Hôn Sự

Chương 2

Vừa vào phủ hoàng t.ử, thánh chỉ cũng theo đó ban xuống.

Cửu hoàng t.ử Triệu Hoài Cẩn từ năm7 tuổi đã được ban phủ riêng. Nay tròn 20 tuổi, cuối cùng cũng được Thánh thượng sắc phong vương tước.

Phong hiệu là Cẩn Vương.

Ý nghĩa là ngọc quý châu báu, trường tồn không suy.

Song hỷ lâm môn.

Khắp Vương phủ đèn hoa sáng rực, pháo nổ vang trời.

Thế nhưng trong tân phòng lại yên tĩnh đến lạ.

Ta tự tay vén khăn hỷ lên.

Chỉ một cái liếc mắt đã nhìn thấy người đang dựa đầu giường, mỉm cười nhìn ta.

Triệu Hoài Cẩn.

Chàng rất gầy.

Bởi vậy ngũ quan càng thêm sắc nét.

Đôi mắt trong trẻo, mái tóc đen như thác đổ, khí chất ôn nhuận tựa mỹ ngọc.

Dáng người cao ráo.

Bộ hỷ phục đỏ thắm trên người càng khiến vẻ thanh nhã ấy thêm phần nổi bật.

Phải thừa nhận rằng.

Trong suốt 17 năm qua, Triệu Hoài Cẩn là người có dung mạo xuất chúng nhất mà ta từng gặp.

Ta rất hài lòng.

Dù thân thể chàng không tốt, nhưng gương mặt ấy quả thực khiến người nhìn vui mắt.

Chàng mỉm cười với ta:

“Dọc đường tới đây có thuận lợi không?”

Giọng nói cũng vô cùng dễ nghe.

Tựa như những hạt ngọc trong trẻo lăn nhẹ trên mâm vàng, lại như tiếng cầm du dương nơi xa, chỉ nghe thôi cũng khiến lòng người bình tĩnh lại.

Ta tự tháo phượng quan, ngồi xuống chiếc đôn nhỏ bên giường:

“Mọi việc đều thuận lợi. Hôm nay Vương gia hẳn đã mệt rồi chăng?”

Chàng lắc đầu.

“Ta vẫn luôn nằm nghỉ, sao có thể mệt được?”

Nói rồi, chàng lộ vẻ áy náy.

“Vì thân thể này của ta mà khiến nàng chịu thiệt thòi.”

Ta không cảm thấy thiệt thòi.

Nhưng cũng không ngờ chàng lại nói ra những lời chu đáo như thế.

“Vương gia quá lời rồi. Thiếp được gả vào Vương phủ đã là cao gả, nào có gì gọi là thiệt thòi.”

“Khương...”

Chàng ngập ngừng một lát:

“Ta có biểu tự là Hoài Cẩn. Không biết nên xưng hô với nàng thế nào?”

“Thiếp tên Khương Du, không có tiểu tự. Vương gia tùy ý gọi là được.”

Chàng khẽ gật đầu.

Im lặng một lúc mới nói:

“Khương Du, trong phủ nàng có thể tự do đi lại. Nếu có chuyện gì, bất cứ lúc nào cũng có thể tới tìm ta hoặc Uông công công.”

Ta gật đầu.

Chàng lại tiếp tục nói.

Giọng điệu chậm rãi như dòng nước nhỏ róc rách:

“Đương nhiên, nàng là nữ chủ nhân của nơi này, không cần quá câu nệ.”

“Bất kể việc lớn việc nhỏ, nếu nàng muốn, đều có thể tự mình quyết định.”

Lời vừa dứt.

Chàng ho khẽ hai tiếng, gò má liền ửng hồng.

Ta rót một chén trà ấm đưa tới.

Chàng khựng lại, nhìn ta rồi nhẹ giọng:

“Đa tạ.”

Động tác uống trà của chàng vô cùng tao nhã.

Khi cụp mắt xuống, hàng mi dài đổ bóng nhàn nhạt trên gương mặt trắng nhợt.

Mong manh như một món sứ trắng dễ vỡ.

Người như ngọc, như lan, như tiên nhân trên cao.

Có lẽ cũng chỉ đến thế mà thôi.

“Khương Du.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chàng ngừng lại rồi tiếp tục:

“Ta có lẽ không còn sống được bao lâu nữa.”

“Nhưng nàng cũng không cần lo lắng.”

“Trước khi c.h.ế.t, ta nhất định sẽ an bài ổn thỏa cho nàng, bảo đảm nửa đời sau của nàng không phải ưu phiền.”

Ta thực sự vui mừng.

Rùa

Ở Khương phủ, đừng nói tự do đi lại, ngay cả chuyện của bản thân ta cũng không thể tự quyết.

Chàng nói ta là nữ chủ nhân nơi này.

Dù ta không dám tin hoàn toàn, nhưng lại vô cớ cảm nhận được sự chân thành trong lời ấy.

Xét tình hình hiện tại.

Ta vô cùng hài lòng với cuộc hôn nhân này.

Suy nghĩ một lát, ta hỏi:

“Vậy thiếp có thể làm gì cho Vương gia đây?”

Chàng là người quân t.ử đoan chính.

Ta không thể xem mọi sự quan tâm của chàng là điều đương nhiên.

Làm vài việc trong khả năng của mình coi như đáp lễ, cũng là hợp tình hợp lý.

“Quản lý việc nội viện?”

“Lo liệu mọi việc trong phủ?”

“Hay là...”

Ta nghiêm túc nhìn chàng:

“Để lại cho Vương gia một nhi t.ử hoặc một nữ nhi?”

Triệu Hoài Cẩn sững người nhìn ta.

Ngay sau đó...

Mặt chàng đỏ bừng lên.

3

Chàng nói không cần.

Ta khó hiểu nhìn chàng, nhất thời không biết chàng đang từ chối điều nào.

“Khụ... khụ...”

Chàng lấy nắm tay che môi. Từ gương mặt đến vành tai đều nhuốm một tầng đỏ nhạt, thấp giọng nói:

“Ta không còn sống được bao lâu nữa. Nếu để lại con cái, chỉ khiến chúng phải sống trong cảnh khổ sở.”

Chàng ngừng một lát, dần lấy lại bình tĩnh, rồi ngước mắt nhìn ta thật lâu.

“Khương Du, ta cũng không muốn liên lụy nàng.”

Ta vốn muốn nói với chàng rằng, từ trước khi xuất giá, ta đã chuẩn bị sẵn tâm thế thủ tiết.

Ta cũng không có ý định tái giá.

Cho nên nửa đời sau, nếu có con cái làm bạn, ta thực lòng rất vui vẻ.

Nhưng hiển nhiên, chàng không muốn như vậy.

Có lẽ vì cảm thấy áy náy, chàng lại bổ sung:

“Nếu không... giao việc quản lý nội viện Vương phủ cho nàng được chăng? Chỉ là sẽ khá vất vả.”

Ta mỉm cười lắc đầu.

“Chỉ cần Vương gia tin tưởng thiếp là được.”

Chàng khẽ đáp một tiếng “được”, rồi lập tức gọi quản sự vào, hẹn ba ngày sau để ta tiếp nhận việc quản gia.

Nói chuyện hồi lâu, cuối cùng chàng cũng không chống đỡ nổi cơn mệt mỏi, mơ màng thiếp đi.

Ta trở về căn phòng riêng của mình.

Lúc ấy mới biết, từ đầu đến cuối, Triệu Hoài Cẩn chưa từng có ý định động phòng với ta.

“Bệnh tình của Vương gia quả thực rất nặng.”

Ta lấy tấm vải trắng được cất dưới đáy rương ra, vừa cắt may y phục vừa g.i.ế.c thời gian.

Nhũ mẫu đoán rằng có lẽ vì thân thể suy yếu nên Vương gia không thể viên phòng.

“Không cần đoán mò.” Ta nhàn nhạt đáp: “Là không thể hay không muốn, đều chẳng quan trọng.”

Nhưng nhũ mẫu vẫn khuyên ta thử thêm lần nữa.

Dù thế nào cũng nên để lại một nhi t.ử hay một nữ nhi.

Ta ngáp một cái.

Vốn tưởng đêm nay mình sẽ chẳng sao ngủ được.

Nào ngờ vừa nằm xuống, được chiếc đệm mềm mại và tấm chăn gấm thơm ngát ôm lấy, ta lập tức chìm vào giấc ngủ.

Một giấc thẳng tới sáng.