Hôn Ước Bí Mật

Chương 1: Khởi đầu bí ẩn

Sau

Tôn Minh Ngọc ngồi trong văn phòng công ty, ánh đèn vàng nhạt phản chiếu lên những trang tài liệu dày cộp. Một ngày như bao ngày, công việc bận rộn cuốn anh vào guồng quay của những cuộc họp và quyết định quan trọng. Nhưng hôm nay, tâm trí anh lại không thể tập trung. Một sự thôi thúc mơ hồ khiến anh rời khỏi bàn làm việc, hướng về phía thư viện của cha.

Căn phòng yên tĩnh, mùi gỗ cũ phảng phất trong không khí. Minh Ngọc lướt tay qua những cuốn sách, cảm nhận từng kỷ niệm của cha. Anh không biết mình tìm kiếm điều gì, chỉ đơn giản là cảm thấy cần phải tìm ra một điều gì đó. Đột nhiên, ánh mắt anh dừng lại trên một tủ sách cũ kỹ ở góc phòng. Cánh tủ khẽ mở ra khi anh kéo nhẹ, những cuốn sách đã bám bụi lâu ngày rơi xuống. Giữa những trang sách, một bức thư cũ nằm im lìm, như muốn truyền đạt một bí mật.

Minh Ngọc nhặt bức thư lên, lớp giấy đã ngả vàng, chữ viết cẩn thận nhưng có phần nhòe nhoẹt. Anh mở ra, từng dòng chữ như dần hiện lên trước mắt, một hôn ước giữa gia đình anh và gia đình Nguyễn Hạ Linh. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng anh. Mối quan hệ giữa hai gia đình từ bao giờ đã được sắp đặt như vậy?

“Có phải cha đã giấu kín điều này?” Anh tự hỏi, lòng tràn đầy hoài nghi. Hạ Linh, cô gái mà anh đã biết từ lâu, luôn mang lại cho anh cảm giác ấm áp. Liệu cô có biết về hôn ước này? Hay chỉ mình anh phải gánh vác trách nhiệm từ những quyết định của thế hệ trước?

Minh Ngọc ngồi xuống ghế, đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ. Anh nhớ lại lần đầu gặp Hạ Linh, khi cô bước vào buổi tiệc ra mắt của công ty, làn da trắng sáng cùng đôi mắt to tròn đã thu hút mọi ánh nhìn. Cô luôn nhiệt huyết và tràn đầy năng lượng, một nhà thiết kế trẻ đầy triển vọng. Nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đã thay đổi. Hôn ước bí mật như một gánh nặng đè lên vai anh.

Anh đứng dậy, quyết định không để nỗi hoài nghi chi phối. Minh Ngọc cần phải nói chuyện với Hạ Linh, tìm hiểu rõ hơn về gia đình cô. Chỉ khi biết sự thật, anh mới có thể đưa ra quyết định đúng đắn.

---

Nguyễn Hạ Linh đang miệt mài trong xưởng thiết kế, không gian đầy màu sắc của vải vóc và những bản phác thảo. Cô luôn tự hào về khả năng sáng tạo của mình, nhưng hôm nay, tâm trạng lại không như vậy. Những ý tưởng cứ lẩn quẩn trong đầu, không thể nào thoát ra.

“Cậu sao vậy?” Trần Bảo Minh, người bạn thân thiết của cô, hỏi trong khi sắp xếp lại những bộ trang phục. “Nhìn cậu như vừa trải qua một cuộc chiến.”

“Chỉ là… có nhiều thứ phải lo nghĩ,” Hạ Linh thở dài, cảm thấy áp lực từ cuộc thi thiết kế sắp tới.

“Đừng quá lo lắng. Cậu có tài năng mà!” Bảo Minh cười, cố gắng xoa dịu tâm trạng của cô. “Cùng lắm thì có thêm một cái thùng rác cho những bản phác thảo không thành công.”

Cô phì cười, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt ngúm. “Thật sự, mình cảm thấy có điều gì đó đang đè nặng lên mình. Mình không biết…”

“Biết đâu có một chàng trai nào đó đang âm thầm theo dõi cậu?” Bảo Minh trêu chọc, nhưng ánh mắt của Hạ Linh lại trở nên nghiêm túc.

“Chàng trai nào?” Hạ Linh nhìn thẳng vào mắt Bảo Minh, một phần trong cô cảm thấy hồi hộp.“Có lẽ là Tôn Minh Ngọc? Nghe nói anh ta đang rất ủng hộ cho các nhà thiết kế trẻ.” Bảo Minh nhắc đến cái tên mà cô không thể không nghĩ tới. Minh Ngọc, người luôn xuất hiện như một ánh sáng trong những buổi tiệc, một người đàn ông lạnh lùng nhưng lại đầy sức hút.

“Anh ấy… chắc chắn không có ý định gì với mình đâu.” Hạ Linh lắc đầu, cố gắng xua tan những suy nghĩ không cần thiết.

“Cậu có biết không, hôn ước giữa hai gia đình có thể là một điều gì đó đặc biệt?” Bảo Minh bỗng nhiên nói, khiến Hạ Linh ngạc nhiên.

“Hôn ước? Cậu đang nói gì vậy?” Cô hỏi, lòng tràn đầy sự tò mò.

“Nghe nói gia đình cậu và gia đình Minh Ngọc có lịch sử từ lâu. Có thể đó là lý do tại sao anh ta luôn quan tâm đến cậu.” Bảo Minh cười, nhưng ánh mắt anh có phần nghiêm túc.

Hạ Linh không trả lời, chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Một cảm giác lạ lẫm chợt xuất hiện, như thể có một sợi dây vô hình đang kéo cô về phía những điều bí ẩn. Liệu có phải mọi thứ đều đã được sắp đặt trước? Những suy nghĩ lẫn lộn ấy khiến cô cảm thấy bối rối.

---

Tôn Minh Ngọc quyết định rời khỏi công ty, lòng đầy nghi ngờ và quyết tâm. Anh muốn gặp Hạ Linh, không chỉ để hỏi về hôn ước mà còn để tìm hiểu cảm xúc của chính mình. Anh không thể để sự im lặng của quá khứ chi phối tương lai của cả hai.

Trên đường đến xưởng thiết kế, tâm trí anh lại quay cuồng với hình ảnh Hạ Linh. Sự mạnh mẽ, tự tin của cô luôn khiến anh cảm thấy khâm phục. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã trở nên phức tạp hơn. Anh không thể đơn giản bước vào cuộc sống của cô mà không có lời giải thích.

Những suy nghĩ đó khiến anh cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Minh Ngọc không biết rằng, cuộc gặp gỡ này sẽ định hình lại mọi thứ trong cuộc đời họ. Anh dừng lại trước cửa xưởng, lòng đập nhanh. Thế giới bên ngoài dường như lặng lại, chỉ còn lại tiếng thở của chính mình.

Một bước, rồi hai bước, Minh Ngọc tiến vào. Không khí trong xưởng đầy mùi vải vóc, ánh sáng lung linh từ những chiếc đèn chiếu xuống các bộ trang phục được treo lơ lửng. Hạ Linh đang đứng đó, tập trung vào công việc, nhưng khi cô ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau.

“Minh Ngọc…” Hạ Linh bất ngờ, sự ngạc nhiên lẫn hoài nghi hiện rõ trên gương mặt cô.

“Chúng ta cần nói chuyện,” anh nói, giọng cương quyết nhưng ẩn chứa nỗi lo lắng.

Hạ Linh gật đầu, nhưng không nói thêm gì. Cả hai cùng đứng đó, giữa những sắc màu của vải vóc, như thể đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Sau