Hôn Ước Bí Mật

Chương 3: Định mệnh đã an bài

Hạ Linh ngồi trong phòng làm việc của cha mẹ, tay cầm chiếc bút, nhưng tâm trí cô lại không thể tập trung. Cô vừa mới trở về từ bữa tiệc, nơi mà mọi thứ dường như diễn ra quá nhanh, như một cơn lốc cuốn đi những suy nghĩ của cô. Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng khiến không khí trở nên yên tĩnh, nhưng lòng cô lại dậy sóng.

Giọng nói của mẹ cô vang lên từ phòng bên cạnh, có vẻ như đang trò chuyện với cha. Hạ Linh hơi nhướn tai lên, cố gắng lắng nghe. “Nếu không phải vì hôn ước, chúng ta đã không phải lo lắng nhiều như vậy. Minh Ngọc cần phải sớm kết hôn. Đó là điều mà cả hai gia đình đã đồng ý từ lâu.”

“Em biết mà,” giọng cha cô trầm và dứt khoát. “Chúng ta không thể xem nhẹ hôn ước này. Nó không chỉ là sự liên kết giữa hai gia đình mà còn là cơ hội để chúng ta phát triển hơn.”

Hạ Linh cảm thấy như có một bàn tay vô hình siết chặt trái tim cô. Hôn ước? Cô chưa bao giờ nghe thấy điều này trước đây. Tại sao cha mẹ lại giấu cô điều quan trọng như vậy? Cô đứng dậy, không thể ngồi yên thêm nữa, lòng đầy hoang mang.

Cô bước ra khỏi phòng, gõ cửa rồi vào. Cha mẹ cô quay lại nhìn, vẻ mặt có chút ngạc nhiên. “Con làm gì ở đây?” mẹ cô hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự lo lắng.

“Con… vừa nghe thấy một phần cuộc nói chuyện của hai người,” Hạ Linh nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Hôn ước mà hai người nói đến là gì?”

Cha mẹ cô nhìn nhau, một khoảnh khắc ngập ngừng. “Hạ Linh, con còn trẻ…,” cha cô bắt đầu, nhưng Hạ Linh không cho ông tiếp tục.

“Con đủ lớn để hiểu,” cô cắt lời, ánh mắt kiên quyết. “Tại sao con chưa bao giờ biết về điều này?”

“Chúng ta chỉ muốn con tập trung vào việc học và sự nghiệp của mình,” mẹ cô nói, giọng nghẹn lại. “Hôn ước này đã được sắp đặt từ khi con còn nhỏ. Nó không phải là điều con cần bận tâm lúc này.”

Hạ Linh cảm thấy như mặt đất dưới chân mình đang sụp đổ. Cô không thể tin được rằng cha mẹ lại có thể đưa ra quyết định quan trọng như vậy mà không thông báo cho cô. “Nhưng con không muốn kết hôn chỉ vì một thỏa thuận giữa hai gia đình,” cô nói, giọng run rẩy.

“Con không hiểu đâu,” cha cô đáp, giọng ông đầy nghiêm túc. “Đó là điều cần thiết cho sự tồn tại của gia đình chúng ta.”

Hạ Linh lặng im, cảm giác như có một bức tường vô hình ngăn cách cô với cha mẹ. Cô không biết phải nói gì nữa. Cô chỉ muốn tìm một lối thoát khỏi những áp lực đang đè nặng lên vai mình.

Cùng lúc đó, Minh Ngọc cũng đang phải đối mặt với áp lực tương tự từ cha mẹ. Trong một buổi họp gia đình gần đây, cha anh đã thẳng thắn yêu cầu anh phải sớm kết hôn. “Đến lúc rồi, Minh Ngọc. Con không thể mãi chỉ tập trung vào công việc,” ông nói. “Hôn ước với gia đình Hạ Linh là cơ hội để củng cố vị thế của chúng ta.”

Minh Ngọc không phản đối, nhưng trong lòng anh lại có một cảm giác nặng nề. Anh không muốn cưới Hạ Linh chỉ vì lý do đó. Anh muốn tình yêu thực sự, không phải chỉ là một thỏa thuận. “Con sẽ suy nghĩ về điều đó,” anh đáp, nhưng thực chất, những suy nghĩ trong đầu anh hoàn toàn khác.Hình ảnh của Hạ Linh hiện lên trong tâm trí anh, cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn luôn tràn đầy sức sống. Anh không muốn bất cứ điều gì làm tổn thương cô, nhất là khi biết rằng cô không hề hay biết về hôn ước bí mật này.

Trong khi Hạ Linh đang tìm kiếm câu trả lời từ cha mẹ, Minh Ngọc cũng cố gắng tìm cách giải quyết những áp lực từ gia đình. Anh quyết định sẽ gặp Hạ Linh một lần nữa, để làm rõ mọi chuyện.

Một buổi chiều nọ, khi ánh nắng vàng rực rỡ chiếu sáng trên những con phố đông đúc, Minh Ngọc đến tìm Hạ Linh. Anh đứng bên ngoài cửa hàng thời trang của cô, nơi mà cô thường dành thời gian làm việc.

Khi Hạ Linh bước ra, cô không ngờ rằng anh lại ở đó. “Minh Ngọc!” Cô gọi, bất ngờ và vui mừng. “Sao anh lại đến đây?”

“Tôi muốn nói chuyện với em,” anh nói, ánh mắt nghiêm túc. “Về hôn ước…”

Hạ Linh cảm thấy tim mình đập mạnh. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc trò chuyện này, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. “Tôi… tôi đã nghe nói về nó từ cha mẹ tôi,” cô nói, giọng có chút lạc lõng.

“Em không cần phải lo lắng,” Minh Ngọc trấn an. “Tôi không muốn điều đó ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta.”

“Nhưng tại sao họ lại làm như vậy?” Hạ Linh hỏi, lòng đầy hoang mang. “Tôi không muốn trở thành một phần của một thỏa thuận mà tôi không biết gì.”

“Tôi hiểu cảm giác của em,” anh nói, ánh mắt anh chân thành. “Nhưng em phải biết rằng, tình cảm của tôi dành cho em là thật lòng. Hôn ước không thể định nghĩa chúng ta.”

Hạ Linh ngước lên nhìn anh, thấy sự quyết tâm trong ánh mắt ấy. “Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Cô hỏi, cảm giác như mọi thứ đang trượt ra ngoài tầm kiểm soát.

“Chúng ta sẽ tìm cách giải quyết. Chúng ta sẽ không để nó phá hủy những gì chúng ta có,” Minh Ngọc đáp, giọng đầy chắc chắn.

Nhưng ngay lúc đó, những tiếng ồn ào từ phía sau khiến cả hai quay lại. Một nhóm người đang tiến lại gần, trong đó có những kẻ mà cả Minh Ngọc và Hạ Linh đều nhận ra. Những người từ gia tộc khác, những người không hề muốn hôn ước này tồn tại. Họ đang đến để phá hoại mọi thứ.

Cảm giác hồi hộp tràn ngập không khí. Hạ Linh và Minh Ngọc nhìn nhau, nhận ra rằng cuộc chiến phía trước không chỉ là về tình yêu mà còn là cuộc chiến chống lại những thế lực đang muốn kiểm soát số phận của họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn