"...Cái cớ này mà cũng đem ra nói được à?"
Lý An Khanh: "Nếu đối tượng em sàm sỡ cũng xem Thế Giới Động Vật thì được."
Đầu dây bên kia đã cúp máy, nhưng màn hình điện thoại của Lý Tương Phù vẫn áp bên má, đầu lưỡi khẽ chạm lên vòm miệng, vô thức chậc một tiếng: "Thời kỳ đ*ng d*c ..."
Vừa xoay người lại, cánh cửa nhà vệ sinh không biết từ lúc nào đã mở ra, Tần Tấn một tay chống khung cửa, có lẽ vì nơi này hơi tối lại không mở cửa sổ, đôi mắt của hắn không sáng như thường ngày.
"Thời kỳ đ*ng d*c cái gì?" Hắn hỏi.
Lý Tương Phù mất tự nhiên cười gượng: "Con chó nhà tôi gần đây đến thời kỳ đ*ng d*c."
Tần Tấn nhướng mày: "Nhà cậu còn nuôi chó à?"
Lý Tương Phù trực giác cảm thấy có gì đó không đúng.
"Ở nhiều ngày như vậy rồi, sao tôi không thấy một sợi lông chó nào?"
Ý thức được mình vừa nói ra một lời nói dối cực kỳ vụng về, nụ cười trên mặt Lý Tương Phù dần thu lại: "Thú cưng trong điện thoại, Sa Sa chơi."
"Càng là trẻ con thì càng phải chú ý đến sức khỏe thể chất và tinh thần," Tần Tấn lấy điện thoại ra, làm ra vẻ muốn tìm kiếm, khiêm tốn thỉnh giáo: "Phần mềm nào mà còn có cả thời kỳ đ*ng d*c? Tôi giúp báo cáo một chút."
"Đợi đã, thật ra là tôi đang hỏi người khác cách..."
Thấy người đối diện bày ra vẻ chờ nghe tiếp, Lý Tương Phù nhất thời cứng họng.
Thực sự không nghĩ ra lý do nào, cậu lặng lẽ xoay người vặn vòi nước, rửa mặt một cái xong đầu óc tỉnh táo hơn nhiều. Bên cạnh có người đưa tay đưa tới một tờ giấy, Lý Tương Phù nói cảm ơn, nhanh chóng lau khô dòng nước đang chảy dọc cằm, lắc đầu nói: "Sự xuất hiện của Tiểu Tiểu đã làm rối loạn logic của tôi."
Là người trưởng thành mà cái cớ dùng ra còn không thuyết phục bằng học sinh tiểu học, mấy ngày gần đây không có lời nói dối nào vá cho tròn được.
Tần Tấn cũng không làm khó cậu, không tiếp tục truy hỏi đến cùng.
Không gian nhà vệ sinh chật hẹp, mùi cũng chẳng thể coi là dễ chịu, xác nhận đề tài về thời kỳ đ*ng d*c đã được bỏ qua, Lý Tương Phù cất bước ra ngoài.
Các nghiên cứu viên bên ngoài vẫn đang bận rộn làm việc, lần này đến lượt Lý Tương Phù tò mò hỏi kỹ: "Có phát hiện gì không?"
"Trong thiên thạch đúng là có chứa một số nguyên tố phóng xạ, nhưng ảnh hưởng đến con người không lớn," Tần Tấn đột nhiên nói: "Có thể cần thêm mẫu khác."
"Sa Sa thì không thể." Lý Tương Phù gần như không cần suy nghĩ.
Tần Tấn lắc đầu: "Chỉ cần một ít máu của thằng bé thôi, biết được mối liên hệ giữa hai bên cũng có lợi cho nó."
Chỉ khi biết rõ thiên thạch sẽ mang lại những tổn hại gì, mới có thể tiếp tục suy nghĩ cách phòng ngừa.
Lý Tương Phù thừa nhận lời này không sai, cúi đầu nhìn tay mình, cuối cùng giơ ngón cái ngắn nhất ra chỉ: "Nhiều nhất chỉ được rút từng này thôi, cái ống cũng không được quá to."
Tần Tấn bật cười: "Được."
Hai người kề vai đi về phía trước thêm vài bước, Lý Tương Phù hạ giọng: "Mẫu máu chưa chắc đã có tác dụng."
Chỉ cần hệ thống có ý muốn, chớp mắt là có thể biến DNA thành con ruột của Tần Tấn.
"Có những thứ cố hữu không thể thay đổi." Tần Tấn lại có cách nhìn khác đối với lần này.
Thứ sáu, trường học chỉ học buổi sáng.
Lý Tương Phù nhìn đồng hồ, Lý Sa Sa chắc đã được đón về, liền cùng Tần Tấn bắt taxi trở về, chuẩn bị tìm hệ thống nói chuyện.
Xe dừng trước cổng biệt thự, ánh mắt Lý Tương Phù dừng lại trên đám cỏ dại mọc um tùm gần cổng nhà, đột nhiên ý thức được mình vẫn đang trong trạng thái bị đuổi khỏi nhà.
"Chuyện Tiểu Tiểu đã bị lộ rồi," Cậu nói với Tần Tấn vừa mở cửa xe: "Tôi mà bước vào chỉ có phần bị đánh."
Cậu lấy điện thoại ra định gọi Lý Sa Sa ra ngoài, nhưng Tần Tấn bên cạnh lại không dừng động tác xuống xe, đứng trên khoảng sân trước nhà bình thản nói: "Không sao đâu."
Nói xong liền quay người chuẩn bị đi thẳng vào trong.
Nhìn bóng người trong tầm mắt đang dần đi xa, Lý Tương Phù gõ gõ vào cửa kính, ghé người qua cửa sổ xe còn mở một nửa nói: "Anh không có gì muốn nói với tôi sao?"
Đây rõ ràng là nhà của cậu mà.
Kết quả đến cuối cùng lại thành ra cậu có nhà mà không thể về.
Bước chân Tần Tấn khựng lại, nghiêng mặt nói một cách lịch sự: "Cảm ơn cậu đã đưa tôi về."
"... "
Hắn vừa đi khỏi, tài xế taxi lập tức hỏi: "Tiếp theo đi đâu?"
Lý Tương Phù mím môi: "Đợi thêm chút nữa, bạn tôi có lẽ sẽ ra rất nhanh."
Tài xế cũng không có ý kiến gì, chỉ nhắc nhở nói: "Thời gian chờ cũng tính vào tiền nhé."
Vừa nói xong, đồng hồ tính tiền lại nhảy thêm một chút.
Lý Tương Phù gật đầu, ước chừng qua khoảng mười phút, con số trên đồng hồ lại nhảy thêm mấy lần đứt quãng, cánh cửa cuối cùng cũng mở ra lần nữa. Người bước ra trước là Tần Tấn, Lý Sa Sa đi phía sau vừa đi vừa xoay rubik đủ kiểu.
Nhìn thấy chiếc taxi vẫn còn đậu nguyên chỗ cũ, Tần Tấn dường như không hề ngạc nhiên, cửa xe vẫn chưa đóng, hắn thuận thế ngồi lên.
Lý Sa Sa chậm một bước: "..."
Để một đứa trẻ ngồi một mình ở ghế phụ... thật sự ổn sao?
Chiếc xe quay đầu theo đường cũ, lại chạy về phía nhà máy.
Hôm nay Lý Sa Sa chơi rubik hình bánh ú, nhỏ xinh đáng yêu, đôi tay hơi mũm mĩm vặn trục xoay qua xoay lại.
Chẳng bao lâu sau, khối rubik bánh ú sau khi được sắp xếp lại màu sắc đã lộ ra hình dạng ban đầu. Lý Tương Phù chưa ăn trưa, nhìn mà bụng đói cồn cào, trong bụng khẽ phát ra một tiếng kêu rất nhỏ.
Lý Sa Sa đưa rubik cho cậu: "Vẽ bánh để đỡ đói, đây là mô hình có thật, hiệu quả có lẽ sẽ tốt hơn chút."
Lý Tương Phù bị sự "hiếu thuận" này làm cho cảm động.
"Thật sự có lòng thì lúc ra cửa, cho dù chỉ tiện tay lấy cho cha một nắm hạt dưa cũng được."
"Con vẫn luôn bị người ta nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, không có cơ hội."
"... "
Hiểu rằng người đang theo dõi cậu nhóc tám chín phần mười là Lý lão gia tử, Lý Tương Phù thở dài nặng nề.
Tần Tấn mặt không đổi sắc, khi xe dừng đèn đỏ liền nói với tài xế: "Làm phiền dừng ở chợ gần ngã tư Nghênh Xuyên phía trước."
Tài xế dặn dò nói: "Nhanh lên nhé, chỗ này không cho dừng lâu."
Tần Tấn gật đầu.
Lúc này chợ rất náo nhiệt, hắn xuống xe liền đi thẳng về phía quầy hàng ven đường.
Lý Tương Phù vẫn ở trên xe, chẳng bao lâu sau chóp mũi khẽ động, nhìn theo mùi thơm, thấy Tần Tấn cầm hai phần bánh kếp quả tử bước lên xe, một phần đưa cho Lý Sa Sa, phần còn lại đương nhiên là cho Lý Tương Phù.
Lý Sa Sa trầm mặc nhìn chiếc bánh trong tay, quay đầu nhìn sang cái của Lý Tương Phù, bên trong nhân nhồi đầy ắp, gần như sắp tràn ra ngoài. Còn phần của mình chỉ cuộn trứng và cà rốt sợi, trông giống như một con quỷ chết đói chỉ còn da bọc xương.
Bốn mắt nhìn nhau, Tần Tấn bình tĩnh nói: "Trẻ con dạ dày yếu."
"...... " Tôi cảm ơn anh.
Ăn được mấy miếng, Lý Sa Sa lại không nhịn được liếc sang Lý Tương Phù, người sau má phồng lên nhai nhồm nhoàm, nuốt xong mới nói: "Nhân nhiều quá cũng không tốt, cái này của cha vừa có chả cua vừa có xúc xích, ăn chung vị bị lẫn hết."
"...... "
l**m phần nước sốt nơi khóe miệng, khóe môi Lý Tương Phù cong lên: "Đừng ăn quá no, buổi chiều dẫn con đi nhà hàng cao cấp, tiện thể vào trung tâm thương mại mua một con robot."
Lý Sa Sa cực kỳ thích cái chữ "tiện thể" này.
Xe dừng ở khu ngoại ô, tài xế nhận tiền rồi nhanh chóng rời đi.
Là người sắp bị lấy máu, Lý Sa Sa ngược lại đi ở phía trước nhất, quay đầu thúc giục: "Làm phiền nhanh lên một chút."
Trung tâm thương mại đóng cửa sớm, lỡ làm chậm việc mua robot thì được không bù nổi mất.
Tần Tấn không dẫn cậu vào bãi đỗ xe ngầm, ngược lại chỉ về phía nhà máy, một mình đưa Lý Sa Sa vào một căn phòng.
Lý Tương Phù: "Anh lấy máu?"
Tần Tấn gật đầu: "Phải đảm bảo không có sai sót."
Mẫu được lấy từ đâu, chỉ cần ba người bọn họ biết là đủ rồi.
Tổng cộng chỉ lấy một chút máu, còn ít hơn so với khi khám sức khỏe bình thường. Khi Tần Tấn niêm phong mẫu máu rồi mang đi, Lý Tương Phù dặn cậu nhóc nghịch ngợm dùng tăm bông ấn thêm một lúc, để tránh nhóc nghĩ nhiều liền giải thích: "Lấy máu là để xác định thiên thạch có gây ảnh hưởng gì đến con hay không."
Lý Sa Sa thản nhiên nói: "Cha tin chú ấy, thì con cũng tin chú ấy."
"Hai chuyện khác nhau," Lý Tương Phù nhàn nhạt nói: "Nếu Tần Tấn có ý nghĩ khác, chỉ cần khôi phục lại trạng thái trói buộc ban đầu là được, đến lúc đó người khác sẽ không tìm được con."
"Con là một người sống sờ sờ mà đột nhiên biến mất..."
Lý Tương Phù: "Vậy thì Tần Tấn nói ra lời kỳ lạ chính là nghi phạm."
"... "
Cất tăm bông xong cũng không vứt bừa bãi, Lý Tương Phù xoa xoa đầu Lý Sa Sa: "Cha tin Tần Tấn, vào lúc then chốt thậm chí có thể đem cả an nguy tính mạng của bản thân ra đánh cược, nhưng cha sẽ không đem sự an toàn của người bên cạnh ra đánh cược."
Ngay từ khi đồng ý đến lấy máu, cậu đã nghĩ ra không dưới ba phương án giải quyết.
Lúc ăn xong bánh kếp quả tử, Tần Tấn vừa hay quay lại, Lý Tương Phù vừa lau tay vừa thông qua hai yêu cầu kết bạn.
Thấy vậy, Lý Sa Sa tính toán một chút, lúc này chưa đến một tuần, trong nhóm lấy Lê Đường Đường làm trung tâm đã có gần một nửa số người gửi lời mời kết bạn riêng, không khỏi tò mò: "Tình cảm của bọn họ... có phải hơi ngắn ngủi quá không?"
Lý Tương Phù lắc đầu.
Bình thường Lê Đường Đường lên tiếng trong nhóm, mọi người vẫn tâng bốc thuận theo.
"Thời gian vườn trường đáng để hoài niệm, nên bọn họ đối với Lê Đường Đường có thêm chút tình cảm," Lý Tương Phù nói: "Nhưng điều đó không cản trở việc vừa tôn thờ vầng trăng trên trời, vừa đuổi theo con mồi trước mắt."
Mỗi ngày cậu đều đăng video nấu ăn đọc sách trong vòng bạn bè, hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn lựa chọn đối tượng kết hôn của một bộ phận người.
"Khương Thái Công câu cá, người nào muốn thì mắc câu," Lý Sa Sa dường như ngộ ra điều gì: "Câu bằng lưỡi câu thẳng mà còn lợi hại như vậy, cha à, nếu dùng lưỡi câu cong thì còn thế nào nữa?"
Lý Tương Phù gật đầu: "Chỉ là thủ đoạn cơ bản thôi."
Nói thẳng ra, những người có thể bị Lê Đường Đường câu lâu như vậy, chỉ số IQ lẫn EQ đều khiến người ta cảm động, căn bản không cần tốn nhiều công sức.
Nhìn cậu chuyển qua chuyển lại giữa các khung trò chuyện khác nhau, vừa hỏi đông hỏi tây vừa đào bới thông tin, vẻ mặt Tần Tấn hơi có chút kỳ lạ, ánh mắt dần trở nên xa xăm, dường như xuyên qua không khí nhìn thấy cảnh tượng một thời gian trước ở Thiên Tây cổ thôn.
Bãi cát, hoang nguyên, bầu trời cô tịch.
Hắn dựa vào một cây cổ thụ nửa sống nửa chết, họa sĩ đứng ngay phía trước.
Vốn là một khung cảnh hài hòa, nhưng vài phút sau khi hắn cởi áo sơ mi thì hoàn toàn bị phá vỡ. Lý Tương Phù vì nhìn thấy nửa thân trên tr*n tr** mà ngất xỉu tại chỗ, còn hắn phải cõng "bệnh nhân" gian nan đi suốt một đoạn đường tới bệnh viện.
Dòng suy nghĩ quay trở lại.
Chỉ thấy lúc này Lý Tương Phù nhẹ nhàng xử lý nhiều khung trò chuyện cùng lúc, ngón tay thon dài qua loa chạm chạm vào màn hình, những trợ từ mang sắc thái làm nũng lập tức được gửi đi.
Vừa ngẩng đầu lên, cậu bắt gặp ánh mắt của đối phương, Lý Tương Phù đọc hiểu sự thay đổi trong biểu cảm đó, bình tĩnh nói: "Ngoài đời tôi khúm núm nhún nhường, nhưng trên mạng thì tung nắm đấm."
"... "
"Gần đây cậu kết bạn thêm bao nhiêu người rồi?"
"Không nhiều," Lý Tương Phù đếm thử: "Mới có mười chín người thôi."
...
Lời tác giả:
Lý Tương Phù & Lý Tiểu Tiểu: Ai mà chẳng có hai bộ mặt chứ?
Tần Tấn: ...