Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi

Chương 346: Kế hoạch "mặt đen"

Mấy người Kiều Giang Tâm bận rộn đến tận tối mịt mới về nhà ăn cơm. Cơm nước xong xuôi, cả nhà đóng kỹ cửa lại, mở một cuộc họp gia đình. Cửa hàng ở trấn trên tạm thời để Hứa Ngũ trông chừng giúp.

 

Kiều Giang Tâm bế Giang Mộc ngồi trên đùi mình, nói với mọi người: “Tụi nhỏ còn quá, trấn trên vẫn ồn ào lắm. Con kiến nghị Tết này vẫn nên ở lại trong thôn. Đợi qua năm trời ấm áp hơn, mẹ và đại bá mẫu hẵng mang tụi nhỏ lên.”

 

Tần Tuyết lắc đầu: “Không. Ta đã bàn với A Phương rồi. Hai ngày này mấy đứa cứ lên trước, chúng ta thu xếp xong sẽ lên theo ngay. Trong thôn bây giờ hỗn loạn lắm. Hôm nay cái cậu sinh viên họ Trần kia cả một buổi chiều cứ lượn lờ trước cửa nhà mình. Còn có bên nhà lão Kiều gia nữa, nhiều chuyện lắm. Dạo gần đây không ít người gặp chúng ta, đều nói mấy lời âm dương quái khí, chua loét.

 

Cho nên ta với mẹ con đã bàn rồi, Tết này chúng ta không ở lại thôn, trực tiếp lên trấn trên ăn Tết luôn.”

 

Kiều Giang Tâm quay đầu nhìn về phía Lưu A Phương.

 

Lưu A Phương gật đầu, nhỏ giọng nói: “Ừm, mẹ cũng nghĩ như vậy. Con người ta lạ lắm. Người không quen biết mà sống tốt, mọi người chỉ hâm mộ thôi. Nhưng người quen biết mà sống tốt hơn mình, là không ít kẻ trong lòng sẽ khó chịu, ghen ghét, thậm chí là muốn phá đám.

 

Trước đây nhà chúng ta với bên quê cũ ồn ào đến mức nào, người trong thôn ai cũng biết. Chúng ta đến cả giấy đoạn tuyệt quan hệ cũng đã ký rồi. Kết quả là dạo này, cũng không biết có phải cố tình đến gây khó dễ cho nhà mình không, mà khối người cứ âm dương quái khí, đứng trên cái lập trường đạo đức cao cả, nói với chúng ta nào là ‘người già nhất thời hồ đồ, thông cảm một chút’, nào là ‘đánh kẻ chạy đi chứ ai đ.á.n.h người chạy lại’...”

 

Kiều Hữu Phúc và Kiều Hữu Tài thường xuyên đi sớm về khuya, nên không biết những chuyện này.

 

“Ai nói vậy?” Kiều Hữu Tài mặt đen lại, hỏi.

 

Tần Tuyết cười như không cười: “Người nói cũng không ít đâu. Ngay cả lão bí thư chi bộ cũng có ý đó. Nói ông với lão tam bên quê cũ, rốt cuộc cũng là chung một cha sinh ra. Bây giờ lão tứ mất rồi, cũng chỉ còn lại ba anh em. Còn nói cái gì mà ba ông dù có sai đến đâu, thì cũng là ba ông. Ông ấy còn sống được bao nhiêu năm nữa đâu, lớp trẻ chúng ta hà tất cứ nắm mãi cái sai đó không buông.”

 

Kiều Hữu Phúc mím môi: “Vậy thì dọn hết lên trên đó ăn Tết. Trước đây ta cũng lo lắng điểm này. Mọi người đều còn đang cào đất kiếm ăn, chỉ có nhà mình đi buôn bán còn thuê cả cửa hàng (nói với người trong thôn là thuê). Trừ phi chúng ta có thể dắt díu mọi người cùng nhau sống tốt lên, nếu không, sẽ luôn có kẻ đỏ mắt muốn phá rối.”

 

Tần Tuyết gật đầu: “Đúng vậy, ta với A Phương chính là có ý đó. Người lớn chúng ta thì không sao cả, nhiều nhất là nghe vài lời đàm tiếu, chua ngoa thôi. Nhưng chúng ta còn có con nít. Trong nhà có đến bốn đứa nhỏ, tụi nó không thể xảy ra chuyện gì được.”

 

Kiều Giang Tâm cũng không phản đối nữa: “Vậy cứ quyết định thế đi. Chúng ta lên trấn trên ăn Tết. Mẹ và đại bá mẫu hai ngày nữa hãy lên. Trên đó chúng con dọn dẹp trước, hai ngày này sắm sửa đồ đạc cho đủ. Căn nhà đó lâu rồi không có người ở, phải đặt mấy cái bếp lò đốt hai ngày cho thông khí, đến lúc đó người đông là sẽ có hơi người ngay.”

 

Chủ đề này được nhất trí thông qua, Tần Tuyết lại nhắc tới một chủ đề khác.

 

“Chúng ta là người làm ăn, chuyện gì cũng phải có quy củ, chương trình. Tuy là dọn lên trấn trên, nhưng chúng ta đều là người địa phương, bà con bạn bè ai cũng có.

 

Làm ăn buôn bán, sợ nhất là gặp phải cái loại không biết xấu hổ, đến cửa đòi đồ không. Một lần hai lần thì còn được, chứ nhiều quá ai mà chịu nổi. Cho nên, chúng ta tốt nhất là không nên mở ra cái tiền lệ này.”

 

Nói đến đây, Tần Tuyết giải thích: “Đều là người một nhà, ta có lời gì cứ nói thẳng. Đám đàn ông các ông rốt cuộc là sĩ diện, chúng ta phận đàn bà mang cái tiếng keo kiệt một chút cũng không sao. Nếu lỡ gặp phải họ hàng khó chơi, liền để ta và A Phương ra mặt.

 

Họ hàng bên nhà A Phương, thì ta sẽ làm ‘mặt đen’. Họ hàng bên nhà ta, thì A Phương làm ‘mặt đen’.”

 

Kiều Giang Tâm giơ ngón tay cái về phía Tần Tuyết: “Kiến nghị này của đại bá mẫu hay đó.”

 

Lưu A Phương cẩn thận hỏi: “Làm ‘mặt đen’ là làm thế nào?”

 

Tần Tuyết cười nói: “Ví dụ như chị dâu nhà mẹ đẻ ta tới tiệm, nói cái gì mà trong nhà sống không nổi nữa, có thể lấy hàng Tết về trước, tiền thì nợ lại, sau này trả. Ta liền giả vờ khó xử. Em liền nhảy ra nói không được. Cứ nói cái cửa hàng này là của chung, còn có người khác hùn vốn. Vì để mở cái cửa hàng này mà đã thiếu nợ đầm đìa. Nếu nhà ai, họ hàng bạn bè nào cũng đến mua nợ, vậy thì chúng ta còn làm ăn gì nữa?”

 

Kiều Giang Tâm gật đầu, giải thích cho Lưu A Phương: “Đúng vậy. Dù sao mẹ cứ giả vờ tức giận, không cho phép. Nếu không được nữa thì mẹ cứ trực tiếp c.h.ử.i ầm lên. Thứ này nếu mà chỉ nói vài câu mua nợ là đã lấy đi được, thì cái khoản tiền đó muốn thu hồi về sẽ rất khó khăn. Chúng ta cũng phải bỏ tiền vốn ra, như vậy là sẽ lỗ vốn.

 

Hơn nữa, đại bá mẫu nói rất đúng. Có lần một thì sẽ có lần hai. Đến lúc đó, mấy người họ hàng bà con xa mười tám đời, mặt mũi còn chưa gặp qua, nghe được tiếng gió cũng mò tới, chúng ta biết làm sao?

 

Cho nên cái tiền lệ này, tuyệt đối không thể mở. Cho dù người ta có nói chúng ta keo kiệt, m.á.u lạnh, coi thường họ hàng, cũng không thể mở.”

 

Lưu A Phương gật đầu, giọng điệu mang theo vẻ kiên định: “Được, mẹ biết rồi. Họ hàng nhà mẹ mà đến đòi đồ không, mẹ sẽ giả vờ khó xử, đại bá mẫu của con sẽ nhảy ra từ chối. Họ hàng bên nhà bà ấy, thì để mẹ lo. Là cái lý này đúng không?”

 

“Đúng vậy, mẹ càng ngày càng thông minh rồi.” Kiều Giang Tâm cười nói.

 

Lưu A Phương được khen một câu, giọng nói lập tức cũng lớn hơn: “Chẳng phải là khóc lóc om sòm, từ chối mấy cái yêu cầu vô lý của người ta thôi sao? Bọn họ còn có mặt mũi mà đề xuất mấy chuyện làm khó người khác, lẽ nào mẹ còn ngại ngùng không dám làm ‘mặt đen’ à? Cái này mẹ làm được! Chửi rủa, khóc lóc om sòm, mẹ đều làm được!”

 

Đang nói chuyện, Liêu Phúc Trân bước vào. Thấy mọi người nghe tiếng đẩy cửa đều quay đầu nhìn về phía mình, bà nhỏ giọng nói: “Ta đi xem Cây Cột làm bài tập xong chưa.”

 

Tần Tuyết vẫy tay với bà: “Mẹ, mẹ qua đây ngồi đi. Cây Cột làm bài tập thì có gì mà xem. Chúng con có chuyện muốn nói với mẹ.”

 

Liêu Phúc Trân gật gật đầu, trong lòng có chút khó chịu.

 

Nhà họ Kiều sắp dọn lên trấn trên, chắc là bà cũng phải về nhà mình rồi. Bà thực sự không nỡ xa Cây Cột.

 

Sau khi Liêu Phúc Trân ngồi xuống, Tần Tuyết nói: “Mẹ, mẹ cũng biết rồi đó, chúng con đều phải lên trấn trên. Cây Cột cũng sẽ chuyển lên trấn trên học. Trường học ở trấn trên tốt hơn ở nông thôn. Cây Cột đi học cũng không cần phải đi xa như vậy, về nhà ăn cơm cũng tiện.”

 

Liêu Phúc Trân lộ ra nụ cười: “Vậy thì tốt quá. Cây Cột cũng được hưởng phúc theo.”

 

Tần Tuyết lại nói: “Con đã bàn với Hữu Phúc rồi. Lên trên đó mở cửa hàng, sắp Tết rồi người đến người đi, càng cần phải có người trông coi mọi lúc. Nói không chừng còn phải đi giao hàng. Chẳng những Hữu Phúc với Hữu Tài bận, mà con với A Phương cũng phải bận rộn theo.

 

Xuyên Tử với Hoa Hoa mới được mấy tháng, Giang Mộc cũng mới một tuổi, đúng là cái tuổi cần người chăm sóc.

 

Mấy tháng nay mẹ ở nhà giúp chúng con rất nhiều, mọi việc đều cẩn thận. Đồ ăn mẹ nấu cũng hợp khẩu vị cả nhà. Đừng nói là Hoa Hoa với Xuyên Tử nhà con, ngay cả Giang Mộc cũng được thơm lây.”

 

Liêu Phúc Trân vội vàng xua tay: “Nên làm mà, nên làm mà. Các cô các cậu đối xử với Cây Cột tốt như vậy. Các cô cậu tốt, thì Cây Cột cũng tốt. Hai vợ chồng già chúng tôi cũng chỉ có mỗi Cây Cột là niềm mong mỏi. Nằm mơ cũng mong nhà họ Kiều có thể ngày càng tốt hơn.”

 

Lưu A Phương cười nói: “Thím, vậy vì để cho nhà họ Kiều có thể ngày càng tốt hơn, thím có thể vất vả thêm một chút, lên trấn trên giúp chúng con một tay được không ạ?”