Khi nhân viên phục vụ hỏi, giọng nói cũng hơi run, chuyện đã nâng lên đến mức cháy nổ, vệ sĩ các kiểu rồi, thử hỏi ai mà không sợ?
Tần Tấn nhìn anh ta, không giải thích, chỉ nói một câu: "Cuộc hôn nhân này là tôi cầu mà được."
Ý trong lời nói là chuyện bỏ chạy tuyệt đối không thể xảy ra, hắn sẽ bất chấp tất cả để hoàn thành hôn lễ này.
Sau khi xác nhận xong các hạng mục cần chú ý với nhân viên phục vụ, Tần Tấn quay người đi lo những việc khác.
Hôm nay khách tới không ít, cùng là nam giới nên cũng bớt được không ít khâu. Ít nhất đi lại rất tiện, một bộ đồ là đủ cho cả buổi.
Nhân viên phục vụ vẫn cảm thấy không yên tâm, chậm rãi di chuyển đến gần Lý Tương Phù, phát hiện vị chú rể này hành vi cũng rất kỳ lạ, thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm ra cửa.
Anh ta cũng lén nhìn theo, ngoài những người đang nộp tiền mừng ra, không thấy ai đứng lại.
Lý Tương Phù lúc này đi đến bên cạnh Tần Tấn, khẽ kéo vạt lễ phục của hắn: "Em thấy có người tặng thẻ mua sắm."
Tần Tấn trầm ngâm nói: "Chắc sẽ không phải mấy trăm tệ đâu."
"Em chỉ là có chút cảm khái," Lý Tương Phù chậm rãi nói, "Hai trăm tệ lần trước cứ vậy trôi theo dòng nước."
Ước chừng cả đời này cũng đừng mong Tô Đào và Tần Già Ngọc trả lại.
Âm nhạc trong hội trường đổi điệu, ánh đèn trên đầu cũng rung động theo, một luồng sáng chiếu thẳng vào mắt Lý Tương Phù, cậu theo phản xạ chớp mắt.
Sau lưng cậu là bức tường hoa dùng để chụp ảnh, không biết có phải bị phấn hoa nào đó ảnh hưởng không, sâu trong đồng tử Lý Tương Phù nổi lên chút nước mắt.
—— đó là biểu cảm của hạnh phúc.
Nhân viên phục vụ đứng không xa nhìn thấy, trong lòng xác nhận, nếu đã vậy chắc sẽ không xảy ra màn bỏ trốn khỏi hôn lễ.
Quy mô cả buổi lễ rất lớn, nhưng quy trình đã được giản lược, ví dụ như khâu kính rượu cha mẹ, bởi vì Tần Tấn bất hòa với mẹ ruột, chén rượu dành cho Lý lão gia tử và Đào Hoài Tụ đều để sau khi trở về biệt thự mới tiến hành.
Bọn họ cũng không mời người dẫn chương trình chuyên nghiệp, Lưu Vũ tự đề cử mình đảm nhận vai trò này.
Trong mắt Lưu Vũ, một là có thể kéo gần quan hệ với hai người, hai là có thể để lại ấn tượng cho bên ngoài rằng quan hệ giữa hắn ta với Tần Tấn và Lý Tương Phù rất tốt.
Vì thế đối với vai trò dẫn chương trình này, Lưu Vũ trước đó đã chuẩn bị rất dụng tâm.
Sau khi xác nhận với hai chú rể, âm nhạc dừng lại, Lưu Vũ bước lên sân khấu: "Tháng mười vàng óng, gió thu mát mẻ, hương quế lan tỏa......"
Không ít người không nhịn được bật cười.
Ở một bàn thuộc về gia đình, Lý Hí Xuân cười nói: "Giống như nhìn thấy hiệu trưởng tiểu học của tôi, em út nên may mắn vì nó không tổ chức hôn lễ vào mùa xuân."
Nếu không biết đâu lại là gió xuân thổi trống trận vang.
"Hôm nay, chúng ta đã chào đón một ngày được muôn người mong đợi!"
Lưu Vũ trên sân khấu nói chuyện đầy nhiệt huyết, lời lẽ rất hài hước, thỉnh thoảng lại khiến mọi người bật cười.
Nhưng có người từ đầu đến cuối chưa từng cười, trong đầu Trần Hàn không ngừng hiện lên cảnh hôm đó Lý Tương Phù cứu mình ở trường đua ngựa, người bạn bên cạnh đột nhiên nói: "Nhìn thì giống hôn lễ của hai người, thật ra là của ba người."
Trần Hàn tò mò quay đầu lại.
Người bạn xoa cằm, tò mò hỏi: "Cậu nghĩ Tần Tấn yêu Lý Tương Phù, hay là Lý Tiểu Tiểu?"
Trước đó anh ta cũng ở trong nhóm của Lê Đường Đường, từng bị giọng giả của Lý Tương Phù mê hoặc.
Trên sân khấu Lưu Vũ cầm micro, nụ cười rạng rỡ: "Ngay tại thời khắc này, ngài Lý Tương Phù và ngài Tần Tấn sẽ chính thức bước vào lễ đường hôn nhân......"
Trần Hàn và bạn của hắn ta chậc chậc: "Rõ ràng là câu chuyện của ba người, Tiểu Tiểu lại không xứng có tên."
Dù sao anh ta cũng từng thật lòng thích cô.
Chút cảm xúc buồn bã ban đầu của Trần Hàn hoàn toàn tan biến trong vài câu nói của đối phương, hắn trừng bạn mình một cái, cúi đầu nhìn bàn đầy thức ăn, không còn tâm trạng ăn uống.
Bỗng nhiên hắn nhìn thấy quà tặng khách, rảnh rỗi liền mở ra để giết thời gian.
Trần Hàn dùng một tay cầm lên, nhưng trọng lượng của món quà vượt xa tưởng tượng của hắn, Trần Hàn chỉ kéo một góc, góc đó liền rách ra.
Hắn nhanh tay đỡ được một phần, nhưng vẫn có một vật khá nặng lăn theo chân "lộc cộc lộc cộc" xuống đất.
Một vị khách ở bàn đối diện nhặt lên, phát hiện là một chiếc đèn pin, sau khi vô tình chạm vào nút nào đó, bên hông đột nhiên bật ra một vật màu bạc trắng nhỏ bằng móng tay, chiếc đèn pin lập tức biến thành búa phá kính.
Nhìn kỹ hơn thấy dưới đáy còn có la bàn, dường như để tránh trẻ em vô tình chạm phải, nó không có chức năng dao cắt dây an toàn, nhưng nhìn chung đã là một chiếc đèn pin khẩn cấp đa chức năng hoàn chỉnh.
Vị khách im lặng một lúc, rồi đưa lại món đồ.
Sau vài giây trầm mặc, Trần Hàn đến một câu cảm ơn cũng không nói ra được, vội vàng kiểm tra những món khác. Socola nhân rượu, son dưỡng môi... những món quà còn lại thì khá bình thường.
Vị khách giúp hắn nhặt đồ không nhịn được cũng nhìn vào phần của mình, nhấc lớp trên cùng ra, phía dưới như là một thế giới khác.
Ngồi cùng một bàn, chút động tĩnh này tự nhiên lọt vào mắt không ít người.
Có người miễn cưỡng đùa nói: "Nhìn là biết, Tần tổng là người rất có ý thức an toàn."
"Đúng vậy," Người khác phụ họa cười, "An toàn là trên hết."
Nói thì nói vậy, trong lòng khó tránh khỏi nảy sinh chút bất an.
—— cầu cho hôn lễ diễn ra thuận lợi.
Trong khoảnh khắc này, không ít người và Lý lão gia tử cùng chung một suy nghĩ. Vô số ánh mắt dồn lên sân khấu, Lý Tương Phù trong bộ vest chỉnh tề quả thật rất hấp dẫn, nhìn thêm vài lần liền khó mà dời mắt.
Lưu Vũ đưa micro tới trước mặt cậu, hỏi: "Đối với người bạn đời tương lai này, ấn tượng đầu tiên của anh là gì?"
Ký ức của Lý Tương Phù và Tần Tấn chỉ có thể lấy thời điểm sau khi về nước làm mốc, suy nghĩ cẩn thận một lúc cậu trả lời: "Có tiền."
Lưu Vũ lại đưa micro cho Lý Sa Sa, người hôm nay đóng vai hoa đồng nhỏ, hỏi nhóc ấn tượng đầu tiên về Tần Tấn.
Lý Sa Sa cũng chỉ nói về lần gặp sau khi về nước tại tiệc cưới nhà họ Lâm: "Chú ấy thầm yêu cha con."
"......"
Một đoạn ký ức mấy tháng trước lập tức bị khơi lại, những vị khách từng may mắn chứng kiến cảnh đó dường như nghĩ tới điều gì, sắc mặt khẽ thay đổi.
Nhưng Lưu Vũ lúc đó không có mặt để xem, còn đang cố gắng cứu vãn, gượng cười nói: "Thì ra cháu là một ông mai nhỏ."
Lý Sa Sa lắc đầu: "Con đã nói rất rõ với chú ấy, không hẹn, chú ơi chúng ta không hẹn."
"......"
Một tràng cười vang lên, Lưu Vũ lỡ miệng hỏi ra điều trong lòng: "Đây là thật sao?"
"Phải." Một giọng nói lạnh lẽo từ phía sau truyền tới.
Vừa quay đầu lại, thấy người trả lời mình là Tần Tấn, Lưu Vũ lập tức có cảm giác như trời muốn diệt mình.
Chỉnh lại tư thế đứng thẳng, tố chất tâm lý tốt khiến hắn ta giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nói vài câu hài hước để giữ không khí.
"Bây giờ chúng ta sắp bước vào khoảnh khắc đẹp nhất, xin mời hai vị chú rể trao nhẫn cho nhau."
Nhiếp ảnh gia phụ trách quay chụp hôn lễ vội vàng đổi một góc máy khác, bảo đảm có thể bắt được khoảnh khắc hạnh phúc của hai chú rể, đồng thời cũng ghi lại biểu cảm chúc phúc của khách mời dưới sân khấu.
Ngón tay Lý Tương Phù rất lạnh, nhiệt độ quanh năm thấp hơn người bình thường không ít.
Chiếc nhẫn là hôm trước mới đi chọn, vốn tưởng mình sẽ không có nhiều xúc động ở khâu này, dù sao trước đó cậu đã nhận ngọc bội do đối phương đặc biệt chế tác.
Chiếc nhẫn tròn từng chút từng chút được đẩy vào, trong lòng Lý Tương Phù lại nổi lên gợn sóng, không phải kích động khó kiềm chế, mà là một cảm giác an tâm khó nói.
Còn người đeo nhẫn cho cậu... từ lúc lấy nhẫn đến khi đeo vào tay, động tác của Tần Tấn từ đầu đến cuối đều đâu ra đó, mãi đến khi hoàn thành khâu trao nhẫn, hắn mới khẽ thở ra một hơi.
Dưới ống kính phóng to, nhiếp ảnh gia có thể quan sát rõ từng động tác.
Đây tuyệt đối là cặp đôi trao nhẫn vững vàng bình tĩnh nhất trong sự nghiệp của hắn, ngược lại là những vị khách... rất nhiều người vai đều hơi run, như thể người đang trao nhẫn chính là bọn họ vậy.
Nhiếp ảnh gia hơi thất thần, rất nhanh hắn lại nhìn thấy nhân viên phục vụ đứng ở lối thoát hiểm, người kia thần sắc căng thẳng, ánh mắt luôn cảnh giác quét khắp xung quanh, như thể bất cứ lúc nào cũng có nguy hiểm xảy ra.
Xác nhận không có bất thường, nhân viên phục vụ theo quy trình đẩy tháp sâm banh lên sân khấu, hai chú rể cùng rót sâm banh vào, trong lúc đó Tần Tấn thấp giọng nói gì đó với Lý Tương Phù, sắc mặt nhân viên phục vụ vừa dịu lại một chút lập tức căng lên lần nữa.
...... Cái gì gọi là uống ít thôi, đừng ra tay?
Theo tiếng nhạc dịu dàng vang lên trở lại, hai người nâng ly uống rượu giao bôi.
Tổng cộng không có nhiều nghi thức cần đi qua, không lâu sau khi bọn họ bước xuống sân khấu, các diễn viên biểu diễn tiết mục lên thay.
Thấy người đi kính rượu đã tới, rất nhanh có người đứng dậy, trong lòng thầm cảm thán kết hôn quả nhiên là một trong ba chuyện vui lớn của đời người, ngay cả Tần Tấn ngày thường ít cười, hôm nay sắc mặt cũng xem như dịu lại.
Trong số đó có một người là bạn học cấp ba của Lý Tương Phù, anh ta cụng ly với cậu thêm hai lần, lần thứ hai khi Lý Tương Phù chuẩn bị uống cạn thì bị Tần Tấn ngăn lại.
Hành động này ít nhiều có vẻ không được lịch sự, khi vị bạn học cũ đang có chút ngượng ngùng, Tần Tấn nhàn nhạt nói: "Tôi là vì tốt cho cậu."
Bạn học cũ không hiểu gì.
Lý Tương Phù ngại ngùng cười cười, chủ động giải thích: "Trước đây tôi ở một ngôi làng, sau khi say rượu đã đánh hai người vào viện," Dừng một chút rồi nói: "Nhưng chuyện này có nội tình khác."
"......" Cậu đã đánh người ta vào viện rồi, còn có nội tình gì nữa?
"Hai người bị đánh đều là lưu manh." Lý Tương Phù bổ sung.
Bạn học cũ cứng nhắc kéo khóe miệng: "Vậy thì đúng là... trùng hợp thật."
Khóe mắt liếc thấy quà tặng khách, anh ta thầm nghĩ chẳng lẽ đây chính là lý do bọn họ phát đèn pin khẩn cấp? Có phải còn thiếu chuẩn bị thêm một túi sơ cứu không?
Thật ra từ trước khi hôn lễ bắt đầu, để phòng vạn nhất Lý Tương Phù đã uống thuốc giải rượu. Chỉ cần cậu không uống thả cửa, sức sát thương sẽ giảm xuống vô hạn.
Hôm nay khách tới không ít, mỗi bàn hai người chỉ dừng lại chốc lát, đến khi kính xong bàn cuối cùng, chú rể và khách mời đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Lại thêm nửa tiếng trôi qua, hôn lễ gần như đi đến hồi kết, có khách lần lượt tới chào hai người rồi chuẩn bị rời đi.
Không hiểu vì sao, khách mời lại nhìn thấy trên mặt Tần Tấn một nụ cười sáng sủa.
Biểu cảm như vậy xuất hiện trên gương mặt Tần Tấn quả thật có phần kỳ lạ, cổ họng vị khách khẽ động, đột nhiên nảy sinh ý nghĩ muốn cầm theo chiếc đèn pin đa năng chạy ra ngoài.
Hít sâu một hơi, anh ta cố nén lại.
Không có bất cứ chuyện bất thường nào xảy ra, Tần Tấn chỉ nói vài câu khách sáo, cuối cùng còn xen lẫn chút cảm khái nhẹ: "Không ngờ lại thuận lợi như vậy."
Một câu nói cũng đồng thời nói ra tiếng lòng của khách mời.
"Chúc hai người trăm năm hòa hợp." Vị khách chân thành chúc phúc.
Giống như mấy tháng trước ở núi Ngọc Ông, lúc Lý Tương Phù treo k
hóa đồng tâm cho Tô Đào và Tần Già Ngọc, trong đầu từng xuất hiện ý nghĩ ——
Khóa cho chặt vào!