Hồng Trần Nhất Sa Điêu - Xuân Phong Dao

Chương 5: Luận đạo.

Trong phòng khách, xung quanh Lý Hoài Trần là một vùng tăm tối, cả người bị bao phủ trong bóng râm, Lý lão gia tử ngồi đối diện hắn, thần sắc nghiêm lại nói chuyện chính sự: "Thân phận của đứa trẻ đã xác nhận rõ chưa?"

Lý Hoài Trần: "Nhìn ngoại hình thì khá giống."

Trước khi lão gia tử nổi giận, hắn thản nhiên nói: "Cách nhau lâu như vậy, lúc đó em út lại ham chơi, cả ngày chẳng thấy bóng người, tra kiểu gì? Huống chi......đằng sau chưa chắc đã không có người khác thúc đẩy."

Mẹ ruột của Lý Tương Phù vẫn luôn xúi giục cậu tranh giành gia sản, rất nhiều thủ tục của đứa trẻ nếu không có người khác đứng ra xử lý, chỉ dựa vào một mình cậu thì rất khó làm xong.

Nhắc tới mẹ của Lý Tương Phù, Lý lão gia tử cũng không khỏi đau đầu, dựa vào sofa trầm tư.

Việc có điện trở lại là chuyện xảy ra sau đó mười lăm phút.

Lý Tương Phù thực sự không khống chế được tay mình, cài chặt lại mấy chiếc cúc áo, còn chưa bước vào đã thấy dưới ánh đèn có một cái bóng xiên dài.

Sắc mặt hơi đổi, cậu đi thẳng vào phòng khách.

Khi nhìn rõ hai người đang ngồi, cổ họng Lý Tương Phù hơi khô khốc: "Cha."

Gương mặt vốn luôn nghiêm khắc của Lý lão gia tử dịu đi trong chớp mắt rồi nhanh chóng căng lại: "Ta cứ tưởng sau khi tốt nghiệp con sẽ tiếp tục lêu lổng bên ngoài, sao, cuối cùng cũng chịu quay về rồi?"

Lý Tương Phù trầm mặc một chút, ngồi xuống phía còn lại của sofa.

Nhưng đúng lúc này Lý lão gia tử đứng dậy, hiển nhiên không muốn nói nhiều với cậu, bước chân khi lên lầu còn nặng nề hơn thường ngày.

Lý Hoài Trần nhìn Lý Tương Phù vẫn ngồi yên tại chỗ, thở dài: "Trước tháng sau nói cho tôi biết cậu muốn làm gì, nếu muốn vào công ty, tôi sẽ sắp xếp."

Lý Tương Phù hoàn toàn không có ý định vào công ty, đối với cuộc sống có quy hoạch khác, nhưng không nói rõ tại chỗ, chỉ gật đầu.

Bữa sáng ngày hôm sau đặc biệt phong phú.

Dì Trương rất chu đáo, món ăn đều làm thành hai phần giống nhau, phần đĩa nhỏ không cho ớt.

Lý Sa Sa vô cùng hiểu chuyện, căn bản không cần Lý Tương Phù dặn dò thêm gì, sau khi ngồi xuống liền bắt đầu ăn cơm trong im lặng.

Lý lão gia tử uống một ngụm trà nói: "Thứ bảy là tiệc đính hôn của con trai út nhà họ Lâm, chuẩn bị trước cho đứa trẻ một bộ quần áo đàng hoàng."

Lý Tương Phù: "Nó không cần tham dự loại trường hợp đó."

Bị cãi lại một câu, Lý lão gia tử theo phản xạ há miệng định dạy dỗ người, lời đến môi lại đột nhiên dừng lại. Tối qua trời quá tối không chú ý kỹ, mấy năm ra ngoài này, tinh thần và khí sắc của Lý Tương Phù gần như được nâng lên toàn diện.

Lý lão gia tử vốn không quen nhìn đàn ông để tóc dài, vì chuyện này trước kia không ít lần mắng cậu, nhưng cũng phải thừa nhận khí chất hiện tại của Lý Tương Phù rất hợp với tóc dài.

"Trước khi nói thì động não một chút," Giọng Lý lão gia tử không tốt: "Lần này nó không đi, thân phận sau này sẽ rất khó xử."

"Sa Sa là con nuôi của con," Lý Tương Phù thở dài: "Ngài không tin có thể đi làm giám định huyết thống."

Người vẫn im lặng ăn cơm từ nãy tới giờ, Lý Hoài Trần bỗng lên tiếng: "Tóc năm vạn, nhổ tại chỗ nhân một phẩy năm, lấy máu trực tiếp tại hiện trường mười vạn?"

"......"

Lý lão gia tử cau mày: "Toàn là thứ linh tinh gì thế?"

Lý Hoài Trần liếc Lý Tương Phù một cái: "Ý tưởng kiếm tiền mới của người nào đó."

Lười truy cứu trong đó có mờ ám gì, gần ăn xong Lý lão gia tử hỏi: "Có liên lạc với những người khác chưa?"

Những người khác đương nhiên chỉ chị gái và anh hai của Lý Tương Phù.

Cậu lắc đầu.

Trước khi lão gia tử nổi giận liền giải thích: "Gọi điện không biết nói gì, lần trước lúc rời đi quan hệ không được vui vẻ lắm."

Cuối cùng cũng không tiếp tục truy cứu chuyện cũ, Lý lão gia tử trầm giọng nói: "Ngày kia đừng sắp xếp việc gì, đúng giờ theo ta đi dự tiệc đính hôn."

Bầu không khí khó khăn lắm mới dịu đi đôi chút, Lý Tương Phù không chọn đối đầu cứng rắn, gật đầu.

Sau khi ăn xong Lý Tương Phù dẫn Lý Sa Sa lên lầu, dì Trương vốn định tới dọn bàn, Lý Hoài Trần bảo chờ một lát, bà liền tạm thời đi làm việc khác.

"Đi dự tiệc đính hôn, khả năng gặp phải Tần Tấn rất lớn."

"Dù thế nào nó cũng phải đi," Lý lão gia tử: "Đây là một loại thái độ, chứng minh thằng nhóc này vẫn chưa bị gia tộc hoàn toàn từ bỏ."

Một khi Tần Tấn muốn tính sổ chuyện cũ, ít nhất cũng sẽ có kiêng dè.

Lý Hoài Trần: "Con lo là......"

Lý lão gia tử rũ mí mắt: "Yên tâm, Tần Tấn cho dù không giữ quy củ, cũng sẽ không gây chuyện trong hôn lễ của người khác."

Nghĩ tới phong cách hành sự âm trầm khó lường của Tần Tấn, Lý Hoài Trần khẽ nhíu mày: "Hy vọng là vậy."

Người không biết thì không sợ.

Bốn năm trước được cứu về rồi mất trí nhớ, Lý Tương Phù căn bản không rõ ân oán giữa mình và Tần Tấn, thậm chí còn quên mất khi đó có một người khác cùng cậu đi mạo hiểm, đến nay vẫn tung tích không rõ.

Lý Sa Sa: "Tôi không muốn trở thành người thừa kế hào môn, xét từ góc độ sinh tồn, tôi là tới dưỡng già."

Lý Tương Phù: "Đừng lo nghĩ dư thừa. Phía trên cậu còn có hai anh trai, lại thêm một chị gái xuất sắc, có xoay vòng thế nào cũng không đến lượt cậu."

Lý Sa Sa nói trúng tim đen: "Bọn họ đều đi làm ở công ty à?"

Lý Tương Phù trầm ngâm một lát: "Ngoài anh cả ra, đều làm trong các ngành khác nhau."

"......"

Lý Tương Phù: "Chơi cờ không?"

Chủ đề chuyển quá cứng, Lý Sa Sa nhìn cậu thật sâu một cái.

Lý Tương Phù: "À đúng rồi, còn phải dẫn cậu đi may quần áo."

"Chơi cờ." Lý Sa Sa lập tức đưa ra lựa chọn.

Chơi cờ và may quần áo không hề xung đột, buổi sáng bị chiếu tướng mấy lần, buổi chiều Lý Sa Sa được dẫn tới một cửa hàng thương hiệu có tiếng, bên trong có cả quần áo người lớn lẫn trẻ em, đồng thời nhận may đo.

Oan gia ngõ hẹp, Lý Tương Phù vậy mà lại gặp Lạc An ở đây.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Lạc An hơi sững lại.

Mặc dù trước đó đã cho người điều tra hành trình mấy ngày trở về của Lý Tương Phù, nhưng ảnh chụp hoàn toàn không thể so với người thật về mức độ chấn động, dung mạo vóc dáng này đâu giống đi du học, càng giống như được tái sinh một lần.

So với hắn, Lý Tương Phù căn bản không có nhiều tâm tư như vậy.

Cậu từng thật sự coi Lạc An là bạn, cho đến khi lão gia tử nói Lạc An mua chuộc truyền thông, muốn trắng trợn truyền bá chuyện cứu viện, từ góc độ lãng phí tài nguyên công cộng để tiến hành phê phán. Cộng thêm việc Lý Hoài Trần từng thu thập được những chuyện mờ ám mà Lạc An làm sau lưng cậu trước đây, Lý Tương Phù lúc đó trực tiếp chặn liên lạc, từ đó không còn qua lại.

"Tương Phù." Lạc An mỉm cười đi tới, như thể những chuyện không vui trước kia chưa từng xảy ra.

Lý Tương Phù thái độ lạnh nhạt: "Làm ơn tránh đường."

Lạc An: "Cậu nghe tôi giải thích, chuyện năm đó......"

Một tiếng cười lạnh cắt ngang lời phía sau, Lý Tương Phù: "Cha tôi cho dù có bất mãn với tôi đến đâu, cũng sẽ không nói dối, càng không vu oan cho anh."

Thực ra cậu không biết, Lý lão gia tử đúng là đã nói dối, Lạc An trên thực tế là muốn lợi dụng chuyện em trai của Tần Tấn để làm bài.

"Có ai thời trẻ chưa từng phạm sai lầm......"

"Phiền đứng xa ra một chút, tôi sợ mùi cặn bã lây sang con trai tôi."

Lạc An vốn là người lòng dạ hẹp hòi, liên tiếp hai lần bị lạnh nhạt, lập tức không vui nói: "Tôi là cặn bã, còn cậu thì sao? Muốn dựa vào đứa trẻ để lấy lòng người khác, cẩn thận cuối cùng chỉ uổng công."

Nói xong không đợi đối phương lên tiếng, trực tiếp rời đi.

Sau khi lên xe chửi một câu th* t*c, Lạc An trút giận lên người tài xế: "Không trả tiền cho anh sao?Bật điều hòa lớn hơn chút."

Qua một lát gọi điện cho quản lí chi nhánh: "Việc lần trước bảo anh làm, xác nhận không có vấn đề chứ?"

"Yên tâm." Đầu dây bên kia giọng điệu nịnh nọt: "Lão gia tử lúc đó đã nói ngay trong nhà hàng, ông ta căn bản không biết chuyện có cháu, rõ ràng là không muốn nhận."

Lạc An nghe vậy cơn giận mới dịu đi đôi chút, một lúc sau khóe miệng chậm rãi nhếch lên: "Rất tốt."

Hắn đã không thể chờ đợi muốn nhìn thấy bộ dạng Lý Tương Phù rơi vào cảnh nhà tan cửa nát.

Đối với Lý Tương Phù mà nói, ngày hôm đó không mấy dễ chịu, không liên quan tới Lạc An, mà là quần áo, cảm giác mặc áo tay ngắn vô cùng không thoải mái.

Lý Sa Sa an ủi: "Hình thành một thói quen chỉ cần hai mươi mốt ngày."

Không muốn bỏ dở giữa chừng, Lý Tương Phù khẽ hít một hơi, chuẩn bị tiếp tục cố gắng thêm chút nữa.

Ngày hôm sau, trời chưa sáng, trong bầu trời u ám, mặt trăng vẫn còn treo ở đó.

Lý Sa Sa đã rửa mặt xong từ sớm, đi tới chào buổi sáng Lý Tương Phù.

Lý Tương Phù dậy còn sớm hơn cậu, áo tay ngắn phối quần dài, toàn thân không thoải mái đứng cạnh gương, lẩm bẩm: "Cảm giác như bị lọt gió."

Lý Sa Sa: "Nếu cậu nhất quyết so với áo sơ mi thì đúng là vậy."

Nhìn chằm chằm bản thân trong gương mấy giây, đôi mắt trong suốt chớp chớp: "Tôi vẫn nên thay lại áo sơ mi."

"......"

Tâm trạng mặc quần áo cả buổi sáng cứ như ngồi tàu lượn.

Khôi phục lại trang phục thường ngày áo sơ mi trắng quần dài đen, Lý Tương Phù ôm cây cổ cầm mới mua đi ra sân.

Cậu vẫn nhớ rõ giờ giấc sinh hoạt của từng người, lão gia tử bình thường khoảng năm giờ bốn mươi sẽ dậy nghe radio một lát, Lý Hoài Trần tầm sáu giờ, xác nhận không làm phiền ai, lúc này mới bắt đầu gảy đàn để giải tỏa uất khí trong lòng.

Tiếng đàn vang lên chậm rãi, trong trẻo êm tai, như dòng nước nhỏ chảy vào mảnh đất khô cằn.

Choang!

Ngón tay thon dài nhanh chóng gảy dây đàn, chuyển điệu thành một khúc nhạc tràn đầy uất ức. Âm vận của cổ cầm dường như vốn sinh ra đã mềm mại, lại bị Lý Tương Phù đánh ra tiết tấu rõ ràng, toát lên một luồng sức mạnh.

Trên lầu, giường kê sát cửa sổ, mùa hè cửa sổ lại mở toang, Lý Hoài Trần như cảm nhận được chấn động, bật dậy ngồi trên giường, giữ nguyên tư thế ba giây, xác nhận không phải ảo thính.

Thò đầu ra nhìn, thoáng thấy trong sân dường như có một người ngồi đó. Nhìn kỹ một lúc, xác nhận là Lý Tương Phù.

Tiếng đàn chẳng biết vì sao lại chuyển sang bi thương, phải nói là đánh rất hay, ngay cả người không hiểu âm nhạc như hắn cũng nghe ra được cảm giác oán phụ.

Sáng sớm nghe khúc nhạc này, giống như xem một bộ phim kinh dị.

Khúc đàn kết thúc, dư âm vấn vít.

Lý Sa Sa vỗ tay tán thưởng: "Khúc này chỉ nên có ở trên trời, nhân gian mấy khi được nghe, hay thay, hay thay!"

Lý Tương Phù khẽ thở dài: "Tiếc là có một nốt chưa kìm lại được."

"Gảy đàn coi trọng tâm cảnh, cha, tâm của cha......không tĩnh."

Lý Tương Phù đưa tay vuốt cổ cầm, buồn bã vì thay quần áo thất bại: "Tĩnh và động không phải là tuyệt đối, đối với vũ trụ mênh mông mà nói, chúng ta trong dòng chảy thời gian có lẽ chỉ là một hạt bụi đứng yên."

Lý Sa Sa: "Pascal từng nói, bản chất của đời người nằm ở vận động, an tĩnh yên lặng chính là cái chết, chúng ta nên sống trọn hiện tại, thay vì chỉ mãi ngước nhìn bầu trời đầy sao."

"......"

Người đứng xem là Lý Hoài Trần đóng cửa sổ lại, đi vào căn phòng tận cùng bên trong, gõ cửa.

Sau khi cửa mở ra, Lý lão gia tử không đợi hắn nói, đã lên tiếng trước: "Ta nghe thấy rồi."

Nói xong liền xoa xoa giữa mày.

Thông minh là một chuyện, nhưng một đứa trẻ sáu tuổi, mặt không biểu cảm bàn luận triết lý nhân sinh, còn trích dẫn điển tích, nói có sách, mách có chứng, đã không thể dùng hai chữ quái dị có thể dễ dàng hình dung.

Lời tác giả muốn nói:

Lý Sa Sa: Phản diện vẫn đang chờ xem cậu xấu mặt.

Lý Tương Phù: Ảnh hưởng tôi gảy đàn sao?

Lý Sa Sa: Không ảnh hưởng.

Lý Tương Phù: Ồ, vậy cứ mặc kệ đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn