Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi
Chương 324: Chúng ta kết hôn đi
Viện phó Vương ngơ ngác: “Nó tìm tôi có việc gì?”
Bành Chí Hoa cũng làm mặt ngơ ngác: “Tôi cũng không biết nữa. Ông lên hỏi thử xem.”
Chờ Viện phó Vương quay đầu đi về phía khu nội trú, Bành Chí Hoa liền giục: “Đi nhanh, chúng ta đi dạo. Giờ không chỉ có y tá mà còn có cả Viện phó Vương, hai người còn lo gì nữa.”
Kiều Giang Tâm và Lưu Hân Nghiên gật gù, tỏ vẻ rất đồng tình.
Sau đó, trong lúc ba người đang vi vu khắp các ngõ hẻm ở thủ đô, thì tại phòng bệnh 207, Viện phó Vương và Cố Vân Châu đang mắt to trừng mắt nhỏ.
Ba ngày nữa trôi qua, Cố Vân Châu làm lại toàn bộ xét nghiệm. Mọi thứ đều ổn thỏa, anh được xuất viện.
“Vương lão ~” Cố Vân Châu cười hớn hở tìm đến Viện phó Vương đang thu dọn hành lý.
Viện phó Vương vừa thấy điệu cười của Cố Vân Châu, theo phản xạ lùi lại một bước: “Cậu làm gì đấy?”
“Ây da, cháu có ăn thịt ông đâu mà ông phải đề phòng thế. Cứ như cháu là người xấu không bằng.”
Viện phó Vương bực bội: “Có chuyện gì thì nói thẳng, đừng có giở cái trò đó với tôi.”
Nụ cười giả lả trên mặt Cố Vân Châu tắt ngấm: “Haizz, cháu cũng nghĩ thế. Quan hệ của chúng ta tốt thế này, khách sáo làm gì. Nếu ông đã bảo cháu nói thẳng, vậy cháu không khách khí nữa nhé.”
“Vương lão, ông lên thủ đô lần này chắc mang theo không ít tiền nhỉ? Cho cháu mượn ít!”
Nói xong, Cố Vân Châu chìa thẳng bàn tay ra.
Viện phó Vương nhìn bộ dạng thản như không của anh, bực mình đập một cái vào tay anh: “Ông già này nợ cậu à? Không cho mượn!”
Cố Vân Châu níu Viện phó Vương lại: “Vương lão, bệnh trên người cháu thì khỏi rồi, nhưng bệnh trong tim cháu vẫn chưa dứt hẳn đâu. Ông đừng chọc cháu tức. Cháu nói cho ông biết, vì là ông nên cháu mới hỏi đấy nhé. Phải là Cố Hồng Bân, dù tiền có dâng đến trước mặt, cháu cũng không thèm tiêu.”
Viện phó Vương liếc xéo: “Ý cậu là, tiêu tiền của tôi là cậu nể mặt tôi đấy à?”
“Cháu không có ý đó. Nhưng mà ông ơi, ông già góa vợ như ông làm sao hiểu được tình thú của bọn trẻ. Cháu đây là người có đối tượng, lại đến thủ đô một chuyến, chẳng lẽ không dẫn đối tượng đi dạo, mua ít quà à?”
“Thôi thôi, nhanh đưa đây. Cháu về cháu trả lại, cháu tính lãi cho ông, được chưa? Keo kiệt!”
Cuộn tiền được gói trong khăn tay của Viện phó Vương vừa móc ra đã bị Cố Vân Châu giật lấy.
Ông vội giơ tay ra giằng lại: “Này này, cậu muốn bao nhiêu? Tôi cho mượn, cho mượn, được chưa? Để tôi lấy cho.”
Cố Vân Châu giơ cao bọc tiền, mở ra rút mấy tờ, miệng la lên: “Cháu tự lấy!”
Viện phó Vương thấy anh chỉ rút mấy tờ, vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì đã thấy Cố Vân Châu nhét mấy tờ tiền vừa rút vào n.g.ự.c ông, còn tay kia thì nhét cả tiền lẫn khăn gói vào túi mình.
Ông tức đến run người, nắm chặt mấy tờ tiền lẻ trong tay, quát theo bóng lưng Cố Vân Châu: “Đồ thổ phỉ! Cậu còn bảo người ta là dân điêu ngoa, tôi thấy cậu mới là đồ điêu ngoa!”
Cố Vân Châu kéo Kiều Giang Tâm ra ngoài đi dạo, quyết tâm phải bù lại mấy ngày hôm trước.
Áo khoác nỉ, Giang Tâm mặc đẹp, mua! Giày da nhỏ, Giang Tâm đi vào trông thời thượng quá, mua! Bờm tóc, Giang Tâm đeo xinh thật, mua! Các loại đặc sản, đồ ăn vặt, mua! ...
Dạo phố về, Kiều Giang Tâm kéo Lưu Hân Nghiên khoe chiến lợi phẩm.
Viện phó Vương ngồi bên cạnh nhìn, trong lòng không ngừng lẩm bẩm: Đây là tiêu tiền của mình mua, cái này cũng là tiền của mình, cái kia vẫn là tiền của mình...
Phá gia chi tử! Toàn là lũ phá gia! Nhắm mắt lại, mắt không thấy tim không đau.
Vé tàu về là Bành Chí Hoa lo liệu. Bốn giường nằm, một ghế cứng. Ghế cứng là của anh, nhưng anh chen chúc suốt chặng đường ở toa giường nằm.
Sắp đến ga Tế Châu, Bành Chí Hoa quyến luyến nhìn Lưu Hân Nghiên. Anh phải vội về bộ đội phục mệnh, không thể đi cùng về Ninh huyện được.
Lưu Hân Nghiên cũng không nỡ xa anh: “Anh Bành, chẳng bao lâu nữa em cũng sẽ về. Đến lúc đó chúng ta sẽ thường xuyên gặp nhau.”
Bành Chí Hoa nắm tay Lưu Hân Nghiên nói: “Lời anh nói với Âu Dương Nhược Phi hôm trước là thật đấy.”
“Nói gì cơ?” Lưu Hân Nghiên hỏi.
Bành Chí Hoa dịu dàng: “Anh nộp báo cáo kết hôn lên bộ đội rồi. Nếu báo cáo được duyệt, chúng ta kết hôn nhé, được không?”
Dứt lời, anh hồi hộp nhìn chằm chằm Lưu Hân Nghiên. Bàn tay đang nắm tay cô bắt đầu rịn mồ hôi.
Lưu Hân Nghiên bị anh nhìn đến đỏ mặt, một lúc lâu sau, cô cúi đầu, lí nhí như muỗi kêu: “Vâng.”
Tiếng “Vâng” này khiến khuôn mặt Bành Chí Hoa như có pháo hoa rực rỡ, đôi mắt anh lấp lánh tựa ngàn sao.
Mấy người còn lại cũng hùa theo ồn ào.
Kiều Giang Tâm bò trên giường tầng trên, ló đầu xuống: “Oa ~ Sắp được uống rượu mừng rồi nha, phải chuẩn bị hồng bao thôi ~”
Cố Vân Châu nhại lại giọng Kiều Giang Tâm: “Ố á ~, ông già góa vợ thoát ế rồi kìa, phải chuẩn bị hồng bao thôi ~”
Thấy Kiều Giang Tâm và Cố Vân Châu ngọt ngào như vậy, Viện phó Vương cũng bất giác éo giọng hùa theo: “Ố á ~.”
Kêu xong chính ông cũng ngây người, ghê tởm quay đi, kinh ngạc nhìn Cố Vân Châu.
Một con người sao có thể thay đổi nhiều đến thế!!
Thấy Cố Vân Châu tỉnh bơ như không, người xấu hổ lại chính là mình. Ông “Khụ khụ” hai tiếng: “À... chuyện tốt, chuyện tốt. Về ta kê cho các ngươi đơn thuốc, đảm bảo sang năm bế con.”
Lưu Hân Nghiên đỏ mặt dậm chân: “Vương lão, ông...”
Nói chưa hết câu, cô xấu hổ đưa hai tay lên che mặt.
Bành Chí Hoa thì lại nhe răng cười, cảm ơn Viện phó Vương: “Được ạ! Cảm ơn Viện phó Vương, lúc uống rượu mừng nhất định mời ông ngồi bàn trên!”
Kiều Giang Tâm cười rộ lên: “Em muốn ngồi bàn nhà mẹ đẻ cơ.”
Cố Vân Châu hùa theo cô: “Xuất giá tùy thê. Em là người nhà mẹ đẻ thì anh cũng là người nhà mẹ đẻ.”
Nói xong, hai người nhìn nhau cười ha hả.
Viện phó Vương giật giật khóe miệng, miễn cưỡng nói: “Thế thì tôi cũng là người nhà mẹ đẻ.”
Nói xong ông lại thấy sai sai: “Hầy, thật không thể dây dưa với đám trẻ các người được. Tôi đường đường là một lão trung y đứng đắn, nghiêm chỉnh mấy chục năm, sắp xuống lỗ rồi còn bị các người làm cho tha hóa.”
Bốn người Kiều Giang Tâm nhìn vẻ mặt gượng gạo của Viện phó Vương, lại được một trận cười vang.
Tiếng cười khiến Viện phó Vương cũng không nhịn được nữa, đành hùa theo sự nhốn nháo của mọi người.
Nhân viên nhà tàu đã cầm loa thông báo: “Tế Châu, ga Tế Châu đến rồi ~”
Bành Chí Hoa xách túi hành lý lên, ôm nhẹ vai Lưu Hân Nghiên, rồi quay sang Cố Vân Châu: “Vân Châu, dưỡng bệnh cho tốt rồi mau về đơn vị. Bọn tớ ở Tế Châu chờ cậu!”
Cố Vân Châu vỗ vai anh: “Đi đi. Không làm lỡ việc các cậu làm đám cưới đâu!”
Bành Chí Hoa vẫy tay chào mọi người: “Tớ xuống xe trước nhé. Sẽ sớm gặp lại thôi.”
Bành Chí Hoa xuống xe, tâm trạng Lưu Hân Nghiên rõ ràng chùng xuống. Kiều Giang Tâm trêu cô: “Chậc chậc, mới xa nhau có một chút mà đã nhớ anh Bành nhà cô rồi à?”
Lưu Hân Nghiên lườm Kiều Giang Tâm: “Giang Tâm cậu xấu thật, chỉ biết bắt nạt tớ.”
Kiều Giang Tâm giả vờ sợ hãi ôm ngực: “Tớ không dám đâu, tớ sợ anh Bành đ.á.n.h tớ.”
Lưu Hân Nghiên hất cằm, đắc ý: “Hừ, biết sợ rồi chứ gì ~”
Cố Vân Châu nghiêng mặt qua: “Giang Tâm, trước đây ở bộ đội anh thi đấu với cậu ta rồi, cậu ta đ.á.n.h không lại anh đâu.”