Hồng Trần Nhất Sa Điêu - Xuân Phong Dao

Chương 15: Xuất phát.

Lý lão gia tử mặt không đổi sắc: "Theo kế hoạch của ta, là trước tiên đồng ý cho con đi tham gia hoạt động, kéo giãn khoảng cách giữa hai bên, trong thời gian đó sẽ âm thầm nhắc nhở Tần Tấn."

"...... Thì ra là như vậy." Lý Tương Phù dùng đầu ngón tay xoa qua cằm: "Hóa ra ngài tính toán như thế."

Chủ đề lặng lẽ bị chuyển đi, Lý lão gia tử hỏi: "Cuộc thi hội họa xác định vào lúc nào?"

Lý Tương Phù mở điện thoại ra xác nhận một chút: "Thứ Hai, gặp mặt ở Lễ Thị."

Lý lão gia tử gật đầu: "Đã có ý định phát triển theo hướng nghệ thuật, thì cố gắng mang về một thứ hạng tốt."

·

Ra ngoài đương nhiên không thể mang theo Lý Sa Sa.

Lý Tương Phù liên hệ xong với bên tổ chức hoạt động lấy tư liệu, trong lúc thu dọn hành lý, Lý Sa Sa đứng bên cạnh như một người trưởng thành, bình tĩnh đặt câu hỏi: "Bên tổ chức nói thế nào về thân phận Mặt Nạ Nam?"

"Trên Weibo tương tác với tài khoản chính thức một chút, trong thời gian thi đấu cứ hai ngày đăng một bài Weibo tuyên truyền."

Lý Sa Sa: "Vậy chẳng phải tương đương với lộ thân phận?"

"Theo ý của bọn họ, điểm lấy tư liệu khá hẻo lánh, người chịu bỏ công lớn bám theo đào bới cũng không nhiều."

"Còn phía thí sinh thì sao?"

Lý Tương Phù bật cười: "Người ta hận không thể để độ hot của cha thấp hơn một chút."

Chụp một tấm mặt thật đăng lên mạng, nói Mặt Nạ Nam che mặt kỳ thực không phải để che xấu, chẳng phải là phản tác dụng giúp mình hút thêm lưu lượng sao?

"Không có ai đứng sau thúc đẩy, đợi đến khi cuộc thi kết thúc, dù có bị phơi ra thì cũng chỉ là viên đá ném lên mặt nước dấy chút gợn sóng nhỏ thôi."

Lý Tương Phù cũng không sợ thân phận bị lộ ra, chỉ cần không bước chân vào giới giải trí phát triển, ngọn lửa liên quan tới chuyện cũ cũng không bùng lên được.

·

Lễ thị là đầu mối giao thông, dù đường hàng không hay đường biển đều có thể thực hiện tại đây.

Nghệ sĩ vốn có tình cảm lãng mạn, trước khi tới nơi Lý Tương Phù từng mặc sức tưởng tượng cảnh ngồi tàu thủy du ngoạn biển khơi rộng bao la, thực tế là còn chưa rời khỏi ga tàu hỏa, người dẫn đội đã nói sẽ trực tiếp chuyển sang tàu hỏa vỏ xanh đi Thương Dương.

Cuộc thi lần này tổng cộng có tám thí sinh, đều khá trẻ.

Văn nhân khinh nhau, đôi khi đặt vào lĩnh vực nghệ thuật cũng vẫn đúng. Giới thiệu bản thân xong, mọi người khách sáo nói với nhau vài câu, liền cúi đầu chơi điện thoại. Chỉ có một thiếu niên tên là Vưu Phương đặc biệt nhiệt tình, cười hớn hở khuấy động bầu không khí.

Lý Tương Phù đang uống nước, một trong hai nữ sinh ở đây đột nhiên lên tiếng: "Nghe nói tiền thưởng cuối cùng tăng gấp đôi, là Tần Tấn tài trợ đặc biệt."

Không cẩn thận bị sặc, Lý Tương Phù vội vàng đi vào góc ho khan mấy tiếng, đợi hơi thở ổn lại mới quay về: "Tần Tấn?"

Cô gái nói chuyện tên là Mạc Dĩ Tĩnh, giọng điệu khá mong đợi: "Tôi nghe một giám khảo nói, Tần Tấn đúng lúc đang nghỉ phép năm, sẽ đi cùng chúng ta, coi như đi du lịch."

"Thật à?" Vưu Phương ghé lại.

Có chủ đề để nói chuyện, bầu không khí lập tức sôi nổi hẳn lên.

Vị giám khảo phụ trách xếp hàng lấy vé tàu cho bọn họ chen qua đám đông đi tới, ho mạnh một tiếng, vẻ mặt của Vưu Phương vẫn còn đọng lại sự hưng phấn: "Thầy Triệu, Tần Tấn thật sự sẽ tới à?"

Giám khảo bất đắc dĩ nở nụ cười, ánh mắt vượt qua cậu ta nhìn về phía sau: "Cậu có thể tự hỏi chính người đó."

Vưu Phương quay đầu lại, nhìn thấy dáng người cao dài đang cùng mấy vị giám khảo khác bước tới, lập tức lộ ra vẻ mặt lúng túng.

Lý Tương Phù đứng ngoài trạng thái, chú ý tới những chi tiết nhỏ khác, một vị giám khảo đứng bên trái Tần Tấn với nụ cười nịnh nọt từng có một thoáng giao lưu ánh mắt với một thí sinh trong bọn họ, sau đó khi ánh nhìn lướt tới cậu, vô thức l**m môi một cái.

......Ánh nhìn khiến người ta buồn nôn.

Cậu không để lộ dấu vết mà né tránh, làm như không có chuyện gì đi sang một bên vứt rác.

Trong lúc chờ tàu, mọi người đều rất yên lặng, Tần Tấn cũng không đặc biệt chào hỏi Lý Tương Phù.

Tàu đúng giờ xuất phát.

Trải nghiệm ngồi tàu hỏa vỏ xanh hoàn toàn không liên quan gì tới những tình tiết lãng mạn trong phim.

Những năm gần đây từng thịnh hành một thời tàu hỏa cũ, sau khi thiết kế lại rất được du khách yêu thích, đáng tiếc chuyến tàu bọn họ ngồi lần này đã làm việc nhiều năm, kính cửa sổ vẫn là kiểu thiết kế nguyên thủy nhất.

Điều hòa không biết là chưa lắp hay đã hỏng, cái nóng oi bức của mùa hè ở đây được dịp phô diễn hết mức.

Lúc nhân viên phục vụ trên tàu tới đổi vé, cười ha hả nói: "Chuyến này sắp nghỉ hưu rồi, sau này muốn thấy tàu vỏ xanh nguyên sinh thế này thì khó lắm đó."

"......" Lý Tương Phù rõ ràng thấy mặt mấy thí sinh đen hết lại.

Chuyến đi lần này vận may đúng là không tốt, đụng phải "chuyến cuối" không có điều hòa.

Trong ban giám khảo có một người nước ngoài, ngôn ngữ không được trôi chảy, đi đi lại lại chỉ diễn đạt một ý kiến: chuyện này không giống những gì ông ta thấy trên tivi.

Biểu cảm bi phẫn đó chọc cho mọi người đều cười ha hả.

Bề ngoài Lý Tương Phù cũng kéo khóe miệng cười theo, nhưng sóng gió trong lòng thì không ai hay biết.

Khi biết sẽ đi Thương Dương, tâm trạng cậu rất bình tĩnh. Thương Dương là tỉnh du lịch nổi tiếng, bao gồm suối nước nóng, cổ thành và nhiều hạng mục có sức cạnh tranh khác, nhưng Thương Dương rất rộng, nói là đất rộng người thưa cũng không quá, bởi vì không ít khu vực có rủi ro cao, địa hình không thích hợp xây đường sắt, đến nay vẫn chưa được khai thác hoàn chỉnh.

Đợi lên tàu rồi, Lý Tương Phù mới bất giác nhớ ra Thiên Tây cổ thôn cũng thuộc phạm vi của Thương Dương.

Trên mạng rất ít bài viết nhắc tới cổ thôn, chỉ có thể thấy ảnh check-in đi bộ đường dài trong vài diễn đàn phượt, lặp đi lặp lại xem mấy lần, đối với địa điểm từng xảy ra chuyện rồi bị lãng quên này, cậu thậm chí sinh ra chút kỳ vọng kín đáo, hy vọng điểm lấy tư liệu được định ở nơi đó.

"Tôi đã xem lý lịch của cậu," Dòng suy nghĩ bị cắt ngang đột ngột, vị giám khảo lúc trước nhìn cậu với ý đồ xấu giờ đây mang dáng vẻ thân thiện, đi tới nói: "Lúc đó chính tôi là người gạt bỏ ý kiến phản đối quyết định cho cậu tham gia dự thi."

Lý Tương Phù qua loa tỏ ý cảm ơn.

Thực hư thế nào không cách gì kiểm chứng, hoàn toàn dựa vào một cái miệng của vị giám khảo họ Phương này để định đoạt, cậu có dự cảm độ tin cậy không cao.

"Cố lên trong cuộc thi." Giống như chỉ tiện đường đi ngang qua, giám khảo Phương nói xong liền đi về phía nhà vệ sinh phía trước.

Ban đầu tàu chạy khá nhanh, sau khi xuyên qua hai đường hầm, tốc độ rõ ràng chậm lại.

Phong cảnh ngoài cửa sổ thay đổi mấy lượt, lúc này hai bên đều là núi bao quanh, điện thoại đột nhiên rung hai cái, cúi đầu nhìn thì thấy tin nhắn thoại từ hơn mười phút trước bây giờ mới nhận được.

Cả hai tin đều đến từ Lý Hí Xuân, chủ yếu hỏi cậu đi đâu, thuận tiện thì mang ít đồ lưu niệm về.

Lý Hí Xuân rất thích những sản phẩm mang tính đặc trưng địa phương.

"Được."

Lý Tương Phù đáp rất dứt khoát.

Mùa hè rừng núi đủ loại thảm thực vật, tiện tay chụp một tấm cũng là một bức phong cảnh đẹp.

Cậu gửi cho Lý Hí Xuân mấy tấm ảnh, người sau tỏ ra vô cùng hứng thú, không lâu sau liền trực tiếp gọi video, do vấn đề tín hiệu nên giọng nói bên kia đứt quãng: "Ống kính hướng ra...... ngoài cửa sổ...... phong cảnh."

Lý Tương Phù hiểu ý, đổi góc quay.

Lý Hí Xuân đang ngồi trong văn phòng, theo thói quen thò tay lấy đồ ăn vặt trong tủ, chủ đề triển lãm tranh kỳ tới vừa hay lấy bốn mùa làm trọng tâm, cô định xem có thể rút ra chút cảm hứng từ đó hay không.

Núi cao sừng sững, dù cách ống kính vẫn có thể cảm nhận được khí thế mộc mạc trầm ổn, những người đi đường thỉnh thoảng lướt qua trông như những hòn đá nhỏ bé không đáng chú ý, rất nhanh đã lăn đi một đoạn xa.

Động tác ăn uống của Lý Hí Xuân vô thức chậm lại nửa nhịp, trong lòng dâng lên cảm khái: "So sánh với thiên nhiên, sức mạnh của con người thực sự chẳng đáng là bao."

Điện thoại 'tích' một tiếng, là thông báo pin sắp cạn.

Lý Tương Phù thu tay về, lúc khung hình rung lên, ngoài ý muốn bắt được một bóng người.

Đang cảm thán sự nhỏ bé của sức người, sắc mặt Lý Hí Xuân khẽ biến, khựng lại một chút: "......V* kh* h*t nh*n từ đâu ra vậy?"

V* kh* h*t nh*n?

Lý Tương Phù sững người, tưởng mình nghe nhầm: "Chị nói cái gì?"

Pin sắp tụt xuống bảy phần trăm, cậu không hỏi tiếp mà đổi lời nói: "Em đi sạc điện, lát nữa nói tiếp."

Cuộc gọi kết thúc, Lý Hí Xuân nhìn màn hình có chút thất thần......bóng người vừa rồi trông rất giống Tần Tấn. Đáng tiếc hình ảnh chỉ lướt qua trong nháy mắt, cô cũng không chắc mình có nhìn nhầm hay không.

Cơ thể hành động trước cả suy nghĩ, cô lập tức ngồi thẳng dậy, cau mày gọi lại.

Lý Tương Phù mới vừa lục trong túi tìm pin sạc dự phòng, điện thoại đã rung dữ dội. Một chữ "A lô" còn chưa kịp nói ra, Lý Hí Xuân đã mở miệng trước: "Chị hình như nhìn thấy Tần Tấn."

Lý Tương Phù theo phản xạ liếc về phía Tần Tấn một cái, đi tới bên bồn nước nghe máy: "Là anh ta."

Rất nhiều lời dồn lên nghẹn nơi cổ họng, cuối cùng Lý Hí Xuân chỉ hỏi điều quan trọng nhất: "Có phải tình cờ gặp không?"

Lý Tương Phù nói đối phương là nhà tài trợ của cuộc thi.

Trong lòng Lý Hí Xuân đột nhiên dâng lên dự cảm chẳng lành: "Hoạt động lấy tư liệu lần này tổ chức ở đâu?"

"Thương Dương."

Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, tưởng là vấn đề tín hiệu, Lý Tương Phù hơi nâng cao điện thoại một chút: "Nghe thấy không?"

Lý Hí Xuân hạ giọng nói: "Thương Dương không an toàn, tới ga tiếp theo em mua vé quay về đi."

"Bởi vì Thiên Tây cổ thôn?" Lý Tương Phù hỏi thẳng.

Lý Hí Xuân kinh ngạc: "Em biết?"

Bỏ qua chuyện nghe lén điện thoại, Lý Tương Phù nói: "Hoa xương rồng lần trước nhận được, em tra thử nơi sinh trưởng của nó, vừa hay lúc dọn nhà lại thấy bản kế hoạch du lịch đã làm trước kia, địa điểm trùng nhau, đều có liên quan tới Thiên Tây cổ thôn."

Trong chốc lát Lý Hí Xuân không biết nên nói cái gì, Lý Tương Phù chỉ biết một mà không biết hai, lúc này cô thực sự nghiêm túc cân nhắc có nên nói thẳng chuyện của Tần Già Ngọc cho cậu biết hay không, nghĩ tới việc đối phương đang ở trên tàu, nếu đột ngột bị k*ch th*ch, cục diện có thể càng bị động hơn.

Im lặng thêm một lát, Lý Hí Xuân trở lại giọng điệu thường ngày: "Chỗ chị thì còn xoay xở được, đừng để cha phải lo, mau chóng quay về."

Lý Tương Phù: "Không sao đâu, trước khi đi cha còn bảo em chơi thêm mấy ngày."

"......"

Lý Tương Phù: "Chỉ là đi Thương Dương, chưa chắc sẽ tới Thiên Tây cổ thôn."

Cậu làm việc xưa nay coi trọng đến nơi đến chốn, người trong nhà thực ra cũng ít nhiều giống tính khí của lão gia tử, trong xương cốt toát ra sự bướng bỉnh, bình thường không biểu hiện ra, nhưng một khi đã quyết định thì không đâm đầu vào tường Nam sẽ không chịu quay lại.

Điểm đến không phải trọng điểm......lời chưa kịp ra khỏi miệng, Lý Hí Xuân kìm lại, chỉ nói: "Mấy ngày này giữ liên lạc thông suốt."

Trước khi cúp máy còn dặn thêm một lần quy tắc sinh tồn 'trân trọng sinh mệnh, tránh xa Tần Tấn'.

Đứng bên bồn rửa tay một lúc lâu, Lý Tương Phù mới xoay người trở lại, phát hiện trước mặt mấy người đã bày đĩa hoa quả, mình vừa hay bỏ lỡ xe đẩy bán trái cây.

"Ăn quýt không?" Tần Tấn đứng cách cậu không xa, đưa qua một quả quýt.

Lý Tương Phù vừa hay có chút khát nước, nhận lấy bóc vỏ ăn.

Chu Phán Bạch ở giường đối diện không khỏi có chút lúng túng, hắn ta ở cùng không gian với Lý Tương Phù, vậy mà đối phương đến hỏi cũng chẳng hỏi một câu, thế này là sao?

Hơn nữa Chu Phán Bạch từ sớm đã nhận ra Tần Tấn tính cách rất lạnh, nhưng thỉnh thoảng lại chủ động nói chuyện với Lý Tương Phù vài câu, hắn ta giả vờ như vô ý hỏi: "Hai người quen nhau trước à?"

Những thí sinh ở gần lập tức nhìn sang, hiển nhiên là bị câu này chạm trúng dây thần kinh nhạy cảm.

Thao túng ngầm là điều tối kỵ nhất trong các cuộc thi.

Một vị giám khảo đang cúi đầu xem điện thoại ngẩng lên, cũng rất ngạc nhiên: "Ơ?"

Thấy sự kinh ngạc chân thực trên mặt giám khảo, những thí sinh khác dần thở phào nhẹ nhõm, xem ra nhà tài trợ cũng không hề ám chỉ gì với giám khảo từ trước.

Lý Tương Phù sao lại không hiểu nỗi lo âm thầm của bọn họ, chủ động gật đầu: "Trước đây may mắn gặp qua vài lần."

Giọng điệu mang theo ý kính trọng, không khác mấy so với những người thường hay nịnh nọt trước mặt nhân vật lớn.

Một câu nói nhẹ bẫng qua đi, không khí trong toa tàu lại trở về vẻ yên bình ban đầu, chỉ có Chu Phán Bạch đảo mắt một vòng, không biết đang nghĩ gì.

Khi chẳng có việc gì làm, thời gian trôi qua đặc biệt chậm.

Gần tới giờ ăn trưa, mọi người lục tục chạy sang toa có xe ăn.

Lý Tương Phù không nhúc nhích, cậu đang xem tin nhắn Lưu Vũ gửi tới một phút trước.

"Chuyện Lạc An phái người tới khu nghỉ dưỡng gây sự đã bại lộ rồi."

Lý Tương Phù mờ mịt khó hiểu, gửi qua một cái dấu chấm hỏi.

Bên kia rất nhanh gửi tới tin nhắn thoại giải thích: "Trước đó hắn tìm người kích bác lão gia tử nhà cậu phủ nhận sự tồn tại của đứa cháu, sau đó lại không thực hiện lời hứa, còn giở trò trong hợp đồng hại người ta một vố, kết quả đối phương tức giận tìm cha cậu nói rõ đầu đuôi sự việc."

Tuy là không rõ nội tình cụ thể, nhưng Lý Tương Phù đại khái hiểu vì sao Lạc An đổi ý, hôm dự tiệc cưới lão gia tử dẫn Lý Sa Sa theo, rõ ràng đã bày tỏ thái độ, những thủ đoạn lén lút của Lạc An tự nhiên không còn tác dụng.

Lưu Vũ lại gửi tới một ảnh chụp màn hình vòng bạn bè của Lạc An——

[Tôi cứ chờ xem, kẻ ác tự có trời thu.]

Ảnh đính kèm là một tấm hình Tần Tấn đang diễn thuyết.

"Chắc việc làm ăn bị ảnh hưởng không nhỏ, đang chẳng biết trút giận vào đâu." Giọng Lưu Vũ hả hê chẳng buồn che giấu chút nào: "Còn ví Tần Tấn là trời, vuốt mông ngựa kiểu đó."

Nếu đã quyết định hàn gắn quan hệ với Lý Tương Phù, hắn ta tất nhiên phải châm chọc Lạc An mấy câu.

Lý Tương Phù vẫn đang nhìn chằm chằm ảnh chụp vòng bạn bè kia, nhịn không được liếc về phía Tần Tấn, lúc mua cổ cầm Lưu Vũ từng nhắc tới Tần Tấn không hòa thuận với nhà mình, nghe ý tứ còn sẽ vì thế mà giận chó đánh mèo lên cậu, không ngờ Lạc An cũng có suy nghĩ tương tự.

Liên hệ với việc Lý Hí Xuân nhiều lần nhấn mạnh trân trọng sinh mệnh, tránh xa Tần Tấn, dường như trong mắt mọi người, người này là kiểu cực đoan thù dai tất báo.

"Có chuyện gì à?" Nhận ra ánh mắt của cậu, Tần Tấn nhạt giọng hỏi.

Lý Tương Phù chống cằm, mái tóc dài trượt xuống giữa các kẽ tay, hơi cảm khái: "Chỉ là đột nhiên cảm thấy, người đời dường như có rất nhiều hiểu lầm về anh."

Rõ ràng rất lễ độ, cũng không từ chối giúp người khác những việc nhỏ.

Nghe vậy Tần Tấn khẽ nhướng mày.

Lý Tương Phù ngồi sang đối diện hắn: "Chúng ta...... thực ra khá thích hợp làm bạn."

Ngụ ý mối quan hệ của đôi bên chỉ nên dừng lại ở đó thôi, không vượt quá phạm vi bạn bè.

Tần Tấn nhìn cậu, không tỏ rõ ý kiến.

Không nghe thấy lời từ chối, Lý Tương Phù cho rằng là ngầm đồng ý, khóe môi hiện lên nụ cười, tiện tay giơ cao điện thoại: "Cười một cái."

Không đoán được cậu muốn làm gì, Tần Tấn mím môi lại, miễn cưỡng phối hợp trong chốc lát.

Cùng với một tiếng tách, ống kính chuẩn xác bắt được nụ cười thoáng qua của người nào đó.

Lý Tương Phù nhanh tay chỉnh sửa nội dung: [Ngàn vàng dễ kiếm, tri kỷ khó cầu.]

Kèm theo bức ảnh đăng lên vòng bạn bè.

Ở góc độ của cậu, đây là một mũi tên trúng hai đích, từ nay đôi bên không cần xử sự gượng gạo, còn có thể làm dịu mối quan hệ đang giằng co trong mắt người khác.

Tần Tấn từng trải qua bao sóng gió, vậy mà bị màn thao tác này làm cho...... lúc này đang dùng một loại ánh mắt phức tạp nhìn đối phương.

Lý Tương Phù không ngẩng đầu, nên không thấy được cảnh tượng đó, hỏi: "Anh có muốn đăng không? Nếu muốn thì tôi gửi ảnh chụp chung cho anh."

Đã quá lâu không đăng vòng bạn bè, đột nhiên sinh ra một cảm giác chân thực như hòa nhập lại với xã hội.

Cậu đăng rất nhẹ nhàng, hoàn toàn không lường trước được cơn chấn động mà bài đăng này sắp gây ra.

......

Tác giả có lời muốn nói:

Quần chúng hóng chuyện: Mỉa mai? Âm mưu? Thỏa hiệp? ......Hay là gặp nhau nở nụ cười xóa hết thù xưa? Khó quá, ván này khó hiểu quá rồi!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn