Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi
Chương 369: Con đường riêng, ngọn gió ngọt
Cố Hồng Bân mặt đen như đ.í.t nồi từ bệnh viện trung y Ninh huyện bước ra. Ông ta đã đi một chuyến công cốc. Vương phó viện trưởng nhìn theo, vội vã gọi điện về Tế Châu. “Alo, tìm Cố tiểu tử cho tôi. Đúng, Cố Vân Châu.” Một lúc lâu sau, giọng nói trầm ổn vang lên: “Alo.”
Vương phó viện trưởng lập tức tỉnh táo: “Cố tiểu tử, cậu làm xong việc chưa đấy? Lão tử nhà cậu vừa đích thân đến Ninh huyện đón cậu đây. Cậu về Tế Châu mà không báo, chuyện này không giấu được đâu. Cố Hồng Bân mà về, cả nhà họ Cố sẽ biết…” “Không sao.” Cố Vân Châu ngắt lời: “Thủ tục phục chức của cháu đã làm xong. Lão sư (Thầy) của cháu đã lo liệu cả. Hoàn toàn thoát ly khỏi Cố gia. Giờ họ có phát hiện cũng muộn rồi.” “À, dù sao cũng sắp 30 Tết, cháu vẫn phải về đại viện một chuyến.”
Vương phó viện trưởng hít sâu: “Vậy cậu phải chuẩn bị tinh thần đấy. Áp lực không nhỏ đâu.” Cố Vân Châu cười nhạt: “Sớm muộn cũng phải đối mặt. Trốn không thoát.” Anh nói thêm vài câu chúc Tết, dặn dò Vương phó viện trưởng, rồi cúp máy.
Cúp điện thoại, Cố Vân Châu lập tức đi ngân hàng, rút hết toàn bộ tiền tiết kiệm. Anh mang theo cả những món đồ có giá trị, đi một chuyến chợ đen. Từ chợ đen ra, anh đạp xe như bay đến một tòa đại viện sang trọng.
“Cốc cốc cốc.” Một phụ nhân tóc hoa râm, mặc sườn xám, đẩy gọng kính nhìn anh: “Cậu là học trò của lão Đàm?” Cố Vân Châu cung kính: “Chào Tương dì. Cháu là Cố Vân Châu, học trò của thầy Đàm Thanh Lâm.” Tương dì đ.á.n.h giá anh một lượt: “Mắt nhìn của lão Đàm không tệ. Vào đi.”
Bà có dáng người thẳng tắp, cử chỉ tao nhã. “Ta muốn đồ vật, mang đến chưa?” Cố Vân Châu đẩy một chiếc cặp da đen về phía bà. Tương dì mỉm cười: “Lão Đàm đã nói rõ chưa? Ta chỉ cần đô la Mỹ.” Cố Vân Châu gật đầu: “Lão sư đã dặn dò. Cháu đã tốn không ít công sức mới gom đủ.”
Tương dì kéo khóa cặp, nhìn thấy những cọc tiền xanh, bà mỉm cười hài lòng. “Không hổ là người lão Đàm chọn. Rất sòng phẳng.” Bà nhìn căn "Tú lâu" (nhà thêu) cổ kính của mình, đầy vẻ lưu luyến: “Sau này, xin hãy quý trọng nó.” Cố Vân Châu gật đầu: “Tương dì không đếm lại sao?” “Ta tin tưởng lão Đàm.” Bà đứng dậy: “Đi thôi. Nhân lúc còn thời gian, ta đi cùng cậu làm thủ tục. Ta không muốn ở lại Tế Châu ăn Tết.”
Từ phòng quản lý nhà đất đi ra, Cố Vân Châu có thêm một cuốn sổ đỏ. Tương dì đưa anh chùm chìa khóa: “Sau này, tòa Tú lâu đó thuộc về cậu. Chúc các cậu hạnh phúc.” Nghĩ đến cái tên trên sổ đỏ là một cô gái, Tương dì nói thêm: “Đã nhận định, thì đừng bao giờ buông tay. Bỏ lỡ một lần, có khi là cả đời.” Bà vẫy tay, lên một chiếc xe jeep đang chờ sẵn.
Cố Vân Châu đứng nhìn chiếc xe đi xa. Anh cúi xuống nhìn tên trên sổ đỏ, mỉm cười. “Vừa kịp. Đợi Giang Tâm đến dự đám cưới Chí Hoa, mình sẽ giữ cô ấy lại. Muốn làm ăn buôn bán, Ninh huyện sao so được với Tế Châu.” Nghĩ đến ngày Kiều Giang Tâm đến, lòng anh ấm áp. Ngay cả ngọn gió lạnh mùa đông cũng thấy ngọt ngào.
...
Cố gia lại một lần nữa họp gia đình. “Chính là như vậy. Cái thằng nghịch tử đó cố tình trốn chúng ta…” Cố Hồng Bân vừa dứt lời. “Rầm!” “A!” Một cái nắp ấm trà bay thẳng vào đầu ông ta.
Cố Khánh Dũng (Cố lão gia tử) trừng mắt nhìn vợ chồng Cố Hồng Bân, lửa giận bùng bùng. “Phế vật! Ngu xuẩn! Ngu xuẩn!!!” “Ta đã nói gì? Ta đã dặn dò thế nào?” “Đến nước này rồi mà các người vẫn không biết tỉnh ngộ! Đồ bùn nhão không trát nổi tường! Thảo nào người ta nói cưới vợ không hiền họa ba đời. Một đứa cháu ngoan của ta, đã bị các người làm cho ly tâm với gia tộc!”