Hồng Trần Nhất Sa Điêu - Xuân Phong Dao

Chương 11: Biểu diễn.

"Trường quay hiện tại đang trống," Từ cơn đả kích lấy lại tinh thần, đạo diễn hít sâu một hơi: "Cứ vẽ ở đó đi."

Lý Tương Phù lắc đầu: "Tôi cần không gian lớn hơn một chút."

Cuối cùng địa điểm được chọn là sân khấu đang chuẩn bị cải tạo lại trong thời gian gần đây.

Lý Tương Phù không trực tiếp lên sân khấu, nhìn đồng hồ đeo tay một chút: "Đợi một chút, bên cửa hàng đã liên hệ còn năm phút nữa mới giao đồ tới."

Chuyện này chẳng khác nào kẻ địch ở ngay trước mắt mà vẫn còn mất thời gian lắp đạn, ngại vì Tần Tấn có mặt ở đây, đạo diễn giận mà không dám nói gì.

Cửa hàng đến muộn hơn thời gian hẹn mười phút, lúc này sắc mặt đạo diễn đã âm u một mảnh.

Để lại đồ xong, cửa hàng vội vàng rời đi, trên mặt đất là một loạt cuộn tranh do Lý Tương Phù đặt làm riêng, dài đến mười mấy mét, đồng thời còn có năm cái bát sứ khổng lồ.

Đo đạc xong khoảng cách, cậu phân tán đồ sứ đặt ở hai bên trái phải mép vải, mở chiếc túi đen nhỏ ra——

Cùng với một tràng âm thanh ào ào, màu vẽ lít nha lít nhít bị đổ xuống đất, dưới đáy túi là một mảnh vải đỏ đã được cắt may đặc biệt, cậu trước tiên bóp thuốc màu vào bát lớn, sau đó buộc chặt mảnh vải đỏ quanh eo.

Đạo diễn: "Cậu đây là......"

Lý Tương Phù hơi ngẩng cằm lên, kết nối loa Bluetooth, bày ra tư thế đấu bò kinh điển. Khoảnh khắc cánh tay song song với cơ thể, tiếng kèn trumpet vang dội cao vút từ loa khuếch tán ra xung quanh.

Đến đây, ai cũng có thể nhìn ra cậu là muốn vừa nhảy múa vừa vẽ tranh.

Trong lòng Lý Tương Phù, đẹp nhất phải kể đến vũ đạo cổ điển, tiếc là dựa tay áo sơ mi thực sự rất khó nắm bắt lực đạo, hơn nữa việc chuyển đổi màu vẽ cũng rất khó, tận dụng lực ở lòng bàn chân thì lại khéo léo hơn nhiều.

Tango và tap dance giàu tiết tấu, rất phù hợp, nhưng cuối cùng cậu vẫn chọn điệu nhảy đấu bò, đầu tiên là thời đại học từng tiếp xúc qua, mà bản thân cậu ở dị giới vốn đã có nền tảng nhảy múa tốt, làn váy vung lên hiệu quả sân khấu sẽ càng tốt hơn.

Khúc nhạc này phần dạo đầu không nhanh lắm, chỉ là kèn trumpet và một âm tiết đơn "a" luân phiên, phối với làn da trắng bệch dưới ánh đèn, sống sờ sờ như một màn thám hiểm nguy hiểm trong nhà ma.

Đạo diễn lặng lẽ vặn mở bình giữ nhiệt.

Không nói gì cả, trước tiên uống ngụm trà trấn tĩnh đã.

"Thụt thụt thụt thụt——" tiết tấu chuyển đổi quá nhanh, Lý Tương Phù trong khoảnh khắc như một con bướm hoa, bước di chuyển cực kỳ phong tao, vào đúng nhịp còn không quên dùng giày múa chấm mực, tung bay trên tấm vải dài trắng trơn.

"A——" giọng hát trống trải vang lên, Lý Tương Phù ngẩng đầu, lộ ra chiếc cổ thon đẹp, bởi vì phong cách khúc nhạc tổng thể là bi thương, sống sờ sờ như một con thiên nga trắng chờ bị làm thịt.

Phó đạo diễn: "Ca khúc này đã qua cắt nối biên tập."

"Tôi nghe ra được." Đạo diễn mặt không còn chút máu.

Khúc nhạc và điệu múa đều đã được dàn dựng đặc biệt.

Theo vũ điệu đấu bò truyền thống, rất khó hoàn thành việc vẽ tranh trọn vẹn, nửa sau đã nghiêng về múa hiện đại.

Đôi chân dài linh hoạt xoay người móc nhảy, ung dung chuyển đổi giữa các thùng thuốc nhuộm khác nhau.

Phó đạo diễn cũng uống ngụm nước trấn tĩnh: "Cái chân này của cậu ta...... có bị rối lại không?"

Có mấy lần nhanh đến mức chỉ thấy được tàn ảnh.

Thế nhưng người trong cuộc vẫn vô cùng ổn định, cong mũi chân xoay mấy vòng, mảnh vải đỏ chấm mực trên đất dập dềnh thành viền hoa.

Phó đạo diễn: "......"

Olympic hẳn nên có một chỗ cho cậu.

Tần Tấn đứng ở phía trước nhất, không ai có thể nhìn thấy biểu cảm của hắn, lúc này màn biểu diễn của Lý Tương Phù đã gần đến hồi kết, chiếc cổ thon dài lại một lần nữa ngẩng cao, dùng sức hất làn váy.

Vải vóc đón gió phồng lên, lúc rơi xuống vừa khéo từ phía sau rủ trùm lên đầu Tần Tấn.

Để tiện cho việc vẽ tranh, vải vóc được cắt may đặc biệt lớn. Đạo diễn bọn họ lại là đứng xem ở cự ly gần, Tần Tấn đứng ở phía trước nhất hoàn toàn là tai bay vạ gió.

Đạo diễn phó đạo diễn: "......"

Hay lắm, người mình cũng không buông tha.

Âm cuối của khúc nhạc thu lại gọn gàng dứt khoát, Lý Tương Phù khom người cúi chào về phía hàng ghế trống không phía trước.

Khoảnh khắc cúi xuống cảm nhận được lực cản, khóe mắt liếc thấy bên phía Tần Tấn, sững sờ một chút, dùng sức giật mạnh, đầu đối phương vì tĩnh điện mà vểnh lên mấy sợi tóc ngố.

"......"

Phó đạo diễn lên tiếng hòa hoãn bầu không khí, ha ha cười gượng nói: "Tôi đoán khúc này nhất định tên là «Thần phục dưới váy»."

Lý Tương Phù: "......"

Anh đúng là biết cách nói chuyện.

May mà thuốc nhuộm chỉ thấm vào viền váy, đến cuối cũng khô gần hết, dù vậy, sau ót vẫn còn một vòng vết xiên cong cong.

"Xin lỗi." Lý Tương Phù nói một tiếng xin lỗi, suy nghĩ cách giải quyết.

Tần Tấn cao hơn cậu, khoảnh khắc cúi đầu phủ xuống một mảng bóng râm: "Lấy oán báo ân?"

Lý Tương Phù nghĩ nghĩ, chủ động đề nghị: "Mời anh đi tắm xông hơi nha?"

Tần Tấn không lập tức tỏ thái độ.

Trọng tâm chú ý của đạo diễn và phó đạo diễn đã không còn là bọn họ, chắp tay sau lưng đi vòng vòng thưởng thức, tặc lưỡi lấy làm kỳ lạ: "Đỉnh thật!"

Thành thật mà nói thì lúc Lý Tương Phù vừa bắt đầu biểu diễn, ông không có nhiều cảm giác.

Là đạo diễn, các loại tài nghệ đã nhìn thấy nhiều rồi, thời gian trước còn lướt được một video cùng loại của một chàng trai nước ngoài. Nhưng những cái đã xem trước đây có một đặc điểm chung, thành phẩm cuối cùng đa phần là tranh hoạt hình hỗn loạn, màu sắc rất phức tạp.

Đẹp, có thể nhận được tràng vỗ tay, nhưng không kinh diễm.

Tác phẩm của Lý Tương Phù thắng ở chỗ cảm giác cuối cùng hiện ra là trong trẻo.

Cậu chỉ vẽ một đóa hoa, không có sự e thẹn của nụ hoa còn chờ nở, mà nở rộ đến cực hạn, vậy mà sắc màu của lá hoa lại rất nhạt, dịu dàng thiên ấm vàng, tạo nên sự đối lập rõ rệt với chiếc váy đỏ của họa sĩ.

Khi ngẩng đầu lần nữa, ánh mắt đạo diễn đã hoàn toàn thay đổi, đây chính là bảo chứng cho tỉ suất người xem!

"Rất không tệ."

Lý Tương Phù khẽ mỉm cười: "Thật sao?"

Đạo diễn: "Tôi vẫn là lần đầu thấy một màn biểu diễn khiến người ta phun cơm như vậy."

"......"

"Đừng hiểu lầm, là đang khen cậu." Đạo diễn nói ra suy nghĩ thật: "Nửa đầu có sự quỷ quyệt của đêm hồi hồn, đoạn giữa đôi chân đan chéo như nơ bướm thắt lại, thành phẩm cuối cùng lại là u lan nơi khe núi vắng."

Lý Tương Phù nhấn mạnh: "Đây là hoa xương rồng Siga."

Khi mở miệng còn cố ý để ý biểu cảm của Tần Tấn.

Thế nhưng tâm tư của Tần Tấn nếu dễ đoán đến vậy, thì đã không phải là hắn.

Đứng ở một góc bức vải, Tần Tấn bình tĩnh chăm chú nhìn tác phẩm, từ cánh hoa đến cành hoa, xem không sót một chút nào.

Cũng chính vào lúc này, Lý Tương Phù mới bắt được cái biến hóa nho nhỏ...... cực kỳ vi diệu ấy.

Không nhận ra sự thăm dò và ngụy trang giữa hai người, đạo diễn cười đến lộ răng cửa: "Vật liệu biểu diễn có cần chúng tôi sắp xếp không?"

Xét đến hiệu quả sân khấu, những thứ này quá thô sơ, nếu dùng cho sân khấu chính thức có thể sẽ xảy ra sai sót.

Lý Tương Phù gật đầu: "Tôi sẽ liệt kê cụ thể những vật liệu cần dùng thành danh sách gửi qua."

"Càng sớm càng tốt," đạo diễn nói: "Chương trình chủ nhật là ghi hình rồi, tính cả diễn tập, không chỉ cần chuẩn bị một bộ."

......

Cao Tầm không lên cùng bọn họ, ở phòng nghỉ chờ, qua cửa kính có thể nhìn thấy người đi ngang bất cứ lúc nào.

Đợi tròn một tiếng đồng hồ, mới thấy ông chủ xuất hiện.

Bên kia Lý Tương Phù vì ký luôn cả hợp đồng nên bị chậm trễ một chút, xuống muộn hơn một bước.

Cao Tầm đẩy cửa đi ra, khi thấy Tần Tấn thì sững lại một chút.

Vòng màu sau gáy do vàng ngỗng và xanh non đan xen, vô cùng bắt mắt.

"Xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn." Lý Tương Phù bước nhanh tới nói: "Tôi dùng điện thoại tìm thử tiệm cắt tóc gần đây, có một tiệm đánh giá khá tốt."

Dù không biết nội tình, nhưng Cao Tầm vẫn phổ cập: "Ông chủ có thợ cắt tóc quen dùng, nhưng phải đặt lịch trước."

Lý Tương Phù hỏi trọng điểm: "Một lần bao nhiêu tiền?"

Cao Tầm: "Kèm massage trị liệu một lần mấy chục nghìn."

"......"

Lý Tương Phù trầm mặc rồi, số dư trong thẻ của cậu sau khi mua xong vật tư tiêu hao cho biểu diễn cũng chẳng còn bao nhiêu.

Đúng lúc ngoài cửa thổi vào một luồng gió mát, tóc dài của Lý Tương Phù bay bồng bềnh, tóc Cao Tầm cũng bị gió thổi rối, duy chỉ có Tần Tấn đứng ngược gió vì bị màu vẽ bết lên, ngược lại chịu ảnh hưởng nhỏ nhất.

Lý Tương Phù chột dạ: "Ngoài nhảy múa, tôi còn có một tuyệt kỹ nữa."

Đôi mắt dài hẹp của Tần Tấn nheo lại: "Ồ?"

Đến lúc này Lý Tương Phù mới lần đầu chú ý, người trước mắt thực ra có một đôi mắt đào hoa.

"Gội đầu." Để trông có sức thuyết phục, cố ý phóng đại nói: "Hoàn toàn là trình độ có thể mở tiệm cắt tóc."

Trong tiềm thức, cậu cho rằng Tần Tấn sẽ không so đo, đa phần kết thúc bằng một câu không sao hoặc một lời mỉa mai lạnh lùng, không ngờ đối phương vậy mà thật sự gật đầu một cái, thái độ lạnh nhạt. "Vậy thì làm phiền cậu".

"......"

Chiếc xe chạy vào một khu chung cư bình thường.

"Bốn giờ chiều còn có cuộc họp." Câu nói này của Cao Tầm không biết là đang nhắc Tần Tấn, hay là Lý Tương Phù.

Nhìn quanh bốn phía, Lý Tương Phù có chút ngạc nhiên: "Khác với tưởng tượng của tôi."

Không ngờ chỗ ở của Tần Tấn lại mộc mạc đến vậy.

"Chỉ là một điểm dừng chân," dường như nhìn thấu suy nghĩ của ai đó, Cao Tầm nói khi anh xuống xe: "Cuối năm bận rộn thì ông chủ sẽ qua đây ở, gần công ty."

"......"

Cao Tầm vẫn không đi theo, ngồi trong xe chờ, kiểm tra tài liệu cần thiết cho cuộc họp buổi chiều.

Sắp đến cửa đơn nguyên, Lý Tương Phù nghiêng người liếc nhìn một cái, không thể không thừa nhận Cao Tầm có lẽ là một bạn trai thất trách, nhưng trong công việc thì không có gì để soi mói.

Bởi vì chỉ là nơi ở tạm thời, nên mua thẳng một căn hộ mẫu.

Bồn rửa xây không hợp lý, vòi nước và thành bồn quá sát nhau, cúi đầu rửa trực tiếp chắc chắn không phù hợp.

Lý Tương Phù tìm thấy vòi hoa sen, bê một chiếc ghế đẩu nhỏ cho hắn ngồi xuống.

Hình ảnh một người đàn ông trưởng thành ngồi ghế con quả thực rất thú vị.

Lý Tương Phù cố gắng không cười ra tiếng: "Cúi đầu, người nghiêng về phía trước."

Tần Tấn rất phối hợp.

Đầu ngón tay ấm áp lướt qua làn da sau gáy, vậy mà nổi lên một tầng da gà li ti.

Lý Tương Phù sững lại: "Có phải nước quá lạnh rồi không?"

"Không sao." Tần Tấn: "Cậu tiếp tục đi."

Dầu gội trong lòng bàn tay được xoa ra lớp bọt phong phú, ngón tay xuyên qua những khe tóc đen nhánh, hai người đều không nhìn thấy sắc mặt của đối phương.

Lý Tương Phù rũ mắt xuống, trong lòng nghĩ tới chuyện khác.

Một người quản lý công ty, thuận nước đẩy thuyền gọi mình đến nhà hắn gội đầu, thực sự kỳ quái.

Đầu ngón tay vô tình quệt qua đường nét sau tai, để lại chút bọt trắng, Lý Tương Phù mím môi, lúc lấy dầu xả thì khuỷu tay đụng vào sữa rửa mặt, Tần Tấn rõ ràng đang cúi đầu, nhưng dường như vẫn có cảm giác, chỉ dựa vào trực giác đã kịp thời đưa tay vững vàng đỡ lấy.

Lý Tương Phù nheo mắt, phản ứng nhạy bén như vậy, khoảnh khắc trước đó khi tấm vải đỏ lướt qua, không có lý do gì mà không tránh được.

Bọt được xả sạch sẽ, Lý Tương Phù liếc thấy máy sấy tóc trong chiếc tủ nửa mở phía trên bồn rửa, dứt khoát phục vụ trọn gói một lần tại nhà.

Tần Tấn ngẩng đầu lên, tóc còn ướt đẫm, bởi vì không nghỉ ngơi tốt, đáy mắt hiện lên tơ máu đỏ, thoạt nhìn như một con vật nhỏ yếu ớt.

Trong lòng Lý Tương Phù khẽ động, đột nhiên đưa ra một câu hỏi táo bạo: "Chúng ta trước đây có phải đã gặp nhau rồi không?"

Tần Tấn nghe vậy nhấc mí mắt nhìn vào bóng phản chiếu trong gương, dường như hoàn toàn không để tâm tới vấn đề này: "Vòng tròn chỉ có từng đó, có thể đã tình cờ gặp ở hiện trường một hoạt động nào đó."

Qua một lúc lại nói: "Cũng có thể là lúc họp phụ huynh."

"Họp phụ huynh?"

"Khi cậu còn ở trong nước, cậu và em trai tôi học cùng một trường cấp ba."

Thành phố này có hàng trăm trường trung học, trường có tiếng cũng chỉ hơn chục trường, loại hình không giống nhau.

Trường trung học mà Lý Tương Phù theo học thuộc loại tư thục, chất lượng giảng dạy rất tốt, mỗi năm có một nửa học sinh tốt nghiệp có thể vào những đại học đỉnh cao hơn để học. Trong thành phố, hơi có tiền có thế một chút, đều sẽ nghĩ cách đưa con cái vào đó.

Bây giờ chủ đề chuyển sang người em trai của Tần Tấn, Lý Tương Phù theo phản xạ hỏi: "Cậu ấy tên gì?"

Tần Tấn trầm mặc một chút: "Tần Già Ngọc."

Trong đầu đột ngột truyền đến một cơn đau nhói thoáng qua, Lý Tương Phù không đứng vững bước chân.

Tần Tấn kịp thời giữ lấy cậu: "Đau đầu?"

Lý Tương Phù: "Bệnh cũ thôi."

Tần Tấn đứng dậy, rút nguồn điện máy sấy: "Ra sofa nghỉ một lát."

Lý Tương Phù lại lần nữa cảm nhận được phong cách xử sự mang tính bá đạo của hắn, dù là lời quan tâm, nghe vào vẫn giống như mệnh lệnh.

Tần Tấn bốn giờ còn có việc, để lại chìa khóa biểu thị cậu có thể ở đây nghỉ thêm một lúc.

Lý Tương Phù không phải kiểu người coi khách sáo của người khác là cái thang để trèo lên, sau khi lần nữa bày tỏ lời cảm ơn về chuyện ở đài truyền hình, liền cùng hắn rời đi.

·

Sau khi Lý lão gia tử trở về, biệt thự xa hoa có thêm chút sinh khí.

Chỉ có điều đối với Lý Tương Phù mà nói, có lẽ không được thân thiện cho lắm.

"Sa Sa nói con ra ngoài tìm việc làm."

Thoạt nghe lão gia tử gọi hệ thống như vậy, Lý Tương Phù còn có chút không quen, gật đầu thừa nhận đúng là như thế.

Lý lão gia tử liếc xéo cậu một cái: "Tìm được chưa?"

Lý Tương Phù: "Miễn cưỡng xem như là rồi."

Đang định phổ cập cho cậu về sự tàn khốc của xã hội, khuyên người trẻ đừng có nói như rồng leo, làm như mèo mửa, cổ họng khẽ động, những đạo lý ấy lại bị nuốt trở vào: "Công việc gì?"

"Biểu diễn bán nghệ."

"......"

Hai chữ "làm càn" đã treo sẵn nơi khóe miệng, cuối cùng vẫn không mắng ra.

Những năm gần đây, kinh nghiệm mà Lý lão gia tử rút ra từ con cái là phải giữ kiên nhẫn, nói càng nhiều càng dễ khơi dậy tâm lý phản nghịch, cứ để bọn họ tự làm ầm ĩ, rồi đến lúc thích hợp nhắc nhở sẽ hiệu quả hơn.

Xác nhận đối phương không còn gì muốn nói tiếp, sau khi vào phòng Lý Tương Phù lập tức bắt đầu sắp xếp lại các bước nhảy, màn biểu diễn hôm nay khiến cậu phát hiện ra rất nhiều lỗ hổng.

Lý Sa Sa đứng bên cạnh xoay khối rubik, chứng kiến cậu xoay tròn nhảy múa từ từ nhắm hai mắt, đánh giá đúng trọng tâm: "Nhảy không có linh hồn, thiếu một trụ cột."

Cái trụ cột mà nó nói là nội dung mà vũ đạo cần truyền đạt.

"Cha biết." Lý Tương Phù đã sớm cân nhắc điểm này, đa phần những ai muốn làm dạng trình diễn tài nghệ tương tự đều gặp một khó khăn, hai đầu đều không đạt đến cực hạn.

Vừa nhảy vừa vẽ, vũ đạo phải phối hợp với việc phân giải động tác vẽ, dẫn đến rời rạc vụn vặt, thành phẩm vẽ ra cũng rất khó đạt trình độ tiêu chuẩn cao, hạng mục thiên về biểu diễn, điểm xem chỉ là mới lạ, sau đó không chịu được hồi vị.

Nếu không phải cần trong thời gian ngắn cần tích lũy được độ nổi tiếng, cậu sẽ không làm chuyện vừa tốn sức lại chẳng được lòng này.

Lý Sa Sa kiễng mũi chân bò lên mặt bàn, nghiêng đầu hỏi: "Cho dù diễn rồi, tràng pháo tay qua đi cũng chỉ nửa ngày nhiệt độ, còn đợi cha đi tham gia hoạt động lấy tư liệu thực tế, cho dù trong chương trình đeo mặt nạ, thân phận cũng sẽ bị lộ."

Lý Tương Phù rất bình tĩnh, biểu thị đã nghĩ xong cách ứng phó.

Ngừng một chút lại nói: "Còn như vấn đề biên đạo không đủ xuất sắc, có thể dựa vào kỹ xảo bù vào."

Cậu vẽ mấy bức phác thảo, trình bày những chỗ mình chuẩn bị biên đạo lại: "Từ thùng màu thứ nhất đến thùng màu thứ ba, cha dự định dùng xoay mạnh kết hợp đá chéo trên không, sau khi tiếp đất lại nối một động tác tự sáng tạo có độ khó cao, nhấn mạnh vẻ đẹp thô mộc, khi di chuyển sang trái phải thì tận dụng xoay đứng một chân, nối tiếp xoay ngồi một chân 360°......"

"......"

Miêu tả tròn năm phút, dùng đến mấy chục thuật ngữ chuyên môn, biểu cảm của Lý Sa Sa dần dần mất kiểm soát, sau đó chết lặng.

Một động tác độ khó cao khán giả sẽ vỗ tay reo hò, mười động tác thì chơi chính là tim đập thót tim.

Nhưng đối với Lý Tương Phù mà nói, chuyện này căn bản không đáng kể chút nào. Nước nữ tôn yêu cầu nam tử tinh thông cầm kỳ thư họa vũ đạo thêu thùa, trong hoàn cảnh ai cũng tinh thông như vậy, muốn nổi bật thì phải có chỗ khác biệt. Năm đó dưới sự rèn luyện của hệ thống, mùa hè nhảy múa trên mái hiên, mùa đông trượt băng biểu diễn, xuân thu còn phải giẫm nhịp ca hát trên loại trống đặc chế......

Một khi đã đạt được danh hiệu chứng nhận, kỹ năng liền khắc vào tận xương tủy, trừ khi cố ý, căn bản không tồn tại khả năng thất bại.

......

Hôm nay Lý Hoài Trần và Lý Hí Xuân hiếm khi đều kết thúc công việc sớm.

Lần trước cả nhà ngồi cùng nhau ăn cơm, đã không nhớ rõ cách bao lâu rồi.

Chiều tối dì Trương đặc biệt làm một bàn cơm thịnh soạn, trên bàn ăn Lý lão gia tử than phiền con trai thứ hai nửa tháng không liên lạc với gia đình một lần, cũng không biết về nhà ăn cùng người lớn một bữa cơm.

Lý Hí Xuân đối với chuyện này hoàn toàn không lay động: "Tính cách của An Khanh đâu phải ngày đầu cha mới biết."

Tivi đang mở, dì Trương bận xong ngồi đó xem tivi, bà là người hâm mộ trung thành của «Cao Thủ Xuất Dân Gian», ngay cả phát lại cũng không bỏ qua.

Trên sân khấu khách mời đang biểu diễn tiểu phẩm, dì Trương mấy lần không nhịn được cười thành tiếng.

Lý Tương Phù nhìn sang, đột nhiên mở miệng: "Con cũng được chọn tham gia chương trình này."

Tiếng cười của dì Trương đột ngột dừng lại.

Lý Hoài Trần đặt đũa xuống, Lý Hí Xuân suýt bị xương cá mắc trong cổ họng, mắt Lý lão gia tử tròn lên đôi chút, rồi những người này đồng thời ngẩng đầu nhìn cậu.

Lý Hí Xuân nhổ xương cá ra: "Lần sau đừng đùa lúc đang ăn cơm."

Mọi người mỗi người tự cầm đũa lên ăn tiếp.

"Là thật." Người lên tiếng là Lý Sa Sa: "Cha đã ký hợp đồng với tổ chương trình rồi, ngày mai đi ghi hình, thứ tư mọi người có thể thấy cha trên tivi."

"......"

"Có tài nghệ gì?" Sắc mặt Lý Hí Xuân khẽ biến: "Đàn piano?"

Lý Tương Phù: "Vẽ tranh cực hạn." Sau đó trưng cầu ý kiến của cô: "Chị thấy thế nào?"

Lý Hí Xuân: "Biểu diễn đổi mặt đi."

Lý Tương Phù đầy đầu dấu chấm hỏi.

Lý Hí Xuân: "Ít nhất còn che được mặt."

Lý Tương Phù nhíu mày, nhưng vẫn mở miệng nói: "Mặt nạ trên sân khấu em đã chuẩn bị xong rồi."

"Vậy thì không có vấn đề gì." Lý lão gia tử vẫn im lặng từ nãy bỗng mở miệng chốt một câu, an tâm ăn cơm.

Sắc mặt mọi người cũng dần dần khôi phục bình thường.

Sau bữa cơm đi dạo trong sân, Lý Sa Sa nói với Lý Tương Phù: "Cha sẽ làm tất cả mọi người kinh diễm, con bảo đảm."

"... "

Nghe không giống lời khen cho lắm.

......

Chủ nhật Lý Tương Phù đúng giờ đi ghi hình tiết mục, tối thứ tư ngày chương trình phát sóng, cậu được phó đạo diễn hẹn ra ngoài gặp mặt.

Hình thức của «Cao Thủ Xuất Dân Gian» là mỗi khách mời chỉ có một lần lên sân khấu biểu diễn, mỗi kỳ chọn ra một cao thủ, sau đó đến cuối tháng xếp những người này lại với nhau, tiến hành bình chọn của khán giả, chọn ra cao thủ đứng đầu.

Phó đạo diễn ánh mắt sắc bén, biết Lý Tương Phù rất có thể trở thành một điểm bùng nổ tỉ suất người xem, có ý để cậu làm khách mời thần bí của tuần sau, đảm nhiệm tiết mục khởi động không khí.

Lý Tương Phù không chắc chương trình phát sóng có đạt được hiệu quả mong đợi hay không, chuẩn bị chờ ngày mai hotsearch xuất hiện rồi mới quyết định. Phản hồi không lớn thì có thể thêm một suất nữa, độ nổi tiếng đủ rồi thì cậu nhân đà nóng hổi, trực tiếp nộp hồ sơ tham gia hoạt động đi thực tế.

Nhà họ Lý.

Dù ngoài miệng phần nhiều là châm chọc và không coi trọng, nhưng ngày hôm đó ngoại trừ Lý An Khanh xưa nay thấy đầu không thấy đuôi, những người còn lại bao gồm cả dì Trương đều đúng giờ ngồi trước tivi xem chương trình.

Lý Tương Phù là người lên sân khấu áp chót.

Mặt nạ nanh vuốt màu đồng phối với váy dài đỏ được cắt may đặc biệt, tạo hình quỷ dị lại thần bí.

Nói nghiêm ngặt thì thứ này cũng không hẳn là váy, chỉ là một mảnh vải đỏ bay bổng buộc ở eo, eo Lý Tương Phù thon, quấn vào cũng không thấy kỳ quái.

Âm nhạc lại được cắt ghép lần nữa, tiết tấu nhanh hơn rất nhiều, Lý Tương Phù vừa mở màn đã là một động tác độ khó cao, hoàn toàn không có bất kỳ đoạn đệm nào.

Cùng với động tác nối tiếp giữa nhào lộn ngang và xoạc chân, dưới chân giẫm lên tấm vải vẽ trong khoảnh khắc xuất hiện thêm hai đường màu sắc rực rỡ.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.

Vũ đạo tiếp theo so với những động tác dự định lên sân khấu hôm đó cậu miêu tả với Lý Sa Sa trong phòng chỉ có hơn chứ không có kém.

"Ồ!" Máy quay chính xác bắt được cảnh khán giả che miệng kinh hô.

"Trời ơi!" Khi nhìn thấy đôi chân dài trong lúc xoay gần như sắp thắt lại, dì Trương cũng kêu lên một tiếng.

Khi nhạc múa phát đến cao trào kịch liệt nhất, tốc độ xoay một chân của Lý Tương Phù giống như con quay bị quất mạnh, bố cục nh** h** dưới mũi chân đã hoàn thành.

Trong tivi là tiếng kinh hô của khán giả, ngoài tivi vang lên tiếng người nhà họ Lý hít một hơi lạnh, vừa khéo tiến độ phát đến cảnh Lý Tương Phù ngửa đầu xoạc chân nhảy giữa không trung, chỉ thấy cậu căng mũi chân, dang rộng hai tay bày ra tạo hình ưu mỹ, nhẹ nhàng hoàn thành cú nhảy của niềm tin từ thùng màu này sang thùng màu khác.

Lý Sa Sa ngồi trên thảm đồng thời chịu sự tra tấn tinh thần từ ba phía, mặt không biểu cảm vỗ tay ngâm nga: "Tiếng vượn hai bờ kêu không dứt, thuyền nhẹ đã vượt muôn trùng núi."

...

Tác giả có lời muốn nói:

Lý Tương Phù: Ngẩng đầu, bật nhảy, bay vọt... phải tao nhã mà phô bày kỹ thuật của tôi.

Người nhà họ Lý: Nhanh, nhanh cho một viên thuốc trợ tim tác dụng nhanh.

Lý Sa Sa: Ô nhiễm thị giác, ô nhiễm tinh thần, ô nhiễm tâm hồn... tuổi thơ này của tôi cần dùng nửa đời sau để chữa lành.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn