Người ta đều nói mèo là làm từ nước, câu này không biết có bao nhiêu phần thật, nhưng Hồng Trần khi đứng thẳng thì lưng không có đường cong, trông giống như một cái ghế đẩu nhỏ, hoàn toàn là mặt phẳng.
Con mèo này đủ béo.
Gan cũng béo.
Con mèo Di Lặc uốn éo đầy lẳng lơ, bộ lông trắng dài lắc qua lắc lại, cảnh tượng yêu dị đến mức khó mà hình dung.
Tần Tấn nghĩ có lẽ không nên đưa đi thiến, mời một đạo sĩ và một thầy phong thủy có lẽ thích hợp hơn, người trước thu phục con mèo yêu si tình vọng tưởng, người sau chém đứt đào hoa không dứt của người nào đó.
Một khúc nhạc chỉ khoảng ba bốn phút, Tần Tấn đặc biệt tra thời lượng, cụ thể là ba phút bốn mươi giây.
Hắn hơi do dự, cuối cùng vẫn không đi tắt âm thanh, dù sao đối với người đang nhảy múa mà nói, làm vậy có chút không lịch sự.
Bây giờ thời gian đã trôi qua hơn nửa, chỉ cần kiên trì thêm hơn một phút nữa.
Ngay trong lúc từng giây dài như một năm ấy, khúc nhạc cuối cùng cũng đến đoạn kết, dung nhan thanh dật của Lý Tương Phù dưới ánh trăng định hình thành một bức tranh thánh khiết.
Người xung quanh nhìn đến ánh mắt nóng rực hô hấp dồn dập, vũ giả mê hoặc tâm trí người khác lại thong dong thần thánh, hình ảnh mang cảm giác châm biếm cực mạnh.
Không biết có phải người phục vụ phụ trách thiết bị cũng nhìn đến ngây người hay không, không tiếp tục phát nhạc, ngược lại bấm thành nút tắt.
Đài phun nước âm nhạc dần yếu đi, chỉ còn đài phun nước lớn ở khu trung tâm vẫn tương đối lặng lẽ tuần hoàn phun nước.
'Bịch.'
Một người đàn ông làm rơi chai nước trong tay xuống đất, nước trái cây văng khắp nơi, người bạn bên cạnh vì thất thần phản ứng chậm nửa nhịp, trên quần dính đầy nước màu đỏ.
Lý Tương Phù nhàn nhạt liếc qua, biết hiệu quả đã đạt được, từ nay về sau cậu sẽ hoàn toàn thoát khỏi cái áo khoác con quay điện, đổi sang danh hiệu bạch nguyệt quang.
Chiêu thức muốn cự tuyệt lại như còn nghênh đón quả thật rất hữu dụng, sau khi nhảy xong cậu lấy cớ thân thể không khỏe rời đi trước, nhờ Lý An Khanh giúp mình thu dọn cục diện.
Là một trong số ít người còn giữ được tỉnh táo, Lý An Khanh từ đầu đến cuối chỉ nghĩ đến việc bậc cửa nhà có phải nên gia cố lại hay không, chỉ là suy nghĩ này không thể đọc ra được từ vẻ mặt bình thản.
Lý An Khanh bước lên trước, hờ hững nói: "Em trai tôi lúc nãy khi nhảy bị muỗi c*n v** c*, da cậu ấy nhạy cảm, phải về bôi thuốc."
Không ai nghĩ đến vì sao mùa thu vẫn còn muỗi, mấy phú nhị đại ngày thường ham chơi vẫn chưa hoàn hồn từ điệu múa, lập tức phẫn nộ nhìn quanh... cố gắng tìm con muỗi to gan háo sắc kia.
Lại nghĩ đến chiếc cổ như thiên nga trắng ấy, nếu có thêm một nốt đỏ nhỏ do bị cắn nổi lên, hình ảnh bỗng trở nên ái muội.
Bọn họ nguyện ý làm con muỗi đó!
Phớt lờ những ánh mắt si mê ấy, Lý An Khanh trật tự đâu vào đấy thu dọn cục diện.
"Chúng ta một lần nữa chúc mừng vũ vương tối nay, anh Lưu Vũ."
Tiếng vỗ tay thưa thớt, ngay cả bản thân Lưu Vũ cũng không ở trạng thái bình thường.
Hắn chỉ mơ hồ nghe thấy tiếng vỗ tay, cơ thể theo bản năng gật đầu đáp lễ, cho đến khi hoạt động kết thúc, Lưu Vũ thật sự ngồi vào trong xe, mới từ vô số ảo tưởng tỉnh lại.
Đúng là một đêm mê hồn.
Hắn nghĩ.
Khách mời đa số đều có cùng suy nghĩ, lúc này Lý Tương Phù đã tắm xong, mặc áo choàng tắm rộng rãi cũng khẽ thì thầm một câu: "Đúng là một đêm tuyệt vời."
Cậu nói không phải vũ hội, mà là vầng trăng nơi chân trời.
Ánh trăng quá sáng, đêm nay gần như không nhìn thấy sao, nó một mình tỏa sáng.
Giống như mình vậy.
Bị suy nghĩ có chút tự luyến chọc cười, đến khi có người gõ cửa cậu đi mở, khóe môi vẫn còn mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Người có ý chí quá kiên định cơ bản không bị "vĩnh không hạ màn" ảnh hưởng, Tần Tấn từng chịu vô số giày vò từ những giấc mơ tỉnh của hệ thống, ở một phương diện nào đó, có thể nói là lòng lạnh như sắt.
Hắn không bị điệu múa tối nay mê hoặc tâm trí, ngược lại lại bị nụ cười kia giết gục, nhất thời đứng ở cửa không nói nên lời.
Lý Tương Phù đành phải mở lời trước: "Có việc?"
Tần Tấn: "Tôi quên rồi."
"......"
Đúng là một câu trả lời vừa thật thà vừa không làm bộ.
Tần Tấn cao hơn nửa cái đầu, khi nhìn Lý Tương Phù thì thấy phần da lộ ra dưới cổ áo... trắng như tuyết, không khỏi có chút nóng mặt.
Lý Tương Phù trước kia đã gặp vô số người tỏ ý với mình, cảm xúc thoáng qua kia bị cậu thu hết vào mắt, cảm thấy rất thú vị.
Sau khi đối phương vào cửa trước hết là bị nụ cười mê hoặc, sau đó mới chú ý đến những phương diện khác.
Phản ứng vô thức như vậy rất dễ khiến người ta sinh ra hảo cảm.
Lý Tương Phù nhảy múa tốn sức quá nhiều, nghiêng người dựa vào tường để giảm bớt cơn đau mỏi ở eo, trêu chọc: "Xem ra anh đã trực tiếp bước vào giai đoạn đãng trí rồi."
Thật ra lúc mở cửa cậu không ý thức được quần áo không chỉnh tề, sự tin tưởng vốn có đối với Tần Tấn cộng thêm nửa phút sau khi đối phương vào phòng đều nhìn chằm chằm vào mặt mình, khiến cậu đột nhiên buông bỏ một phần "chủ nghĩa giáo điều".
Nếu là trước kia, Lý Tương Phù nhất định sẽ để Tần Tấn đợi ngoài cửa một lát, thay một bộ đồ ở nhà kín đáo hơn.
Tần Tấn lại tưởng rằng đối phương quá mệt nên không chú ý, trong lúc giằng co giữa việc đã mắt và không chiếm tiện nghi, cuối cùng vẫn nhíu mày giúp người trước mặt kéo cổ áo vào trong một chút: "Đừng để bị lạnh."
"......"
Mí mắt khẽ nhấc, lúc ngẩng đầu lại chạm phải một ánh mắt đầy ẩn ý, Tần Tấn bỗng nhiên sững lại.
Ở một vài phương diện hắn và Lý Tương Phù suy nghĩ hoàn toàn trái ngược, ví dụ như chuyện quà tặng lần trước, nhưng ở phần lớn tần số lại vô cùng ăn ý. Ít nhất vào lúc này, hắn hoàn toàn hiểu ánh mắt của Lý Tương Phù.
Rất tốt, lại bỏ lỡ rồi.
Tần Tấn nghĩ ngợi, lại kéo cổ áo trở về vị trí ban đầu, nghiêm túc nói: "Lạnh thì có thể bật điều hòa."
Lý Tương Phù xoay người đi về phía cửa sổ, cửa phòng không đóng, truyền đạt một ám hiệu có thể nói thêm vài câu.
Tần Tấn thuận thế đi vào: "Người mua chuộc mẹ tôi đã tìm được rồi, là Tô Đào."
Lý Tương Phù không bất ngờ, điều bất ngờ là hắn vẫn sẵn lòng dùng cách gọi mẹ.
Dường như nhìn ra suy nghĩ này, Tần Tấn không biểu cảm nói: "Dù sao cũng cho tôi một sinh mạng."
Trong cuộc đời trước đây của hắn, những gian khổ đã trải qua không ít, nhưng cũng không phải toàn bộ đều là gập ghềnh, có vài vẻ đẹp nhỏ bé ở những chỗ tinh tế vẫn luôn lưu động, có thể lấp đầy một phần khe rãnh.
"Tô Đào......"
Lý Tương Phù đọc lại một lần cái tên này, bất đắc dĩ lắc đầu.
Tô Đào rõ ràng không sợ bị trả thù, cũng không sợ ngồi tù, điểm yếu của cô ta là Tần Già Ngọc, mà điểm yếu này hiện giờ cũng đã bị chính mình đưa đi rồi.
"Xem ra anh chỉ có thể nuốt cục tức này." Lý Tương Phù bật cười nói.
Tần Tấn: "Đã có nghệ sĩ cùng nhau khởi kiện, bên ngoài cũng không thiếu chủ nợ đang thúc nợ."
Có thể dự đoán trong một khoảng thời gian khá dài sau này, mọi chuyện sẽ yên ổn hơn một chút.
Lý Tương Phù khẽ cười một tiếng, buộc lại chặt hơn áo choàng tắm, lần này thật sự không lộ ra chút xuân quang nào: "Ván cược thắng rồi, anh muốn làm gì?"
Theo ván cược không lâu trước đó, người thắng có thể đưa ra một yêu cầu với người thua.
Tần Tấn nhìn chiếc áo choàng tắm được mặc chỉnh tề, thở dài: "Thiến Hồng Trần."
"......"
"Đùa thôi," Tần Tấn đổi giọng, nghiêm túc nói: "Tháng sau tôi nghỉ phép năm, đi du lịch thế nào?"
Lý Tương Phù: "Sa Sa sắp nhập học rồi."
Đứa nhóc nghịch ngợm không có người trông chừng chẳng phải sẽ bay lên trời sao?
Tần Tấn: "Vậy đổi điều kiện khác, không du lịch nữa, ném Lý Sa Sa vào trường nội trú."
Tâm cơ thủ đoạn, Tần Tấn xưa nay vận dụng rất thuần thục, rất rõ Lý Tương Phù sẽ đưa ra lựa chọn gì.
Bốn mắt nhìn nhau, Lý Tương Phù rốt cuộc không chọn thiến Hồng Trần, cũng không nỡ ném Lý Sa Sa vào trường nội trú, đồng ý với mục đích thật sự của anh: "...Vẫn là đi du lịch thì hơn."
Mục đích du lịch hai người đạt được, trong mắt Tần Tấn còn chưa kịp hiện ra ý cười, đột nhiên nhíu mày.
Lý Tương Phù nghe thấy một chút động tĩnh lạ, ngay sau đó liền nghe Lý Sa Sa nghiêm túc hô lớn: "Cha ơi, bắt d* x*m!"
Lý Tương Phù còn chưa kịp ngẩn người, đã nhanh bước đi ra ngoài.
Trong thư phòng truyền ra tiếng kêu thảm, Lý Sa Sa đang cầm gậy bóng chày, khí thế hùng hổ nói: "Chuột nhắt từ đâu tới?"
Người đối diện không đánh trả, chỉ né tránh, có thể thấy không phải trộm, cũng không có ý định làm điều xấu.
Lý Tương Phù nhìn thấy cảnh này, nhíu mày: "Sao cậu lại ở đây?"
Sau đó lại nheo mắt hỏi: "Còn con sao lại ở đây?"
Cậu nhận ra người đang ôm đầu né tránh là khách mời tối nay, cũng là một trong những người bạn của Lưu Vũ, tháng trước còn được Lưu Vũ dẫn đến nhà ăn cơm, còn Lý Sa Sa thì không nên xuất hiện trong thư phòng vào giờ này.
Lý Sa Sa giải thích: "Con đến luyện lời thoại kịch, liền thấy có người lén lút ở đây."
Tiếng "bắt d* x*m" vừa rồi không hề nhỏ, người nhà họ Lý gần như trong vòng một phút đã chạy tới, trên tay Lý Hí Xuân còn cầm một cây kéo lớn.
Người bạn của Lưu Vũ xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu, hận không thể tìm khe đất chui xuống, liên tục xua tay nói: "Tôi không phải người xấu."
Sau đó nhìn Lý Tương Phù một cái: "Tôi chỉ là nhất thời nóng đầu, muốn đến nói với cậu ấy vài câu."
Lời vừa dứt liền chú ý đến mấy người đứng đối diện ai nấy đều mặt mày không thiện nhìn chằm chằm mình, đặc biệt là Tần Tấn, ánh mắt âm trầm của hắn lập tức mang đến áp lực tâm lý rất lớn.
Trong lòng người bạn của Lưu Vũ kêu oan không ngớt, hắn ta thật sự chỉ là nhất thời bốc đồng muốn đến tỏ tình một lần.
Lúc đó Lý Tương Phù rời đi trước, một lát sau, nhân lúc Lý An Khanh đang nói chuyện, hắn ta ma xui quỷ khiến cũng theo vào.
Trùng hợp ở chỗ Lý Tương Phù là người có ý thức an toàn cực kỳ cao, phòng ngủ chính có phòng tắm riêng, vì muốn tắm nên cậu khóa trái cửa ngoài của phòng ngủ chính từ bên trong.
Người bạn của Lưu Vũ lên lầu đã là mấy phút sau đó, gõ mấy lần cửa, nhưng cách hai lớp cửa cộng với tiếng nước, Lý Tương Phù không nghe thấy, cậu ta chỉ có thể chuẩn bị lặng lẽ quay về.
Ai ngờ đúng lúc này buổi tiệc kết thúc.
Tối nay tầng một đều có thể tùy ý ra vào, nhưng tầng hai chủ yếu là khu vực riêng tư, cậu ta lên đây vốn đã không thích hợp. Trong lúc chột dạ liền trốn vào thư phòng, định tìm cơ hội rời đi, ai ngờ cơ hội còn chưa tới, lại chờ được Lý Sa Sa.
"......"
Quả đúng là oan nghiệt!
Oan Thị Kính!
"Nói với tôi mấy câu?" Lý Tương Phù nhướng mày hỏi trúng trọng điểm: "Nói cái gì?"
Người bạn của Lưu Vũ muốn nói lại thôi.
Hắn ta hít sâu một hơi, biết là không thể yên ổn rút lui, nói ra sự thật còn tốt hơn bị coi là kẻ trộm, cúi đầu lắp bắp nói: "Tôi, tôi thích cậu."
"......"
Đêm khuya sương nặng, trăng mờ gió cao.
Cổng lớn đóng lại, người bạn của Lưu Vũ ngẩng đầu nhìn cánh cổng cao mấy mét, hít hít mũi, gọi điện cho Lưu Vũ: "Anh em, đến đón tôi một chút."
Lưu Vũ ngạc nhiên: "Cậu đang ở đâu, xe đâu?"
"Tôi đi xe cậu tới."
"Thế à?" Lưu Vũ cười gượng: "Xin lỗi, tôi quên mất rồi."
Người bạn lập tức cảm thấy đồng cảm sâu sắc: "Cũng chỉ trách điệu múa quá mê hoặc, thần tiên nhìn thấy cũng phải động lòng phàm."
Lưu Vũ cười tủm tỉm hỏi: "Không, trên đường về tôi đã nghĩ, nếu có thể thuyết phục Lý Tương Phù mở dịch vụ bạn trai dùng chung, bảng xếp hạng giàu có năm sau chắc chắn sẽ có tên chúng ta."
Người bạn ngẩn ra rất lâu, nhớ lại ánh mắt lúc nãy của người nhà họ Lý và Tần Tấn suýt nữa ăn tươi nuốt sống mình, "...Tôi thấy cậu đang nằm mơ giữa ban ngày."
Nhà họ Lý.
Lý Sa Sa ôm kịch bản ngáp một cái, truyền đạt ý muốn đi ngủ: "Chỉ là báo động giả, giải tán đi."
Lý Hí Xuân tiện tay đặt cây kéo sang một bên, sâu sắc nhìn một cái về phía "họa thủy" trong nhà, rồi quay người rời đi.
Lý lão gia tử còn có chút tiếc nuối vì người đến không phải kẻ trộm, buổi vũ hội hôm nay khiến ông nhiệt huyết sôi trào, cảm thấy mình có thể tay không đánh hổ, còn muốn xắn tay áo trực tiếp đấu với kẻ trộm một trận.
Còn Lý Hoài Trần và Lý An Khanh xưa nay không phải người nhiều lời, trước sau lần lượt trở về phòng.
Dặn Lý Sa Sa ngủ sớm xong, Lý Tương Phù vừa đi chưa được hai bước trong hành lang, bỗng nhiên nghi hoặc nhìn Tần Tấn đang đi theo phía sau, chỉ về phía sau lưng: "Phòng anh ở bên kia."
Tần Tấn: "Phòng ngừa vạn nhất, vẫn nên kiểm tra một lượt."
"Kiểm tra cái gì?"
Tần Tấn: "Trong tủ, dưới gầm giường... những góc khuất như vậy xem có người khả nghi chui vào không."
Lý Tương Phù bật cười: "Không đến mức đó đâu."
Người tới dự tiệc đều là thế hệ trẻ có danh tiếng, bạn của Lưu Vũ chỉ vì bình thường quá ham vui nên bị ảnh hưởng nhiều hơn người khác, nhưng nói đến ý xấu thì không có.
Tần Tấn: "Vẫn nên xem một chút."
Hành lang không bật đèn, ánh sáng rất tối, Lý Tương Phù lúc này mới phát hiện cánh tay của đối phương đang áp sát tường, trong tay cầm chính là cây kéo lớn mà Lý Hí Xuân trước khi về phòng tiện tay đặt sang một bên.
Tần Tấn lạnh nhạt nói: "Tôi ghét fan cuồng theo dõi."
"......"
Xã hội pháp trị, tội chưa đến mức đó.
Cuối cùng Lý Tương Phù vẫn phối hợp với Tần Tấn, chủ động kiểm tra từng chỗ trong phòng.
Trong lúc vũ hội cửa sổ vẫn mở, tuy nói không quá có khả năng có người trèo vào trước mắt bao người, nhưng cẩn thận vẫn hơn.
Diện tích căn phòng rất lớn, còn rộng hơn cả phòng khách và phòng ngủ của nhà bình thường cộng lại, Tần Tấn biết cậu rất coi trọng riêng tư, vì tôn trọng nên mỗi lần mở một cái tủ nào đó đều sẽ hỏi ý kiến trước.
Ai ngờ Lý Tương Phù lại không quá để ý, tùy ý phẩy tay: "Đâu phải cấp trên cấp dưới, không cần báo cáo."
Nói xong, kéo mở ngăn kéo đựng đồ lót.
"......" Tần Tấn: "Trong ngăn kéo không thể giấu người."
"Có công phu thu xương thì chưa chắc."
Lý Tương Phù rất có kinh nghiệm nói: "Trong dân gian thật sự có cao thủ như vậy, quá trình luyện tập rất tàn khốc, phải thường xuyên làm trật khớp cơ thể từ nhỏ. Nực cười là có người vì muốn trộm hương cắp ngọc, lại thật sự mơ tưởng trung niên đại thành, kết quả trộm gà không được còn mất nắm gạo."
Nói đến cuối còn cười lạnh một tiếng, hiển nhiên là nhớ đến vài tên hái hoa tặc không biết tự lượng sức trong những năm tháng đã qua.
Tần Tấn nhướng mày: "Xem ra cậu rất có kinh nghiệm."
Lý Tương Phù vẻ mặt thâm trầm, khẽ thở dài nói: "Đều do tôi quá xinh đẹp."
Cậu cũng muốn sống kín đáo, nhưng thực lực không cho phép.
"......"
Lời tác giả:
Phàm Nhĩ Tái · Lý: Ước gì có người chia sẻ bớt nỗi khổ của tôi.
Tần Tấn: ......