Lý Sa Sa rất có tầm nhìn xa, lúc này, trong một nhà hàng trà cao cấp, Mông Quỳnh quả thật đang ám chỉ với Đào Hoài Tụ sự túng quẫn trong cuộc sống của mình.
"Đứa con mang nặng mười tháng sinh ra, sao có thể không thương được?" Mông Quỳnh nở nụ cười tái nhợt, "Bà chắc có thể hiểu tôi."
"Không hiểu được, chúng ta không phải cùng một loại người." Đào Hoài Tụ thẳng thắn nói: "Tôi là người theo chủ nghĩa vị kỷ."
"......"
"Nhưng tôi rất coi trọng quy tắc, thích trao đổi ngang giá," Đào Hoài Tụ nói, "Hiển nhiên bà không có loại giác ngộ này."
Đối diện Mông Quỳnh, bà không đứng trên điểm cao đạo đức để chỉ trích. Có một điểm Đào Hoài Tụ không phủ nhận, đó là trong vấn đề đối xử với con cái, hai bên đều giống nhau ở sự vô trách nhiệm.
Đào Hoài Tụ không thích trẻ con, cho đến bây giờ vẫn vậy, khi trước sinh Lý Tương Phù, cũng chỉ là một sự thỏa hiệp đối với hôn nhân hào môn.
Vì thế trong quá trình trưởng thành của Lý Tương Phù, bà cũng không bỏ ra bao nhiêu sự quan tâm.
Nhận ra những vòng vo kia đối với người phụ nữ trước mặt không có tác dụng, Mông Quỳnh đổi chiến lược, nói thẳng: "Tôi chỉ muốn hỏi con trai tôi một khoản tiền dưỡng già." Dừng một chút lại nói: "Hơn nữa tôi cũng không muốn mãi quấy rầy cuộc sống của bọn nó."
Ý trong lời nói, nếu không lấy được tiền thì sẽ luôn gây chuyện cho Lý Tương Phù và Tần Tấn.
Đào Hoài Tụ cười cười, không vì lời uy h**p của bà ta mà tức giận, từ trong túi lấy ra một phong bì giấy da đẩy qua.
Mông Quỳnh không hiểu vì sao mở ra, sau khi nhìn thấy thì vô thức mím chặt môi, lần nữa ngẩng đầu nhìn đối phương, hô hấp trở nên có chút gấp gáp.
"Tôi tôn sùng dĩ hòa vi quý, không muốn làm ầm lên quá khó coi, cho nên còn khuyên nhủ một chút."
Mông Quỳnh siết chặt một góc tờ giấy: "Tôi làm sao có thể bảo đảm những gì viết trên đó là thật?"
"Tin tức, thám tử tư......" Đào Hoài Tụ nói, "Phương pháp chứng minh có rất nhiều."
Bà không có ý ở lại đây lâu, đứng dậy để lại một nụ cười đầy ẩn ý, thanh toán rồi rời đi.
......
Từ sau khi Đào Hoài Tụ và Mông Quỳnh gặp mặt, đẩy về sau ba ngày, Tần Tấn không còn nhận được bất kỳ cuộc điện thoại nào từ Mông Quỳnh nữa.
Lý Tương Phù nghe xong cảm thấy kinh ngạc: "Anh nói xem mẹ em rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì?"
Dùng một ví dụ không thích hợp lắm, lúc Mông Quỳnh đòi tiền giống như cao dán da chó, căn bản không thể gỡ xuống.
"Có lẽ từng có nhược điểm gì đó bị nắm được."
Giọng Tần Tấn không hề để ý, người đã đưa hắn đến thế giới này, hắn còn lâu mới nói đến hận, chỉ là cố gắng tránh xa hết mức mà thôi.
Đối với đề tài liên quan đến Mông Quỳnh, hai bên ăn ý không nói thêm nữa.
Bây giờ là mùa thấp điểm, nghiệp vụ công ty nhàn rỗi, Tần Tấn hiếm khi không cần mỗi ngày ở công ty tăng ca.
Hai người ngồi trong sân, tự nhiên nói tới chuyện hôn lễ, trong đó phần lớn là tán gẫu, chưa thật sự đưa chuyện này vào lịch trình.
Bốp!
Cánh cửa phía sau đột nhiên bị đẩy mạnh ra, Lý lão gia tử sắc mặt khó coi bước vào sân, dường như không nghĩ tới ở đây có người, bước chân ông khựng lại, rõ ràng sững sờ một chút.
Lý Tương Phù nhìn thấy vẻ mặt của ông, chần chừ nói: "Dù có tức giận đến đâu, mẹ có đối tượng mới cũng đã là sự thật."
Lý lão gia tử nhíu mày xua tay, tỏ ý là đang phiền lòng chuyện khác, "Ta giới thiệu cho anh con một cô gái khá tốt, nó thì hay rồi, gặp cũng không chịu đi gặp một lần."
Oán trách xong đột nhiên dồn ánh mắt về phía Lý Tương Phù: "Các con định khi nào tổ chức hôn lễ?"
Lý Tương Phù dâng lên một dự cảm không lành: "Vẫn còn đang bàn bạc."
Lý lão gia tử lại hỏi: "Liên quan đến sắp xếp hôn lễ, đều có những ý tưởng gì?"
"Chọn một ngày đẹp trời gió thuận, mời vài người bạn qua lại khá nhiều."
"Hết rồi?"
Lý Tương Phù gật đầu: "Hết rồi."
Tất cả làm đơn giản, ấm cúng một chút là được.
"Mạnh dạn lên." Lý lão gia tử không biểu cảm nhìn những đóa hoa tàn trong sân, chậm rãi nhả ra bốn chữ: "Làm thật rình rang."
"......"
Đoán rằng hôm nay ông bị chọc tức đến hồ đồ, Lý Tương Phù bất đắc dĩ: "Cha bình tĩnh một chút, hôn lễ chỉ là một loại nghi thức chứng kiến."
Không cần thiết phải mời nhiều người như vậy, cũng không cần đạt được sự công nhận của những người không quan trọng.
Lý lão gia tử đổi giọng: "Lúc trước nghĩ mấy đứa sớm muộn gì cũng kết hôn, ta đâu có ít mừng tiền."
Lý Tương Phù bật cười: "Nhà mình đâu thiếu chút tiền đó."
"Một chút?" Lý lão gia tử nhướng mày, không nói hai lời xoay người đi vào thư phòng, lúc xuống ném cho cậu một quyển sổ nhỏ.
Lý Tương Phù mở ra, Tần Tấn đứng bên cạnh cũng nhìn theo một cái, bên trong toàn là ghi chép các đám cưới từng tham dự trước đây, phía sau còn ghi rõ số tiền mừng.
"Sao có thể......" Lý Tương Phù lại xem một lần, xác nhận mình không nhìn nhầm.
Ngay cả Tần Tấn nhất thời cũng có chút kinh ngạc trước con số này.
"Nhà họ Lục mà cha lại mừng một món đồ cổ, còn nhà họ Trần là một bức danh họa chính phẩm......"
Lý lão gia tử: "Đều là thế giao, cho tiền thì tục quá."
Lý Tương Phù: "Những gia tộc giao tình không sâu khác, cũng không thấy cha cho ít."
"Dù sao ta có bốn đứa con, sau này không thiếu chuyện qua lại tình nghĩa." Nói đến đây lại hừ lạnh một tiếng.
Lý Tương Phù nhìn danh sách ghi chép dài dằng dặc kia, lắc đầu cảm khái: "Cho nên nói đầu tư phải cẩn thận."
Ai mà ngờ được, cuối cùng có khi một đồng vốn cũng không thu lại được.
Nhưng rất nhanh, sự cảm khái này liền biến thành lo lắng cho chính mình, cậu không nhịn được cổ họng khẽ động, nói: "Bây giờ người ta chuộng tác phong giản dị."
Lý lão gia tử trực tiếp làm lơ câu này, quay sang nhìn Tần Tấn: "Nếu ngay cả dũng khí công bố với thế nhân cũng không có, cậu còn có tư cách gì ở bên nó."
"......" Lời đều bị một người nói hết, Tần Tấn không biết đáp lại thế nào.
"Cứ quyết vậy đi." Lý lão gia tử chốt lại.
"Đợi đã." Lý Tương Phù gắng gượng giữ nụ cười, chỉ vào cuốn sổ nói: "Gia phong nhà họ Lục nghiêm cẩn, tuyệt đối sẽ không tới."
Người nhà họ Lục quả thật cổ hủ lại cay nghiệt, nói là bảo thủ giữ khuôn phép cũng không quá đáng, vẻ do dự của Lý lão gia tử chỉ thoáng qua một cái, rất nhanh đã nói: "Ta đích thân đến mời, không sợ ông ta không đến."
Không gửi thiệp mời thì không hợp lẽ, trực tiếp gửi một tấm thiệp lạnh lẽo, biết người kết hôn là hai người đàn ông, nhà họ Lục cho dù có đến cũng chắc chắn là miễn cưỡng.
Hai cách đều dễ để lại khúc mắc, dù sao cũng là thế giao, Lý lão gia tử vẫn quyết định đích thân tới thăm một chuyến, tiện thể ôn chuyện cũ.
Lý Tương Phù chưa chịu bỏ cuộc, "Còn nhà họ Viên nữa, cha cũng biết mà, con và Viên Bác Viễn có hiềm khích cũ."
Lý lão gia tử: "Không sao, cha mẹ nó đến là được."
Lý Tương Phù liếc xéo Tần Tấn một cái, ý bảo hắn lên tiếng ngăn cản ý tưởng điên rồ này.
Thu hết tương tác giữa hai người vào mắt, Lý lão gia tử cũng nhìn về phía Tần Tấn, chờ một câu trả lời.
Bị kẹp giữa hai cha con, Tần Tấn bình tĩnh ứng đối: "Con rể ở rể thường không có nhiều quyền phát biểu."
"......" Lý Tương Phù hít sâu một hơi, "Bây giờ bàn những chuyện này còn quá sớm, ngày tháng còn chưa định."
"Không sao, ta trước tiên đi thăm mấy người bạn cũ, làm việc gì cũng không thể tỏ ra quá công lợi."
Sợ rằng nghe tiếp sẽ lại có thêm ý tưởng kỳ quái nào đó, Lý Tương Phù lấy cớ phụ đạo bài tập cho Lý Sa Sa, bỏ lại Tần Tấn trong sân đối mặt với trưởng bối, còn mình chạy lên lầu tìm yên tĩnh.
Lý Sa Sa đang điều khiển máy tính ghi đĩa, khoảnh khắc Lý Tương Phù bước vào phòng nhóc đã mở miệng: "Con đoán cha nhất định lại nói là phụ đạo bài tập cho con."
Lý Tương Phù không phủ nhận, hỏi nhóc đang làm gì.
"Ghi đĩa, khôi phục dữ liệu trước đây," Lý Sa Sa mắt không rời màn hình, "Đợi cha chuẩn bị xong tâm lý, có thể xem lại quá khứ lần đầu chúng ta trói buộc với nhau ở tốc độ gấp đôi."
"......Con thật chu đáo." Lời còn chưa nói hết, điện thoại của Đào Hoài Tụ gọi tới, nói là muốn mời Lý Sa Sa ăn cơm.
Bà về nước một chuyến, mời cháu ăn cơm là một quy trình không thể bỏ qua.
Lý Sa Sa nghe xong còn khá vui vẻ, lần trước Đào Hoài Tụ mời ăn cơm, bà đã tặng một hộp thỏi vàng nhỏ.
Tuy nói có Lý Tương Phù quản, tạm thời chưa thể đổi ra tiêu xài mạnh tay, nhưng không ai có thể từ chối niềm vui nhận thỏi vàng.
......
Đào Hoài Tụ đích thân tới đón Lý Sa Sa.
Trước khi ra cửa, Lý Tương Phù dặn dò: "Tìm hiểu thử xem, mẹ đã khuyên Mông Quỳnh thế nào để bà ta không tiếp tục gây chuyện."
Chiều hôm đó, Lý lão gia tử cũng ra ngoài thăm bạn, ông là người làm việc dứt khoát, trước nay nói được làm được.
Nơi đầu tiên ông đến chính là nhà họ Lục, hai nhà là thế giao, người nắm quyền nhà họ Lục là Lục Hưu nhiệt tình mời người vào nhà, hai người uống rượu với nhau.
Qua ba tuần rượu, Lý lão gia tử thử thăm dò nói một câu: "À phải rồi, thằng con út của tôi có lẽ sắp có chuyện vui."
Chuyện của Lý Tương Phù và Tần Tấn từ lâu đã không còn là bí mật, Lục Hưu không lộ ra vẻ chán ghét như dự đoán, ngược lại còn chủ động nói: "Đến lúc đó nhớ gửi thiệp mời, tôi nhất định sẽ tới, nói trước giúp tôi một tiếng chúc mừng với Tương Phù."
"......"
Lý lão gia tử lộ vẻ nghi hoặc, thầm nghĩ người bạn cũ này từ khi nào lại dễ nói chuyện như vậy, không lâu trước còn có tin tức nói một hậu bối nhà họ Lục vì qua lại với minh tinh mà suýt bị đuổi ra khỏi nhà.
Lời này ông lại không tiện hỏi thẳng, hai người nói chuyện cũ một lúc, từng ly rượu nối tiếp nhau uống xuống, Lục Hưu tửu lượng bình thường, rất nhanh đã say khướt.
Lý lão gia tử thử nói mấy câu, xác định đối phương đã say rồi, mới hỏi: "Ông nhìn nhận thế nào về chuyện đồng tính yêu nhau?"
Dù đã say, nghe thấy từ này Lục Hưu lập tức nói: "Quả là hồ nháo!"
Lý lão gia tử trầm giọng hỏi: "Vậy vì sao ông lại sẵn lòng tham dự hôn lễ của một cặp người yêu đồng tính?"
Người yêu đồng tính?
Lục Hưu phản ứng một lúc, đứt quãng nói ra nguyên nhân.
Từ miệng ông ta, Lý lão gia tử mới biết thì ra mấy ngày trước có người đang dò hỏi chuyện của Lý Tương Phù, bởi vì bản thân không có đường dây gì, rất nhanh trong quá trình dò hỏi đã để lộ tin.
Người dò hỏi những tin tức này chính là mẹ của Tần Tấn, sau khi thân phận này lộ ra, rất nhanh đã có không ít người nảy sinh tò mò về chuyện này.
Qua lại một hồi mới biết, đối phương đang dò hỏi về Lê Đường Đường và những người khác, hỏi xem những người này có thật sự quan hệ không tốt với Lý Tương Phù hay không.
Mông Quỳnh không hiểu chuyện trong giới, nhưng những người khác đối với đoạn ân oán này lại rõ như lòng bàn tay, ví dụ như Lê Đường Đường từng khắp nơi tung tin Lý Tương Phù giả gái lừa tình.
Rất nhiều chuyện không chịu nổi việc suy nghĩ kỹ.
Mông Quỳnh với tư cách là ngòi nổ, thành công khiến những người khác xâu chuỗi những chuyện trước kia lại với nhau.
Lục Hưu ợ một hơi rượu: "Lê Đường Đường và con trai của ông quan hệ không tốt, bây giờ là táng gia bại sản. À phải rồi, nghe nói Lý Tương Phù ngay cả mẹ cô ta cũng không buông tha, người đi thăm tù truyền ra rằng Bạch Nhược bây giờ vẫn còn nhớ mãi không quên Lý Tương Phù."
"Còn chú của Lê Đường Đường nữa, đời này chắc cũng không ra được."
"...Loại trực tiếp làm cả nhà người ta bị như vậy, ai mà chịu nổi?"
"Còn Tô Đào, thằng nhóc nhà họ Lưu từng nói với con tôi, Tô Đào và chồng cô ta cũng không hòa hợp với con trai ông, kết quả thì sao? Một người vào tù, một người thành tội phạm truy nã."
"À còn thằng nhóc nhà họ Lạc nữa, tôi nhớ tên là Lạc An, người chẳng phải cũng đang ở trong tù sao?"
Lục Hưu càng nói càng hăng: "Ngay cả Tần Tấn, em trai cậu ta đến giờ vẫn mất tích, cậu ta không những yêu phải hung thủ gây ra chuyện đó, còn định để lại di sản cho con trai của Lý Tương Phù."
"Ông nói xem, ai dám đắc tội với con trai ông?" Lục Hưu tu một ngụm rượu lớn, "Ai dám?!"
Lý lão gia tử: "......"
Tác giả có lời muốn nói: Lý Tương Phù tự định vị bản thân: hiểu lễ nghĩa, dịu dàng đoan trang, nộp thuế đúng hạn.