lý Tương Phù tắt bản nhạc nhẹ, trở mình một cái rồi tiếp tục ngủ. Trong giấc mơ có biệt thự hướng ra biển, cũng có suối nước nóng ngoài trời. Khi cậu chọn nhà đến mức hoa cả mắt, ánh nắng của ngày mới đã không chút kiêng dè chiếu thẳng lên mặt, theo phản xạ cậu giơ tay lên che lại, Lý Tương Phù ngồi dậy, thở dài vì giấc mộng đẹp kết thúc quá đột ngột.

Vừa rửa mặt xong, cậu liền nhận được cuộc gọi của Tần Tấn, hỏi rằng hôm nay có phải cậu định về nhà không, nếu tiện đường thì có thể chở cậu về.

"Được."

Lý Tương Phù không từ chối, mấy ngày gần đây cậu lần lượt mua không ít đồ dùng sinh hoạt hằng ngày, quả thật có rất nhiều thứ cần mang đi.

Tần Tấn trước nay làm việc rất dứt khoát, hai bên vừa kết thúc cuộc gọi chưa đến nửa giờ, xe đã dừng ở gần khách sạn. Nhìn thấy Lý Tương Phù đeo balo hai quai bước ra, thò đầu nhìn quanh, hắn bấm còi xe một cái.

Chiếc túi nặng trĩu bị quăng lên ghế sau, Lý Tương Phù thở phào một hơi dài: "Cha tôi cuối cùng cũng hết giận rồi."

Tiền phòng một ngày mấy trăm tệ, thật sự khiến người ta đau lòng.

Phong cảnh ngoài cửa sổ vụt qua nhanh chóng, Lý Tương Phù bình ổn lại tâm trạng, bắt đầu nói về chuyện làm giả danh sách.

"Để tiện cho bọn họ ra tay, tôi còn cố ý chạy ra siêu thị mua đồ mấy lần." Cậu cười khẩy một tiếng: "Nếu thật sự là Tần Già Ngọc làm, nhìn thấy danh sách rồi nghi ngờ tôi đang làm giao dịch phi pháp thì thú vị lắm."

Nếu lại có thêm một lần tố cáo nặc danh, làm cho chuyện náo loạn lên thì càng tốt.

Từ khi nghe nói cậu làm giàu nhờ nghề massage, Tần Tấn trong khoảnh khắc thật sự có chút kinh ngạc. Massage khởi điểm mười vạn tệ, nghe thế nào cũng không giống một công việc hợp pháp.

"Đừng có kỳ thị nghề nghiệp." Lý Tương Phù dường như đọc được suy nghĩ từ bầu không khí im lặng, hơi ngồi thẳng người dậy, dáng vẻ của một người thành đạt không câu nệ tiểu tiết.

"Tôi tôn trọng mọi ngành nghề," Tần Tấn vẫn nhìn thẳng phía trước lái xe, "Chỉ là không ngờ cậu còn có bản lĩnh thế này."

Lý Tương Phù cúi đầu chăm chú ngắm nghía hai bàn tay của mình, đột nhiên nói: "Có lẽ nên mua bảo hiểm cho chúng."

Có lẽ là ông trời cũng thương cho nỗi "nhớ nhà sốt ruột", hôm nay đặc biệt chiếu cố. Con đường bình thường rất hay kẹt xe lại thông thoáng ngoài dự đoán. Sau khi xe dừng lại, xuyên qua lớp kính nhìn căn biệt thự dưới ánh nắng, bóng tối u ám trong lòng Lý Tương Phù tan đi không ít.

"Cuối cùng cũng..."

Nắm chặt dây đeo balo, cậu chuẩn bị mở cửa xe.

Cậu tăng nhanh bước chân đi về phía trước, điện thoại rung lên mấy lần đều bị bỏ qua, nhưng người gọi vẫn kiên trì gọi lặp đi lặp lại.

"Cha, có chuyện gì không thể chờ con về rồi nói sao?"

Nhìn cánh cửa nhà đã ở ngay trước mắt, cậu bất đắc dĩ nghe máy.

Không biết đầu dây bên kia nói gì, tay Lý Tương Phù đang nhập mật mã bỗng khựng lại, không lâu sau liền im lặng quay trở lại xe.

Tần Tấn nhướng mày.

"Tần Già Ngọc có tiền đồ rồi." Lý Tương Phù trầm giọng nói: "Hắn ta đã học được cách đi mách lẻo với phụ huynh."

"......" Tần Tấn: "Có cần quay lại khách sạn không?"

"Chờ thêm chút đã." Lý Tương Phù đặt cược vào Lý An Khanh: "Tôi đã nhắn riêng cho anh hai nhờ anh ấy giúp khuyên ngăn một chút, có lẽ vẫn còn cơ hội."

Tần Tấn bật cười, dáng vẻ của đối phương lúc này so với thái độ chính nghĩa nghiêm túc nói mình làm nghề hợp pháp cách đây không lâu đúng là khác một trời một vực.

"Dựa vào tay nghề kiếm tiền, nộp thuế đầy đủ, cậu đâu làm sai điều gì."

Lý Tương Phù: "Vấn đề nằm ở chỗ này đây, tay nghề của tôi, cha tôi căn bản chưa từng được hưởng thụ qua."

Còn cả chuyện cậu nấu ăn cho Lý Hí Xuân, khi vẫn còn ở Thiên Tây cổ thôn đã vì Lý Hí Xuân điên cuồng gọi điện mà bị Lý An Khanh vô tình để lộ với Lý lão gia tử. Khi đó ông đang bận rộn lo việc con gái kết nối quan hệ cho tiệc sinh nhật của Biện Thức Thấm nên không so đo. Bây giờ hai món nợ gộp lại, có thể nói là tính sổ sau thu.

Ngửa mặt nhìn lên trần xe, đầu Lý Tương Phù tựa vào ghế, hai mắt thất thần.

Tần Tấn thuận miệng nói một câu đã dời sự chú ý của cậu đi: "Trong lần nói chuyện điện thoại hôm kia, cậu chẳng phải nói đã biết mối liên hệ giữa Triệu Vĩnh Sơ và Tô Đào sao?"

Chớp mắt một cái, Lý Tương Phù khôi phục lại tư thế ngồi bình thường, vẻ mặt nghiêm lại nói: "Cha của Triệu Vĩnh Sơ điều hành một bệnh viện tư nhân, trong viện có không ít chuyên gia não khoa nổi tiếng. Năm đó tôi cũng từng điều trị ở đó, Tô Đào tìm đến anh ta là muốn dùng một dự án để đổi lấy hồ sơ điều trị của tôi năm đó."

Mi mắt Tần Tấn khẽ hạ xuống, hỏi: "Cậu đã moi được thông tin từ miệng Triệu Vĩnh Sơ bằng cách nào?"

"Muốn thử không?"

Không đợi hắn trả lời, Lý Tương Phù nghiêng người về phía trước, tháo dây an toàn của ghế trước. Những ngón tay thon dài trượt dọc theo xương sống đi xuống, dưới tác dụng của cảm giác tê dại lan ra, thân thể Tần Tấn bỗng căng cứng lại.

Ngón tay dừng lại ở một vị trí nào đó rồi hơi dùng thêm chút lực: "Tôi nói với hắn ta, vị trí này nếu ấn mạnh xuống thì nhẹ thì tiêu chảy, nặng thì liệt."

Giọng nói nhẹ nhàng như lông vũ khẽ lướt qua bên má, nếu bỏ qua nội dung câu nói thì càng giống một kiểu trêu chọc hơn.

Nói đến đây, giọng điệu của Lý Tương Phù bỗng mang theo chút ý cười: "Anh không biết đâu, cách một lớp vải trắng, cả người của Triệu Vĩnh Sơ run gần như sắp thành cái sàng."

Sau đó tiếng cười càng không hề che giấu.

Trong ánh mắt Tần Tấn cũng theo đó nhiễm thêm vài phần vui vẻ: "Không sợ đánh rắn động cỏ sao?"

"Nói ra ngoài thì ngoài việc tự làm mình mất mặt, hắn ta chẳng được lợi lộc gì cả," Lý Tương Phù thong thả nói, "Tôi còn tiện thể bảo Triệu Vĩnh Sơ gửi cho tôi một bản hồ sơ chẩn trị."

Trong lời kể đã giản lược đi rất nhiều chi tiết, thực tế trước khi rời đi cậu còn dùng gia thế uy h**p đối phương một phen.

Tần Tấn dường như khá để tâm đến chuyện này: "Đồ đâu?"

"Vẫn chưa..." Lý Tương Phù dừng lại một chút: "Nói cái gì thì đến cái nấy."

Hộp thư xuất hiện thông báo mới, mở ra bên trong là bản ghi chép khá chi tiết, khi nhìn thấy quá trình phẫu thuật, cậu không khỏi nhíu chặt mày. Trong đó có nhắc tới việc từ vết thương phía sau đầu cậu đã lấy ra được những mảnh tinh thể kỳ lạ, nhưng không hề nói rõ chúng đã được xử lý ra sao.

Cậu không keo kiệt chia sẻ bản báo cáo, Lý Tương Phù lại đưa điện thoại cho Tần Tấn.

Tần Tấn: "Khi đó..."

"Lý Tương Phù."

Không xa truyền đến tiếng quát trầm thấp của Lý lão gia tử, có vẻ Lý An Khanh đã khuyên giải thành công, lão gia tử bằng lòng cho một bậc thang xuống: "Đứng chôn chân ngoài đó làm gì? Còn không mau vào đây."

Tần Tấn nhàn nhạt nói: "Cậu cứ về trước đi, đợi khi khác có thời gian..."

Câu nói còn chưa dứt, Lý Tương Phù đã ra hiệu bằng tay với bên kia: "Đang bận một chút, cho con thêm năm phút nữa."

Rầm!

Âm thanh cánh cửa bị đóng sầm lại lần nữa nghe đặc biệt chói tai.

Im lặng vài giây, Lý Tương Phù nhún vai, nhìn Tần Tấn mở miệng: "Xem ra trước khi trời tối tôi có rất nhiều thời gian rảnh, nói tiếp đi."

"......"

Cổ tay Tần Tấn đặt trên vô lăng, thỉnh thoảng cong ngón tay gõ nhẹ một cái, rất lâu sau mới chậm rãi nói: "Trước khi cậu lén hẹn Tần Già Ngọc ra ngoài thám hiểm, cậu đã từng để lại cho tôi một tờ giấy."

Lý Tương Phù vội hỏi: "Trên đó viết gì?"

"Ra ngoài lang thang một vòng, ngày về chưa định."

"Còn gì nữa?"

Tần Tấn: "Hết rồi, không lâu sau liền truyền đến tin hai người gặp nạn trên núi tuyết."

Lý Tương Phù suy nghĩ một lát: "Câu này nghe sao giống như bỏ trốn cùng nhau vậy?"

"Xét từ kết cục của câu chuyện, dùng từ tuẫn tình thì thích hợp hơn."

"......"

Lý Tương Phù rất nhanh đã khôi phục lại bình tĩnh, kết hợp với tình hình hiện tại mà suy đoán, khả năng lớn là trước kia chính cậu đã lừa Tần Già Ngọc đến ngọn núi tuyết đầy thiên thạch rơi rải rác, với ý đồ gióng lên hồi chuông báo tử cho đối phương.

Vì sự tàn nhẫn của bản thân mà cậu tặc lưỡi một tiếng, rồi đột nhiên lại hỏi: "Sau khi tôi mất trí nhớ, sao anh không đi tìm tôi?"

"Có đi vài lần, nhưng đều bị người nhà của cậu chặn lại ngoài cửa."

Lý Tương Phù nghe vậy có chút lúng túng, Lý Hí Xuân trước đây từng nhắc đến chuyện này: "Sau đó thì tôi ra nước ngoài du học..."

"Vậy thì sẽ liên quan đến quá trình diễn biến tâm lý của tôi, thuộc về quyền riêng tư cá nhân."

Lý Tương Phù vì thế cũng không hỏi thêm nữa.

Trong mắt cậu, Tần Tấn giống như một miếng bọt biển thấm nước, muốn vắt cạn nước trong đó trong một lần là chuyện khá khó khăn, vẫn nên từ từ từng bước thì hơn.

Còn cách lúc trời tối khá lâu, cánh cổng lớn đột nhiên lại mở ra lần nữa, lần này người bước ra là Lý An Khanh, hắn nhận lấy chiếc balo Lý Tương Phù đưa từ trong xe ra rồi nói: "Về nhà thôi."

Lý Tương Phù: "Thái độ của cha hôm nay thay đổi cũng khá nhanh."

"Có lẽ là cảm thấy em đáng thương."

Lý Tương Phù khó hiểu hỏi: "Đáng thương?"

Lý An Khanh lấy ra một tờ giấy nhăn nhúm: "Bạn của chị em nhờ mang cho em, để em sớm về nhà một chút nên em ấy đưa cho cha xem."

Sau khi vuốt phẳng ra thì đó là một bản thỏa thuận kết hôn theo hợp đồng trong hai năm, theo điều khoản ghi trong đó, sau khi ly hôn cậu có thể nhận được năm mươi triệu tài sản cùng hai căn nhà, nhưng đứa trẻ phải thuộc về phía người phụ nữ.

"......"

Lý An Khanh: "Gia đình cô ấy đang thúc ép kết hôn, nhưng bản thân cô ấy lại có tâm lý bài xích hôn nhân, vừa hay nghe nói cậu đang làm nghề massage, lại từ miệng chị ba của cậu biết cậu còn biết nấu ăn và trông trẻ, nên cảm thấy đặc biệt hài lòng."

"......"

Tác giả có lời muốn nói:

Lý Tương Phù: ...... Đây chẳng phải là hợp đồng của tổng tài bá đạo sao? Sao lại đến tay tôi?

Lý An Khanh: Thời đại đã thay đổi rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn