Trong vấn đề giáo dục tâm lý cho trẻ em, Lý Tương Phù trước nay luôn rất coi trọng.
Đối diện với sự tự nghi ngờ của con, cậu nghiêm trang nói dối: "Sa Sa, con không phải rác vũ trụ, con là viên minh châu rực rỡ nhất trong dải ngân hà."
......Cũng là vũ khí giết người đi lại giữa nhân gian.
Dĩ nhiên câu cuối cùng chỉ lặng lẽ niệm trong lòng.
Lý Sa Sa rất ít khi nghe cậu nói lời mềm mỏng, lập tức cảm thấy trong lòng cũng mềm nhũn, không nhịn được nói thêm vài câu.
"Người chế tạo ra con lúc đầu, ý tưởng chính là phát minh một máy học tập công nghệ cao."
Lý Tương Phù nghe vậy khẽ hừ một tiếng, chẳng trách lại cố chấp muốn bồi dưỡng ra một ký chủ mười hạng toàn năng.
Cậu chậm rãi khép mắt lại, cố gắng che lấp luôn ký ức về thời đại phong kiến đầy tàn dư lạc hậu kia, chỉnh lại tâm trạng rồi nói: "Đi ngủ đi, chuyện xin nghỉ bên phía trường học để cha lo."
Trên khuôn mặt nhỏ lạnh lùng của Lý Sa Sa xuất hiện vài phần dao động: "Cha, cha cũng không phải công tử ăn chơi trác táng, cha là người cha tốt nhất trên đời."
"......"
Giống như vừa ăn phải một cái bánh đầy dầu mỡ, Lý Tương Phù mặt không đổi sắc nói một câu "ngủ ngon", tức tốc cúp điện thoại.
Đêm đó cậu ngủ khá ngon, không còn những suy nghĩ hỗn loạn quấy nhiễu, đáng tiếc vì thời gian ngủ không đủ, sáng hôm sau tinh thần có chút uể oải, lúc rửa mặt đáy mắt còn nổi lên vài tia đỏ.
Khách sạn chỉ cung cấp bữa sáng trong những khung giờ nhất định.
Lý Tương Phù không muốn chen vào lúc đông người, nên đến rất sớm, Tần Tấn cũng có thói quen dậy sớm, hai người không ngoài dự đoán gặp nhau trong nhà hàng.
Khi cúi đầu, khí tức lạnh lẽo trên người Tần Tấn không quá rõ ràng, đôi chân dài và vòng eo trông rất có lực vô cùng hút mắt. Trước khi Lý Tương Phù đến, người qua lại không khỏi liếc nhìn hắn vài lần.
Nhưng sau khi Lý Tương Phù đến, những người đi lại sẽ vô thức chú ý tới cậu, tiềm thức của con người ngoài việc thích cái đẹp, còn thiên về cái đẹp không gây nguy hiểm.
Lý Tương Phù trông như không có tính công kích, nụ cười ấm áp, bước tới đối diện: "Chào buổi sáng."
Tần Tấn ngẩng đầu, khóe môi khẽ động: "Chào buổi sáng."
Khi ánh mắt chạm nhau, hắn khẽ nhíu mày: "Không ngủ ngon à?"
Lý Tương Phù lấy tấm thẻ nhỏ nhận được hôm qua từ trong túi ra, sau khi xem xong sắc mặt Tần Tấn lạnh đi: "Không cần lo lắng......"
Chưa đợi hắn nói xong, Lý Tương Phù lắc đầu, biểu thị bản thân hoàn toàn không có ý lo lắng.
Tần Tấn nhướng nhẹ chân mày.
"Đối với sự xuất hiện của cậu ta, tôi đang mong đợi từng ngày." Ánh mắt dừng lại trên ba chữ "quà gặp mặt", Lý Tương Phù mỉm cười bổ sung: "Chữ 'đợi' trong câu ngồi đợi thỏ đâm đầu vào gốc cây."
"Không phải đều là một ý sao?"
Lý Tương Phù lắc đầu, đi qua múc một bát cháo rồi ngồi xuống, l**m nhẹ khóe môi, bộ dạng giống như đang mong kẻ địch mau chóng chui vào trong bát.
Nhìn thấy dáng vẻ này của cậu, Tần Tấn hiểu là cậu đã có đối sách.
Chất lượng không khí của Diêu Xuyên trước nay luôn xếp hàng đầu cả nước, chỉ cần là ngày nắng, bầu trời luôn mang màu xanh lam thuần khiết. Cũng giống như Tần Tấn hôm qua đã nói với Đào Hoài Tụ, bầu trời đối với Lý Tương Phù có một sức hấp dẫn khó hiểu, cậu luôn thỉnh thoảng ngẩng đầu chăm chú quan sát.
Lúc này cậu nhìn ra bầu trời xanh bên ngoài cửa sổ, bởi vì tâm trạng không tệ nên hiếm khi nhắc lại chuyện cũ.
"Tôi và em trai của anh có lẽ sắp gặp mặt rồi."
Ý tứ bên trong là Tần Tấn hoàn toàn có thể trực tiếp nói rõ giữa mình và Tần Già Ngọc có những dây dưa gì.
Tần Tấn bình tĩnh bóc vỏ trứng gà, nhàn nhạt nói: "Tình cảm của con người rất phức tạp, cậu không biết nội tình, khi ra tay sẽ không nương tay."
"Khụ......"
Lý Tương Phù suýt nữa bị cháo làm sặc: "Tôi là người bị hại."
Tần Tấn: "Cậu có thực lực xoay chuyển càn khôn."
Đưa quả trứng luộc nước trà đã bóc vỏ đưa tới, một bên tao nhã lau ngón tay, một bên nói: "Cậu không biết nội tình, khi cậu ta cố làm ra vẻ huyền bí sẽ đặt trọng tâm ở việc phô bày quá khứ, như vậy sẽ hình thành một giai đoạn đệm khá tốt."
Lý Tương Phù: "Chỉ vì vậy thôi?"
Tần Tấn nhìn cậu, ngón tay đặt ở giữa môi khẽ chạm một cái, làm động tác giữ im lặng, đồng thời lại hỏi ngược lại: "Như vậy còn chưa đủ sao?"
Lý Tương Phù nhìn chăm chăm vào bát cháo trong tay rơi vào trầm tư.
Sự suy nghĩ này chỉ kéo dài nửa phút, bất kể thế nào, lý do đầu tiên Tần Tấn đưa ra đã khiến cậu không muốn tìm hiểu quá chi tiết. Do dự và mềm lòng thường sẽ để lại tai họa ngầm.
Hiện tại xem ra, khoảng cách giữa cậu và Tần Già Ngọc không thể hóa giải, tình cảm dư thừa chỉ khiến tốc độ cậu gửi đi gói quà lớn "tam tòng tứ đức" chậm lại mà thôi.
Sau khi ăn xong, Lý Tương Phù liên hệ với Lý lão gia tử, nói muốn đón Lý Sa Sa qua.
Lão gia tử lập tức phản đối, nói không thể để đứa nhỏ hình thành tâm lý ham chơi.
Lý Tương Phù đã chuẩn bị từ trước, nói: "Mẹ con cũng đến Diêu Xuyên rồi, bà sắp ra nước ngoài."
Lời này truyền tới tai Lý lão gia tử, tự động được phiên dịch thành "Đào Hoài Tụ trước khi ra nước ngoài muốn gặp cháu nội một lần", Im lặng vài giây, ông dùng giọng như thở dài nói: "Chị con hai ngày nay không bận, ta sẽ bảo nó đưa Sa Sa qua đó."
Lão gia tử Lý xưa nay giọng nói luôn trầm ổn có lực, hiện tại trong nhà hàng không có nhiều người, Tần Tấn cũng có thể nghe thấy.
"Mẹ con đối với những chuyện gần đây con gặp phải có đưa ra chủ ý gì không?"
Câu hỏi rất chung chung, nhưng Lý Tương Phù lại hiểu rõ trong đó có ý chỉ điều gì. Không lâu trước đây Lý An Khanh đã nói qua, lão gia tử trong âm thầm đã phái người đi điều tra lại một số chuyện, chỉ là vẫn chưa đưa ra nói công khai.
Cậu khẽ ho một tiếng: "Mẹ bảo con theo bà ra nước ngoài."
Lão gia tử Lý nghe vậy giọng mang theo chút nghi hoặc hiếm thấy: "Trốn tránh không giống với cách bà ấy làm người."
Đây là càng sống càng thụt lùi rồi sao?
"Mẹ nói ở nước ngoài chủ nhà có quyền bắn chết những kẻ xâm nhập trái phép."
"......"
Lý lão gia tử không nói nên lời.
Tần Tấn ngồi đối diện, cảm xúc trong mắt cũng hiếm khi trở nên phức tạp.
Lý Tương Phù không nói thêm, nhanh chóng kết thúc cuộc gọi, sau đó lại gọi tới trường của Lý Sa Sa để xin nghỉ.
Đợi cậu xử lý xong mấy chuyện lặt vặt, khi đặt điện thoại xuống lần nữa, Tần Tấn mở một tấm ảnh trong album ra: "Xem thử."
Chỉ liếc nhìn một cái, trong mắt Lý Tương Phù lập tức bừng lên hứng thú, trong ảnh có đủ loại nhạc cụ tầng tầng lớp lớp, trông còn mang cảm giác rất có niên đại, Tần Tấn lại cho cậu xem một tấm khác, là một số bức tranh của các bậc danh họa.
Lý Tương Phù phóng to nghiên cứu con dấu một chút, hơi mở to mắt: "Bút tích thật?"
Tần Tấn gật đầu.
"Người này là nhà sưu tầm, nếu cậu có hứng thú tôi có thể đưa cậu đến bái phỏng."
Hiếm khi gặp thứ khiến bản thân hứng thú, Lý Tương Phù đương nhiên gật đầu.
Chưa tới mười phút, xe đã dừng trước cửa, vị giám khảo người nước ngoài hạ cửa kính xe xuống, gật đầu với Lý Tương Phù xem như chào hỏi.
Tinh thần nghề nghiệp của hắn ta trước nay rất tốt, khi làm vệ sĩ thì là vệ sĩ chuyên nghiệp, khi lái xe thì là một tài xế đạt chuẩn, giả câm giả điếc, ngay cả động tác nhỏ liếc trộm qua gương chiếu hậu cũng không có.
Xe chạy về phía ngoại ô.
Trên đường Lý Tương Phù hỏi thăm về nhà sưu tầm, tò mò hỏi: "Bạn của anh?"
"Không tính là," Tần Tấn nói: "Quan hệ lợi ích."
Người làm kinh doanh một khi trở nên thanh cao thì rất khó giao thiệp, đặc biệt là những người lớn tuổi lại sĩ diện, lúc này quen biết một nhà sưu tầm có thể phát huy tác dụng không nhỏ.
"Trước đây dự án với nhà họ Biện đàm phán thuận lợi, cũng là vì từ chỗ nhà sưu tầm mua được thứ hợp ý đối phương."
Lý Tương Phù suy nghĩ một chút: "Vậy chắc anh ra giá rất cao."
Tần Tấn cười mà không nói, cho đến khi xe dừng trước một căn biệt thự nhỏ mới nói: "Đối với thương nhân mà nói, kiểu quan hệ như vậy càng vững chắc."
Đứng trước cửa, Tần Tấn trực tiếp nhập một dãy mật khẩu, Lý Tương Phù lộ vẻ kinh ngạc.
Sau khi cửa mở, Tần Tấn nói: "Nếu gặp thứ thật sự thích, cậu có thể lấy trước, quay lại tôi sẽ thanh toán."
Lúc này Lý Tương Phù đột nhiên ý thức được trước đó đối phương nói là đưa mình tới bái phỏng, chứ không phải với tư cách người trung gian giới thiệu.
"Anh không vào cùng sao?"
"Mười giờ tôi phải đi bàn chuyện dự án với người ta." Tần Tấn nhìn đồng hồ đeo tay: "Chỉ còn hai mươi phút, tôi phải quay lại nội thành."
Cổ họng Lý Tương Phù khẽ động, giọng có chút khô khốc: "Hay vẫn nên chào hỏi chủ nhà một tiếng thì hơn."
"Gọi điện không nghe, chắc lại say như chết rồi." Tần Tấn nói: "Biệt thự có một hệ thống giám sát và báo động hoàn chỉnh, không cần lo chuyện tranh cãi về đồ sưu tầm."
Vị giám khảo người nước ngoài đứng bên cạnh chờ cũng nói một câu: "Trước đây ông chủ đều lấy hàng như vậy."
Chiếc xe nhanh chóng cuốn bụi rời đi, chỉ còn lại một mình Lý Tương Phù.
Đẩy cửa đi vào, trên mặt đất gần như không có chỗ đặt chân, trên bàn những thùng mì ăn liền chất cao thành một ngọn nhỏ, trên tường treo rất nhiều đồ trang trí mang phong cách thời Trung cổ.
Lý Tương Phù thử bước thêm một bước vào trong: "Có ai không? Có......"
Một tiếng động lớn cắt ngang lời cậu.
Một người đàn ông lôi thôi loạng choạng đi xuống lầu, ba bậc thang cuối gần như trượt xuống, ngồi phịch xuống đất nói: "Cho tôi cái gì ăn."
Mùi rượu vẫn chưa tan, xộc vào khiến đầu óc choáng váng.
"Đồ ăn." Người say dùng nắm đấm đập đập xuống sàn.
Lý Tương Phù xưa nay không có thiện cảm với mấy con ma men, khóe mắt liếc thấy trên chiếc tủ ở góc phòng có một cây sáo đặt ngang, trông rất hợp mắt, thế là nhìn thẳng vào hai mắt của kẻ say rượu, nghiêm túc hỏi: "Có giảm giá không?"
Kẻ say rượu ợ một cái: "Chín mươi lăm phần trăm."
"Chốt."
Dựa vào chút nguyên liệu ít ỏi trong tủ lạnh, Lý Tương Phù vẫn nấu ra được bốn món một canh, mùi thơm của đồ ăn hoàn toàn áp đảo mùi rượu trong biệt thự. Vốn đã đói bụng, ăn được món ăn từng được hệ thống đích thân chứng nhận là cấp bậc đầu bếp đại sư, linh hồn của kẻ say rượu dường như cũng được thăng hoa.
Mùi rượu tan đi không ít, ánh mắt của kẻ say bỗng sáng lên: "Tôi kinh doanh lần nào cũng thất bại, từ lâu đã ngưỡng mộ Tần Tấn tung hoành trên thương trường không gì cản nổi, chúng ta hợp tác một chút, đảm bảo trong ba năm chen vào top một trăm thế giới."
Lý Tương Phù không có chút dao động: "Tôi không có tiền."
"Cậu có tay nghề mà, tôi đầu tư, hợp tác mở một công ty dịch vụ gia đình."
"......"
Kẻ say rượu nói: "Nếu cậu thấy bỏ sức nhiều, tôi có thể bù đắp, dùng luôn tên cậu đặt tên cho công ty, sau này làm ăn phát đạt rồi chúng ta đăng ký luôn một cái thương hiệu."
Uống hết bát canh trong một hơi, hắn nói: "Thiên hạ người nào chẳng biết quân, câu này chính là đo ni đóng giày cho cậu."
"......"
Sau khi nhiều lần từ chối "ý tốt" này, mí mắt Lý Tương Phù giật giật, thử khiến cho hắn tỉnh táo từ góc độ thực tế: "Tôi chỉ có một mình."
"Mở lớp, cậu đào tạo." Kẻ say chỉ vào bàn thức ăn: "Chỉ riêng tay nghề này, những bảo mẫu được đào tạo ra đảm bảo ai cũng là hạng kim bài."
Lý Tương Phù mạnh mẽ kéo câu chuyện trở lại quỹ đạo, hỏi giá cây sáo dài.
"Mười vạn." Cái giá này đã giảm hơn một nửa.
Sau khi lấy được tài khoản chuyển khoản, Lý Tương Phù ôm cây sáo gần như muốn chạy trối chết.
Kẻ say rượu chắn ở cửa: "Để lại số điện thoại trước đã."
Tác dụng gây mê của rượu vẫn chưa hoàn toàn biến mất, hiện tại hắn ta làm gì cũng dựa vào một cơn bốc đồng.
Lý Tương Phù mặt không biểu cảm đọc ra một dãy số, kẻ say rượu nói: "Đây chẳng phải số điện thoại của Tần Tấn sao?"
"......"
Sau khi bị phát hiện, Lý Tương Phù thuận miệng đọc bừa một dãy số khác, kẻ say rượu lập tức muốn gọi thử, Lý Tương Phù ngăn lại rồi đọc ra số thật.
Đúng lúc này tiếng chuông điện thoại như cứu mạng vang lên, nhìn thấy hiển thị cuộc gọi đến, Lý Tương Phù thở phào một hơi rồi bắt máy: "Đến đón em một chuyến, chỗ này khó bắt taxi."
Cúp máy xong gửi vị trí qua, cậu làm ra vẻ áy náy cười cười: "Con trai tôi sắp tới rồi, tôi đi trước."
Nói xong không để đối phương nói thêm, trực tiếp bước ra cửa, đi bộ một mạch về phía trước, xác định phía sau không có ai theo tới mới dừng lại đứng bên đường chờ.
Mặt trời trên bầu trời càng lúc càng lên cao, cuối cùng một chiếc taxi dừng lại trước mặt.
"Khách sạn Trường Đặc."
Sau khi lên xe báo điểm đến, Lý Tương Phù theo thói quen xoa đầu Lý Sa Sa, thuận miệng gọi một tiếng "chị."
Lý Hí Xuân gật đầu, có lẽ vì đi máy bay hơi mệt nên không nói nhiều.
Trong lúc bị kẻ say rượu dây dưa, trên điện thoại đã có mấy tin nhắn chưa đọc, Lý Tương Phù lần lượt mở ra trả lời.
Bình thường cậu không hay chơi điện thoại, cứ cúi đầu mãi, Lý Sa Sa nảy sinh vài phần nghi hoặc, ghé đầu qua nhìn: "Bản thiết kế?"
"Biện Thức Thấm muốn thiết kế một bộ trang phục độc đáo, nhờ cha tham khảo xem nên thêu ở đâu thì hợp."
Nói đến đây Lý Tương Phù đột nhiên nghĩ ra điều gì, cân nhắc việc Tần Tấn đang bàn dự án không tiện nghe điện thoại, trực tiếp gửi một tin nhắn thoại: "Đừng quên mang áo sơ mi qua đây, hôm qua quên vá cho anh."
Sau đó trả lời tin nhắn chưa đọc thứ hai.
Nhìn thấy đối tượng trò chuyện, Lý Sa Sa khó tin: "Bạn trong Phật môn?"
Đang bận trao đổi bằng tiếng Phạn, Lý Tương Phù nghe vậy mí mắt cũng không nhấc lên: "Lần trước trụ trì tặng cha chuỗi Phật châu thì thêm bạn, chúng ta có chủ đề chung."
Câu nói mới được một nửa, một cuộc gọi đến cắt ngang bàn phím nhập liệu.
Lý Tương Phù nhíu mày nghe máy.
Đầu bên kia kẻ say rượu bắt đầu thao thao bất tuyệt nói về kế hoạch xuống biển làm ăn.
Cậu bắt đầu có chút mất kiên nhẫn:
"Tôi không mở công ty."
"Anh bỏ tiền cũng vô ích."
"Tôi không cần anh đầu tư cho tôi...... cái gì, tặng tôi đàn cổ cầm? À, cái đó, ừm, chuyện này không tiện lắm đâu......"
Trao đổi khoảng năm phút, cuộc gọi cuối cùng cũng kết thúc.
Lý Tương Phù quay lại cuộc trò chuyện với trụ trì.
Sắc mặt tài xế taxi có chút kỳ quái, ông từng chở đủ loại khách, thông thường loại đặc điểm này chỉ thấy ở những kẻ chuyên đào mỏ nam nữ.
Thế nhưng vị khách ngồi ghế sau này hiển nhiên còn hơn cả vậy, đến cả hòa thượng cũng không buông tha.
Đúng lúc này, Lý Tương Phù gửi một đoạn thoại tiếng Phạn, đồng thời kể vài câu chuyện Phật gia, nghe vào khiến lòng người tĩnh lặng như nước, phảng phất đã lĩnh ngộ được đạo lý lớn lao nào đó.
Tài xế taxi: "......"
Bảo sao cả đời ông chỉ có thể lái taxi, nhìn người ta kìa, tài nghệ phong phú như vậy.
Không lâu sau Biện Thức Thấm đột nhiên gọi điện tới.
Cách đối nhân xử thế của Lý Tương Phù trước nay luôn lịch sự khách khí.
"Tôi đang ở ngoài tỉnh, đúng...... về rồi chúng ta hẹn lại, cô mang vải mẫu đến......"
Xác nhận cuộc gọi đã kết thúc, Lý Hí Xuân vẫn đang nhắm mắt nghỉ ngơi bỗng nghiêng đầu nói: "Em trai."
"Ừ?"
Lý Hí Xuân: "Chú ý giữ mình một chút."
"......"
....
Tác giả có lời muốn nói:
Lý Tương Phù: Đều là bạn chung cả thôi, đừng yêu tôi, không có kết quả.
Lý Hí Xuân: ......