Hồng Trần Nhất Sa Điêu - Xuân Phong Dao

Chương 35: Bày cuộc

Trần Nhiễm đeo còng tay, nhìn thấy Lý Tương Phù thì theo phản xạ muốn đứng dậy, nhưng chiếc ghế là loại đặc chế nên đành miễn cưỡng ngồi xuống lại.

"Sa Sa không đến à..." Cô ta gọi còn khá thân mật, nhưng thái độ lại vô cùng ác liệt: "Có phải đang ở nhà khóc thút thít không, cả nhà các người đang vội vàng liên hệ bác sĩ tâm lý?"

Lời vừa dứt vài giây, không có ai đáp lại.

Trần Nhiễm ngẩng cao cằm, ngoài cái liếc nhìn thoáng qua ban đầu, cuối cùng mới nghiêm túc nhìn Lý Tương Phù.

Không có cơn giận dữ như dự đoán, người đứng đối diện cô ta thần sắc hiền hòa, không nhìn ra chút tức giận nào, thậm chí ngay cả một sợi tóc tùy ý bay lên cũng như đang nói rằng "tôi tha thứ cho cô."

"......"

Hai người giằng co trong im lặng, Trần Nhiễm cắn môi, khi đôi mắt gần như đã trừng đỏ ngầu thì đột nhiên đập mạnh vào tấm chắn trước mặt: "Nói đi chứ! Anh câm rồi à?"

Lý Tương Phù giơ tay ra hiệu cô ta bình tĩnh, bắt đầu chậm rãi niệm tiếng Phạn.

Hiệu quả của Phật quang phổ chiếu tùy từng người, nếu không ở trạng thái tĩnh tâm thì khó phát huy tác dụng lớn, thậm chí còn có thể phản tác dụng.

Chứng kiến Trần Nhiễm ngày càng nóng nảy, Lý Tương Phù vẫn không có ý định dừng lại.

Phạn âm thanh linh và tiếng gầm gừ trầm thấp đan xen vào nhau, giọng của người trước không lớn, nhưng dường như ẩn chứa sức mạnh bốn lạng đẩy nghìn cân, miễn cưỡng tạo ra hiệu quả ngang tài ngang sức.

Hai cảnh sát đứng bên cạnh vô cớ bị liên lụy, dưới thứ ma âm rót vào tai ấy, cảm giác như chính mình đang bị tra khảo bức cung.

Giằng co hơn mười phút, nữ cảnh sát thật sự không chịu nổi nữa, hít sâu một hơi chuẩn bị lên tiếng, không ngờ Trần Nhiễm lại là người chịu thua trước, l**m đôi môi đã hơi khô nứt, gằn từng chữ một —

"Nói tiếng người."

Lý Tương Phù không nghe theo, hiếm khi gặp được một đối tượng mục tiêu không cần chịu trách nhiệm, cậu đang niệm đến lúc hứng khởi.

"Hai tuần trước tôi từng nhận được một email—" Trần Nhiễm đột nhiên nâng cao giọng.

Nhìn Lý Tương Phù vẫn còn không ngừng niệm chú, cô ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn nữ cảnh sát: "Trước tiên để cho người này cút ra ngoài!"

Lần này nữ cảnh sát lại đặc biệt dễ nói chuyện, lễ phép mời Lý Tương Phù rời đi.

Nói thật, cô nghe xong cũng đau đầu muốn chết.

Ra khỏi cửa phòng thẩm vấn, Lý Tương Phù không rời đi mà ngồi bên ngoài chờ kết quả. Không bao lâu sau, nữ cảnh sát đột nhiên mở cửa thò nửa người ra: "Vụ án trong chốc lát rất khó có kết luận, chúng tôi còn phải đi xác minh, hay là anh về trước đi?"

Lý Tương Phù phối hợp đứng dậy: "Làm phiền rồi."

Nữ cảnh sát nhìn theo bóng lưng cậu cho đến khi rời đi, nuốt lại những lời khuyên còn dang dở, trong lòng tự hỏi bây giờ người ta đều dễ nói chuyện như vậy sao?

·

Thật ra có một chuyện Trần Nhiễm hoàn toàn không ngờ tới.

Lý Sa Sa căn bản không hề có cái gọi là bóng ma tâm lý, đối diện với sự quan tâm quá mức của nhà họ Lý, nhóc còn nói rõ tình hình một cách thực tế:

"Con biết cô giáo Trần không phải người tốt."

"Thứ nhất, cô ta uốn tóc."

"Thứ hai, con không có mẹ."

Đối diện với ánh mắt thương xót của Lý Hí Xuân, Lý Sa Sa rùng mình bổ sung: "Cuối cùng, con không phải đứa trẻ thiếu thốn tình yêu."

Nói xong nhóc ngồi trên ghế sofa một cách không tự nhiên, suy nghĩ xem có thể tìm cái cớ nào để tạm thời tránh khỏi mọi người hay không.

Ở huyền quan đột nhiên truyền đến tiếng động.

Dì Trương vừa lúc từ sân đi vào, lau nước trên tay, ngẩng đầu nhìn rồi nói: "Tương Phù đã về rồi."

Lý Sa Sa như được đại xá.

Nửa phút sau Lý Tương Phù thay giày xong xuất hiện, ánh mắt lần lượt lướt qua từng người.

Dường như biết cậu đang tìm gì, Lý Hoài Trần mở miệng nói: "Cha có chút khó chịu ở tim, buổi trưa uống thuốc xong đã lên lầu nghỉ rồi." Vừa nói vừa đứng dậy cầm áo khoác lên: "An Khanh bảo em ở nhà đợi, có thể có chút chuyện muốn nói."

Trước khi ra cửa bỗng hỏi: "Đúng rồi, phía cảnh sát..."

"Vẫn đang điều tra."

Lý Hoài Trần gật đầu: "Có kết quả thì báo cho anh biết sớm."

Bên cạnh, Lý Hí Xuân đang định mở miệng, lời vừa đến khóe môi thì đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại, không biết đầu bên kia nói gì mà sắc mặt cô dần trở nên phức tạp.

"Chị phải đến bệnh viện một chuyến."

Tuy đối phương không nói rõ, Lý Tương Phù đoán chuyện này có liên quan đến người bạn học bị chết não kia. Cô vừa đi, trong phòng khách lập tức chỉ còn lại hai "cha con" hư danh.

Ngồi yên một lúc, Lý Tương Phù xoa đầu Lý Sa Sa: "Con ổn chứ?"

Lý Sa Sa không nghĩ ngợi liền gật đầu: "Chuyện nhỏ mà thôi."

"Nếu con giả vờ tỏ ra bị k*ch th*ch một chút, thì có thể danh chính ngôn thuận ở nhà nghỉ ngơi vài ngày."

Nghe vậy Lý Sa Sa như bị sét đánh ngang tai.

"Chỉ có lý thuyết trạch đấu, lại không biết linh hoạt vận dụng."

"......"

Cho đến khi Lý An Khanh trở về, Lý Sa Sa vẫn chưa hoàn hồn khỏi cú đả kích, khó khăn lắm mới tỉnh táo lại thì phát hiện không biết từ lúc nào chỉ còn lại một mình nhóc .

Trong sân.

Đài phun nước nhỏ sau khi được dì Trương dọn dẹp, gạch men bên trong theo làn nước gợn sóng mà hiện ra vẻ trong suốt.

Lý An Khanh nói ngắn gọn: "Bên cha có lẽ đã nghi ngờ chuyện này có liên quan đến nhà họ Tần."

Không còn nhìn đăm đăm vào đài phun nước nữa, Lý Tương Phù vô cùng kinh ngạc ngẩng đầu.

"Anh phái người đến Thiên Tây cổ thôn khảo sát, kết quả bọn họ ở đó lại gặp người của cha."

Chuyện của Tần Già Ngọc giống như nhìn hoa trong sương, vì cân nhắc tình trạng sức khỏe, trước khi chân tướng lộ ra mọi người đều theo bản năng giấu Lý lão gia tử.

"Cáo già..." Lý Tương Phù đọc ra biệt danh thời trẻ của Lý lão gia tử, im lặng một lúc rồi nói: "Gần đây cha chắc sẽ hạn chế em gặp Tần Tấn."

Nói là nhà họ Tần, chứ không phải riêng Tần Tấn hay Tần Già Ngọc, chứng tỏ ông đều có nghi ngờ với cả hai người.

Lý An Khanh: "Trong mắt cha, không loại trừ khả năng Tần Tấn đang tự biên tự diễn."

Trên mặt Lý Tương Phù không nhìn ra thay đổi gì, hỏi: "Còn anh thì sao? Anh nghĩ thế nào?"

"Giáo viên ngoại quốc là người của Tần Tấn, anh tra ra được thì cha cũng tra ra được, tất cả quả thật quá trùng hợp." Lý An Khanh bình thản nói: "Theo anh thấy, anh ta không phải kẻ đứng sau màn, nhưng là người biết chuyện."

Còn như biết bao nhiêu, chỉ có Tần Tấn tự hiểu trong lòng.

Lý Tương Phù đoán không sai, trong hai ngày tiếp theo cậu trực tiếp bị hạn chế ra ngoài. Nếu thật sự cần ra ngoài cũng phải báo cáo, do vệ sĩ của Lý lão gia tử đích thân làm tài xế đưa cậu đến nơi cần đến.

Tóm lại là cắt đứt hoàn toàn mọi khả năng gặp mặt Tần Tấn.

Lý Sa Sa cuối cùng vẫn được như nguyện nghỉ ngơi hai ngày, một ngày có đến nửa thời gian là nằm trong sân nghe nhạc.

"Cha, tiếng đàn của cha đã đạt đến cảnh giới."

Lý Tương Phù: "Bình thường thôi."

Không đợi được đối phương cùng mình bàn luận triết lý nhân sinh, Lý Sa Sa mở mắt: "Cha đang phiền vì chuyện của Tần Tấn sao?"

Lý Tương Phù cũng không phủ nhận: "Ban đầu cha định đến tận nơi cảm ơn."

Bây giờ ngay cả cửa cũng không ra được.

Lý Sa Sa giơ một tay vẫy vẫy, không cho là đúng: "Đối với kiểu người có tính cách như vậy, những nghi thức rườm rà chỉ là khách sáo dư thừa."

Giây tiếp theo điện thoại được đặt trước mặt nhóc, Lý Sa Sa chăm chú nhìn màn hình, đó là một tin nhắn Tần Tấn gửi tới vào sáng nay: [Tôi nhớ cậu nhờ người nhắn rằng muốn trực tiếp đến cảm ơn.]

Lướt xuống dưới một chút, câu trả lời của Lý Tương Phù là: [Tôi đi hỏi cha tôi rồi, ông không đồng ý.]

"......"

Lý Sa Sa không còn lời nào để nói.

·

Cùng là một cái ban ngày, có người nghe gió gảy đàn, có người bận rộn với công việc.

Tần Tấn đang ở công ty xem bản kế hoạch, thư ký làm việc ở khu bàn đối diện có chút căng thẳng. Khoảng chừng nửa phút trước, khi mang tài liệu tới anh ta vừa vặn nhìn thấy đoạn đối thoại trên màn hình, càng trùng hợp hơn là đúng lúc đó ông chủ đang ngẩng đầu lên, biết rằng anh ta đã nhìn thấy tất cả.

Tần Tấn càng tỏ ra bình thản, anh ta lại càng cảm thấy lúng túng bất an.

Nhưng rất nhanh thư ký phát hiện ông chủ căn bản không để ý đến chút chuyện nhỏ này, việc cần làm vẫn làm như cũ.

Một cuộc điện thoại phá vỡ sự yên tĩnh của phòng làm việc.

Nhìn thấy là số lạ, Tần Tấn trực tiếp cúp máy. Khi điện thoại rung lên lần thứ hai, hắn cầm điện thoại đi vào phòng nghỉ, lúc pha cà phê thì từ đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói gần như đã chìm vào trong ký ức.

"Lâu rồi không gặp, anh trai."

Động tác khuấy đáy cốc của Tần Tấn khựng lại một chút, rất nhanh lại trở về thái độ bình thường.

"Có vẻ Lý Tương Phù đã một thời gian không đến gặp anh rồi." Người ở đầu dây bên kia như suy nghĩ một chút, trầm ngâm nói: "Anh nói xem nếu cứ mỗi lần hai người gặp nhau là tôi gây chuyện, còn không gặp thì tôi lại yên phận, nhà họ Lý sẽ nghĩ thế nào?"

"...Có lẽ sẽ khuyên cậu ta trân trọng sinh mạng, tránh xa Tần Tấn."

Từ đầu đến cuối Tần Tấn không mở miệng, đợi bên kia nói gần xong, hắn mới nhấp một ngụm cà phê nóng, bình tĩnh tựa vào quầy: "Cậu thật sự... rất ngu xuẩn."

Nói xong liền cúp điện thoại.

Nhìn những bọt khí nổi lên trong cốc, Tần Tấn không khỏi lắc đầu, sự ngu xuẩn của Tần Già Ngọc nằm ở chỗ luôn dùng thủ đoạn thông thường để đo lường Lý Tương Phù, trước đây là vậy, sau khi chịu thiệt lớn vẫn định một con đường hắc đến cùng.

Đặt cốc xuống khoanh tay nhìn về phía trước, một lúc sau hắn đột nhiên nheo mắt, quả nhiên "người em trai tốt" của mình vẫn còn sống sao?

Bước ra khỏi phòng nghỉ, Tần Tấn dặn thư ký đang cúi đầu làm việc: "Buổi tụ họp đã từ chối hôm kia, sắp xếp lại đi."

Thư ký sửng sốt, sau đó nói: "Tôi đã điều tra riêng rồi, nhà đầu tư đó rất thích lợi dụng scandal tình ái, từng 'giăng bẫy' không ít thương nhân giàu có, rất có thể là do đối thủ cạnh tranh phái tới."

Tần Tấn xua tay, tỏ ý mình đã nắm chắc.

Buổi tối, chín giờ.

Tần Tấn đúng giờ bước vào khách sạn, thư ký thấp giọng nói: "Bọn họ đã sắp xếp phóng viên, Cao Tầm đang xử lý rồi, ly rượu bị bỏ thuốc cũng đã nhờ người lén đổi."

Tần Tấn khẽ gật đầu, đẩy cửa phòng bao.

Cái gọi là ăn tối bàn chuyện dự án, về dự án chỉ nói đúng mười phút, thời gian còn lại đều là nhà đầu tư kia nói về phụ nữ, nói về cái gọi là lịch sử phát tài của mình.

Vị nhà đầu tư này vừa từ nước ngoài trở về không lâu, phía sau lại có chỗ dựa, rất rõ rằng cho dù thế lực lớn đến đâu, một khi dính vào scandal t*nh d*c cũng sẽ tạo thành ảnh hưởng lâu dài.

Tận mắt nhìn thấy Tần Tấn uống rượu, nhà đầu tư cuối cùng cũng thả lỏng trái tim treo lơ lửng, chờ đến khi thư ký của Tần Tấn cũng bị chuốc say, ông ta ra hiệu bằng mắt với người phụ nữ bên cạnh.

Mọi chuyện diễn ra còn thuận lợi hơn so với tưởng tượng, khi nhân viên phục vụ đỡ Tần Tấn đã say trở về phòng, người phụ nữ vẫn đi theo bên cạnh, thuận thế ở lại trong phòng khách.

Niềm vui chưa kéo dài được ba giây, nụ cười nơi khóe môi cô ta bỗng trở nên cứng ngắc.

Tần Tấn đang ngồi bên mép giường nào còn có chút dáng vẻ say rượu nào, hắn trước tiên cúi đầu nhìn thời gian, sau đó đưa tay xoa tóc, làm rối áo sơ mi.

Người phụ nữ: "......"

Đây chẳng phải là động tác tiếp theo đáng lẽ cô ta phải làm sao?

Bên ngoài cửa truyền đến một trận ồn ào, dường như có người đang tranh cãi, ngay sau đó chuông cửa vang lên.

"Xin chào, làm phiền mở cửa một chút." Bên ngoài truyền đến giọng của quản lý đại sảnh.

Người phụ nữ không hiểu ra sao, đến mức không lập tức lên tiếng đáp lại.

Trong tình huống không có ai trả lời, cánh cửa phòng đột nhiên bị quẹt thẻ mở từ bên ngoài.

Giường đặt thẳng đối diện cửa, vừa bước vào liền có thể nhìn thấy Tần Tấn quần áo xộc xệch ngồi ở góc giường, Lý Tương Phù nhanh chóng bước tới bên cạnh hắn: "Không sao chứ?"

Chỉ khoảng hai mươi phút trước, cả nhà đang xem tivi thì Lý Tương Phù đột nhiên nhận được tin nhắn của Tần Tấn, ngoài định vị ra còn có một câu: "Hình như tôi bị bỏ thuốc rồi."

Lần này Lý lão gia tử không ngăn cản cậu ra ngoài, trái lại còn cùng đi theo, trên đường mặt không biểu cảm phân tích: "Tần Tấn muốn mượn chuyện này để phản đòn đối phương, gửi tin nhắn cho con cũng là để chứng minh hắn bị người ta tính kế."

Cuối cùng tổng kết nói: "Một khi chuyện này làm lớn, kẻ xui xẻo chỉ có thể là người bày bẫy, hắn còn có thể nhận được sự đồng cảm của quần chúng."

Từ đầu đến cuối Lý Tương Phù không nói một lời, lúc này nhìn thấy cảnh tượng trước mắt ánh mắt lộ vẻ đau lòng: "Tôi chẳng phải đã nói rồi sao, con trai ra ngoài nhất định phải bảo vệ tốt bản thân mình..."

"Tại sao uống rượu lại không để vài người đáng tin đi cùng? Còn áo sơ mi trắng, rất dễ k*ch th*ch tà niệm của một số người."

Tần Tấn nghe vậy trầm mặc.

Từ lúc ở Thiên Tây cổ thôn, hắn đã phát hiện Lý Tương Phù đặc biệt chú ý đến an toàn của bản thân, bữa tiệc sinh nhật cũng vậy, bị một đám nữ sinh vây quanh nhưng đối phương từ đầu đến cuối đều cố ý giữ khoảng cách, cơ thể cũng có chút cứng nhắc.

Dường như trong mắt Lý Tương Phù, "trinh tiết" của đàn ông lúc nào cũng đang đứng trước nguy cơ.

Người phụ nữ được thuê vốn có tướng mạo tinh xảo diễm lệ, lúc này lại đứng ngây ra tại chỗ, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.

Ở cửa, Lý lão gia tử tùy ý liếc nhìn một cái, phát hiện ngay cả một sợi tóc của người phụ nữ cũng không rối, lập tức cười lạnh nói với Lý Tương Phù: "Chẳng lẽ con không nhìn ra, hắn..."

Trước khi lời nói dứt, Tần Tấn rũ mắt, nhắm mắt lại, chậm rãi thốt ra ba chữ:

"Tôi bẩn rồi."

Trước đó trong thang máy không gian quá nhỏ, lúc người phụ nữ áp sát hắn vô tình chạm phải tay đối phương, dựa theo quan niệm của Lý Tương Phù, nếu làm tròn một chút thì cũng coi như bẩn rồi.

Nghe vậy ánh mắt Lý Tương Phù khẽ run, vẻ mặt đầy đau lòng nói: "Đều tại tôi, tôi đến muộn."

"......"

Tác giả có lời muốn nói:

Người phụ nữ: Thật muốn đập vỡ đầu chó của tên đàn ông này!

Lý lão gia tử: ......Lần này ta đứng về phía cô.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn