Hồng Trần Nhất Sa Điêu - Xuân Phong Dao

Chương 22: Tuần hoàn

Trơ mắt nhìn Lý Tương Phù được đưa đi, trái tim của Vưu Phương gần như rơi thẳng xuống hầm băng.

Anh hai?

Mấy ngày ở cổ thôn, hoàn toàn chưa từng nghe Lý Tương Phù nhắc tới người này, trên xe hắn ta còn đặc biệt quan sát, đối phương cũng không hề tiếp xúc với người lạ.

Điện thoại rung lên, tin nhắn lại tới nữa:

[Người đâu?]

Ánh mắt Vưu Phương chớp động, bất đắc dĩ đành nói rõ tình hình, cuối cùng không quên biện giải: [Tần Tấn bị ốm, ngày cuối của hoạt động cũng là lúc mọi người thả lỏng nhất, chỉ thiếu có một bước thôi, ai ngờ một người trưởng thành ra ngoài lại còn mang theo người nhà!]

Tin nhắn gửi đi rất lâu vẫn không có hồi âm, Vưu Phương vội gọi điện, bên kia thông báo đã tắt máy.

Hắn ta đột nhiên rùng mình một cái.

Bốp!

Không biết có phải bị ảnh hưởng bởi Lý Tương Phù hay không, lúc này Vưu Phương tràn đầy ý thức nguy cơ, cứng người xoay người lại, phát hiện chỉ là một viên đá nhỏ bị gió thổi lăn đi, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Ông chủ đang bận rộn trong bếp, Vưu Phương liếc nhìn giám khảo Phương say mềm như bùn, thầm chửi xui xẻo. Trong thôn rất ít nơi lắp camera, một khi Lý Tương Phù mất tích, vị giám khảo có ý đồ quy tắc ngầm với cậu chính là đối tượng bị nghi ngờ rõ ràng nhất.

Tiếc cho kẻ thế mạng có sẵn.

Không biết từ lúc nào, một bàn tay xuất hiện, nhẹ nhàng vỗ lên vai hắn ta. Vưu Phương sợ đến bật nhảy dựng lên, nhìn rõ người tới thì kinh ngạc: "Giám khảo Darren?"

Vị giám khảo nước ngoài này không còn nụ cười thường ngày, không chút khách quý mở miệng nói: "Dẫn tôi đi gặp người liên lạc với cậu."

......

Âm mưu lướt qua bên người, nhân vật phản diện không chạm thân.

Lý Tương Phù dùng chính trải nghiệm của mình chứng thực điều đó, lê bước ngã nhào lên giường.

Thấy cậu như vậy, Lý An Khanh đoán chừng ban đêm dù có bị người ta khiêng đi chắc cũng không biết, liền chuẩn bị trải chăn ngủ dưới đất. Vừa xoay người đã nghe một tiếng vỡ giòn tan, quay đầu lại thì thấy cốc thủy tinh vỡ đầy sàn.

Lắc đầu, anh ra ngoài tìm chổi, chưa đi được bao xa lại nghe thấy tiếng động, lần này là tiếng kêu thảm.

Lý An Khanh cau mày, nhanh chóng quay trở lại.

Trong phòng xuất hiện thêm một người ngã ngồi dưới đất, hai tay đầy máu không ngừng gào khóc. Mảnh kính vốn ở dưới đất không biết từ lúc nào đã được dựng đứng dán chặt vào khe bệ cửa sổ.

Lý Tương Phù đôimắt say mờ mịt giơ ra chai keo siêu dính mang theo bên người, vung tay dài lên chỉ huy: "Có hái hoa tặc, mau đi báo quan!"

Trói xong kẻ xâm nhập sắp khóc ròng ròng, Lý An Khanh gọi điện báo cảnh sát, trong lúc chờ đợi, anh đi tới trước mặt Lý Tương Phù, khom lưng ép cậu nhìn thẳng vào mình: "Em là say thật hay đang giả say..."

Còn chưa hỏi xong, vai Lý Tương Phù giật một cái: "Em thấy hơi khó chịu."

Nói xong không báo trước, cậu túm lấy hắn khô nôn ọe một trận.

Sắc mặt Lý An Khanh hiếm khi trở nên khó coi.

......Giờ thì xác định được rồi, say thật.

Người tới đầu tiên không phải cảnh sát mà là Tần Tấn. Khi giám khảo thông báo cho hắn đi theo Vưu Phương ra cổng thôn nhưng không thấy người, Tần Tấn đã mơ hồ cảm thấy có chuyện, liền vội vàng chạy tới xem phía Lý Tương Phù có xảy ra việc gì không.

Lý An Khanh đứng thẳng người: "Anh tới đúng lúc thật."

Chỉ cần sớm hơn nửa phút, đối tượng bị nôn của con ma men có lẽ đã đổi người.

Một giờ rưỡi sáng, đồn cảnh sát.

Cảnh sát với vẻ mặt phức tạp lập biên bản, nhìn Lý Tương Phù đầy nghi hoặc: Tại sao lại là cậu? Tại sao lại là cậu nữa?

Tần Tấn còn việc khác cần xử lý nên không theo tới, giám khảo nước ngoài đóng vai người thấy việc nghĩa hăng hái ra tay, chỉ vào Vưu Phương đang bị trông giữ mà nói rất nhiều, nào là hành vi trong đội vốn đã rất kỳ quái, hôm đó còn cố tình chuốc rượu thí sinh v.v.

Vưu Phương từ đầu tới cuối không nói một lời, bỗng nhiên cảm thấy mình đã bị cuốn vào một âm mưu khổng lồ.

Hắn đã từng có chút thành tích, nhưng vì ham mê cờ bạc mà nợ nần chồng chất. Ôm tâm lý thử vận may muốn tranh giải đặc biệt, kết quả vừa vào vòng đầu đã bị loại, khi đường cùng lối tận, đột nhiên có người chỉ cho một con đường khác, làm sao có thể không động lòng?

Khi bị cảnh sát cầm ảnh kẻ đột nhập vào nhà ra thẩm vấn, Vưu Phương muốn khóc cũng không ra nước mắt: "Tôi cũng không biết có phải hắn không, bình thường chỉ liên lạc bằng tin nhắn."

Lời này hoàn toàn không có sức thuyết phục, cảnh sát đập bàn một cái: "Chỉ dựa vào một tin nhắn không biết của ai, cậu cũng dám giúp người ta bắt cóc tống tiền sao?"

Vưu Phương vội vàng nói: "Có một đêm tôi nghe thấy tiếng gõ cửa, đi ra ngoài không thấy ai, trước cửa đặt một túi xách tay..."

Giọng hắn càng lúc càng nhỏ, cuối cùng gần như không nghe thấy được: "Bên trong có hai trăm nghìn tiền mặt và một chiếc điện thoại."

"Tiền đâu?"

Khi Vưu Phương đang khai nơi giấu tiền, Lý Tương Phù đột nhiên bật dậy: "Tên hái hoa tặc đâu?"

Mi mắt cảnh sát giật giật, quay sang nói với Lý An Khanh: "Anh đưa cậu ấy về trước cho tỉnh rượu đi."

Trong lòng thật sự bội phục vận may của người này, làm loạn vì say mà cũng thoát được một kiếp.

Lý Tương Phù ngừng lắc lư người, chỉ vào Vưu Phương: "Hắn không đi à?"

Lý An Khanh lạnh giọng nói: "E là sẽ bị giam khá lâu."

Lý Tương Phù giơ một ngón tay lắc lắc về phía Vưu Phương: "Cậu... quá không biết tự bảo vệ mình rồi..."

Vưu Phương cảm thấy cổ họng tanh ngọt, lần đầu tiên hiểu thế nào là suýt bị tức đến hộc máu.

·

Thiên Tây cổ thôn lại một lần nữa náo nhiệt trở lại.

Những năm trước, đài truyền hình tỉnh từng làm một chương trình thăm dò hoạt động của cổ thôn, tiếc rằng phản hồi bình thường, đành cắt bỏ để phát sóng chương trình giải trí. Mấy ngày nay vì một vị du khách nào đó, trong thời gian ngắn phóng viên lại lần nữa kéo tới.

Cô cầm micro đứng trước cửa nhà chủ nhà, đối diện với ống kính nói: "Mọi người còn nhớ vị Lý tiên sinh suýt bị bắt cóc ép xem múa thoát y, đồng thời là một người kế thừa di sản văn hóa phi vật thể không? Ngay hôm qua, bản thân anh ấy lại một lần nữa gặp phải một vụ bắt cóc có tính chất đặc biệt nghiêm trọng..."

Lý Tương Phù lần này không nhận phỏng vấn, nhưng phóng viên vẫn tiến hành hỏi đáp riêng với những người liên quan như chủ nhà, cảnh sát và nghi phạm.

Phần phỏng vấn nghi phạm là trọng tâm, giọng nói của phóng viên cũng lộ rõ sự hưng phấn:

"Đúng vậy, như mọi người thấy, tên bắt cóc trước vì trật khớp tay mà phải nhập viện, còn tên bắt cóc lần này cũng vì bị thương ở tay mà được đưa vào bệnh viện..."

Mười ngón liền tim, cảnh tượng hôm qua lấy mảnh kính ra vẫn hiện rõ trước mắt, tên bắt cóc bị cảnh sát khống chế, vẫn cố vươn cổ chửi bới vào micro: "Mẹ kiếp, cả đời này tao chưa từng gặp thằng nào ngu như vậy, say rượu mà còn không quên rải mảnh kính lên cửa sổ, đồ khốn, xxx nó!"

Ở giữa là một loạt từ ngữ buộc phải che tiếng, phóng viên cố gắng duy trì nụ cười, thầm nghĩ khâu hậu kỳ cắt nối biên tập lần này chắc chắn sẽ rất vất vả.

......

Hiệp hội đã phản hồi kết quả từ rạng sáng, thống nhất thông qua thứ hạng do ban giám khảo xác định.

Giám khảo Triệu đứng ở phía trước nói: "Xin hãy dành cho thí sinh Lý Tương Phù lời chúc mừng nồng nhiệt nhất!"

Tiếng vỗ tay vang lên thưa thớt, không phải vì các thí sinh nhỏ nhen, mà vì bọn họ vẫn còn bị chấn động bởi bản tin phát trên đài phát thanh. Tham gia thi đấu nhiều năm như vậy, nhưng kiểu tình huống "mỗi ngày một thí sinh gặp nạn" thế này thì đúng là lần đầu tiên gặp phải.

Rõ ràng chỉ "thí sinh gặp nạn" vẫn chưa đủ với Lý Tương Phù, cậu khiêm tốn lễ độ đứng dậy cúi người một cái, cảm ơn sự công nhận và động viên của mọi người, sau đó còn đặc biệt chụp một bức ảnh tập thể để làm kỷ niệm.

Lý Tương Phù khoanh riêng ảnh chân dung của giám khảo Phương gửi cho Lý An Khanh, bày tỏ người này từng có ý đồ dùng quy tắc ngầm với mình.

Hoàn toàn không hay biết người đàn ông đang mỉm cười dịu dàng kia đang làm gì, giám khảo Triệu trước mặt mọi người lại một lần nữa thưởng thức tác phẩm của cậu, tới gần giờ ăn trưa mới nói: "Mọi người thu dọn đồ đạc, bốn giờ chiều sẽ có xe đưa tất cả về thành phố, chuyến tàu lúc chín giờ rưỡi tối."

Lý Tương Phù không đi ăn trưa, Lý An Khanh không biết đã đi đâu, cậu liền tìm Tần Tấn hỏi thăm tình hình tối qua.

"Bắt cóc không phải chuyện nhỏ, phía cảnh sát vẫn sẽ liên hệ với cậu."

Lý Tương Phù nói: "Sáng nay họ đã gọi rồi, chỉ nói là vì động cơ t*nh d*c, tra ra nghi phạm đúng là có tiền án, gia cảnh không tệ, các phương diện đều khớp."

Chỉ là quá kín kẽ không một lỗ hổng, ngược lại càng khiến người ta sinh nghi.

Tần Tấn đưa tới một tách trà, chú ý thấy khi cậu uống lông mày giật giật, hỏi: "Không thích hồng trà à?"

Lý Tương Phù nói thật: "Trình độ pha trà bình thường, tốc độ hãm có vấn đề, phá hỏng hương thơm vốn có."

Nhấp một ngụm rồi nói: "Lần sau tôi có thể mời anh uống trà."

Ý cười trong đáy mắt Tần Tấn thoáng qua rồi biến mất, rất nhanh lại khôi phục dáng vẻ lạnh lùng xa cách, thẳng thắn làm rõ bố trí trước đó của mình.

Cổ tay khẽ động, vài giọt trà theo đó lắc ra ngoài, Lý Tương Phù rũ hàng mi, không nhìn ra tâm trạng: "Vậy ngay từ đầu anh đã bày cục?"

"Tuyến xương rồng chỉ thẳng tới Thiên Tây cổ thôn, người gửi còn có nước cờ sau để dẫn cậu tới đây, tôi chỉ là đẩy nhanh quá trình đó."

"Vậy còn việc dẫn tôi đi xem ảnh gia đình..."

"Nhận mặt." Tần Tấn đứng dậy đi tới bên cửa sổ: "Giả sử Tần Già Ngọc còn sống, đứng ngay trước mặt mà cậu cũng không nhận ra, chẳng phải quá hoang đường sao."

Nhớ lại câu nói của Lý An Khanh rằng mình có thể còn tác dụng khác, nhịp thở của Lý Tương Phù chậm lại: "Vậy tôi là mồi, dùng để câu con cá là em trai anh?"

Tần Tấn lắc đầu: "Chỉ là đôi bên cùng có lợi. Đối với cậu, đó là lôi ra mối nguy hiểm đang ẩn nấp, đồng thời có thể giúp tôi xác nhận nghi vấn trong lòng."

Cân nhắc một lúc, Lý Tương Phù thừa nhận lời hắn nói có lý, trầm ngâm hỏi: "Hai người là người thân, nếu cậu ta còn sống, vì sao không tới tìm anh?"

Xã hội pháp trị rồi, còn trốn trong bóng tối giả thần giả quỷ cái gì?

Tần Tấn nghe vậy khẽ ngẩng đầu, trong mắt phản chiếu cả màu trời, dường như chẳng mấy để tâm nói: "Không rõ nữa, có lẽ đầu óc bị ngã hỏng rồi."

"......" Lý Tương Phù cảm thấy mình bị bắn xiên mỉa mai.

Yết hầu khẽ động, quay về thực tế, cậu cân nhắc nói: "Tôi có thể phối hợp một chút, thử dẫn rắn ra khỏi hang."

Tần Tấn không trả lời ngay, căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh lạ thường.

Nhà dân không cách âm, chủ nhà ở dưới xem tivi, âm thanh xuyên qua ván gỗ truyền lên, là nghi phạm đang chửi bới: "Khâu ba mũi rồi, tôi mới là nạn nhân! Đồ *** khốn kiếp..."

Lý Tương Phù khẽ ho một tiếng, cố gắng át bớt tiếng của tivi.

Lúc này Tần Tấn quay người lại: "Đợt đầu trật khớp tay, đợt hai phải khâu lại, lần sau nếu còn tới thì không loại trừ khả năng bị tiễn đi luôn."

"Tiễn đi?"

Tần Tấn: "Phòng vệ quá mức gây trọng thương hoặc tử vong."

Tiếng nghi phạm dưới lầu gào đòi mời luật sư vẫn còn vang vọng trong nhà, Lý Tương Phù giật giật khóe miệng, tránh bầu không khí cứng ngắc, quay về phòng thu dọn hành lý.

Động tác gấp quần áo chậm hơn thường ngày, rõ ràng sự chú ý không tập trung ở trên tay.

Vuốt phẳng nếp gấp ở cổ áo, Lý Tương Phù trong đầu tua lại đoạn đối thoại vừa rồi, mục đích chuyến đi này của Tần Tấn không ngoài việc xác nhận sống chết của Tần Già Ngọc, nhìn dáng vẻ của hắn, trong lòng hẳn đã có tính toán.

Thời điểm này Lý Sa Sa đã tan học, Lý Tương Phù nghĩ một chút rồi gọi điện về nhà.

"Số lần gọi nhiều quá, con chưa từng biết cha lại yêu gia đình như vậy đấy." Liếc cái ba lô một cái đầy ghét bỏ, Lý Sa Sa không lúc nào quên giãy giụa: "Con bây giờ cũng rất yêu gia đình, muốn tự học thành tài."

Bỏ ngoài tai lời cầu xin của nó, Lý Tương Phù nói: "Con vào phòng cha và chỗ gác mái để đồ linh tinh tìm thử xem, có thứ gì liên quan tới Tần Già Ngọc không."

Bên kia đáp một tiếng "được", Lý Tương Phù tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Lý Sa Sa bỗng lại lên tiếng: "Lần sau sắp xếp thời gian phỏng vấn muộn chút."

Lý Tương Phù cau mày: "Cái gì?"

"Con phải đi học, tin buổi sáng và buổi trưa chỉ xem lại được, khung giờ thời sự buổi tối thì thân thiện hơn."

"......"

Im lặng hai giây, Lý Tương Phù mặt không biểu cảm cúp máy.

....

Tác giả có lời muốn nói:

Phóng viên: Xin hỏi anh có ý kiến gì về chuyện này?

Lý Tương Phù: Cảm ơn đã mời, về nhà còn phải bận thêu thùa để tiết kiệm tiền.

Phóng viên: Vậy anh có điều gì muốn nói với thí sinh Vưu Phương cùng tham gia cuộc thi không?

Lý Tương Phù: Con trai nhất định phải biết tự trọng, tự yêu bản thân.

Phóng viên lại hỏi Vưu Phương: Thế còn anh?

Vưu Phương: ...Mẹ nó chứ!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn