Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi

Chương 308: Hối hận, bất lực, sợ hãi

“Chúc mừng ngươi a, làm trời làm đất, đem nhà người ta làm cho cửa nát nhà tan, đem nhà mình cũng làm cho cửa nát nhà tan.”

 

“Còn có mặt mũi ở đây la lối, còn có mặt mũi hỏi sao người nhà không tới canh chừng ngươi.”

 

“Người nhà ngươi hận không thể c.h.ế.t chính là ngươi, còn canh ngươi?”

 

Đại thẩm nói xong, hừ lạnh một tiếng, vung cái khăn lau trên tay, xoay người liền đi.

 

Trì Tố Trân đồng tử co rụt lại, không dám tin tưởng mở to hai mắt.

 

“Không, sẽ không, các ngươi gạt ta, các ngươi nhất định là gạt ta.”

 

“Bọn họ nhất định là giận ta. Nhất định là lần này ta làm quá đáng, bọn họ sinh khí, lúc này mới không tới xem ta.”

 

“Đúng đúng đúng, nhất định là như thế này. Nếu ba ta.... Nếu ba ta đã xảy ra chuyện, trong nhà sao có thể còn đóng tiền t.h.u.ố.c men cho ta.”

 

“Các ngươi nhất định là gạt ta, các ngươi là kẻ lừa đảo! Ta sẽ không tin tưởng các ngươi, ta sẽ không tin tưởng!”

 

Trì Tố Trân trong miệng run run kêu, người cũng vịn vào lan can giường bệnh, từ trên giường lật xuống.

 

“Ta phải về nhà nhìn xem, ta phải đi về nhìn xem, những người ở trạm y tế này gạt người.”

 

“Được rồi, đều đừng nói nữa.” Y tá Tiểu Phượng thấy Trì Tố Trân cảm xúc kích động, cau mày nhẹ giọng quát lớn Tiểu Lý đang còn muốn mở miệng.

 

Tiểu Lý bất thiện trừng mắt nhìn Trì Tố Trân, quay đầu đi rồi.

 

Tiểu Phượng vội vàng đi đến chỗ Trì Tố Trân: “Ngươi đừng lộn xộn, nếu cử động lung tung, miệng vết thương trên cánh tay sẽ rách ra đó.”

 

Trì Tố Trân một phen kéo lấy Tiểu Phượng đang muốn tới đỡ mình, vết bỏng trên cánh tay kéo làm nàng đau đến ứa mồ hôi lạnh, nhưng nàng đã không rảnh lo.

 

Nàng hơi hơi ngửa đầu, con ngươi bên trong đều là hoảng sợ: “Các nàng... các nàng vừa rồi nói đều là gạt người đúng không?”

 

Tiểu Phượng khẽ thở dài: “Ai ~, đều là thật sự. Lấy loại sự tình này lừa ngươi làm gì.”

 

“Trì thúc xông vào lửa hai lần, nếu cuối cùng không quay lại tìm ngươi, ông ấy hẳn là cũng sẽ không có việc gì.”

 

“Nghe nói lúc sau đi vào tìm ngươi, một vò rượu trữ trong phòng bếp phát nổ, tất cả đều văng lên người ông ấy. Lúc ông ấy từ bên trong bị người ta lôi ra, nửa người đều đang cháy. Quần áo cháy khét cùng da thịt tất cả đều dính vào nhau. Người tại hiện trường dập lửa cho ông ấy cũng không có kinh nghiệm, còn tạo thành tổn thương thứ cấp......”

 

“Ai ~, thật sự là quá nghiêm trọng, sáng sớm hôm sau liền không qua khỏi. Hôm qua buổi sáng vừa mới đem người đưa đi. Phòng ở cũng cháy rồi, nghe nói ở ngay giao lộ đầu phố của các ngươi dựng một cái lều.”

 

Nói tới đây, Tiểu Phượng còn như suy tư gì nói: “Cũng là kỳ quái, ngươi nói vò rượu nổ, ông ấy còn kẹp ngươi, như thế nào rượu lại toàn văng lên người ông ấy, trên người của ngươi ngược lại không dính chút nào.”

 

Trì Tố Trân sửng sốt một chút, như là toàn bộ sức lực đều bị rút cạn, cả người tê liệt ngồi dưới đất, than khóc ra tiếng.

 

Theo cảm xúc d.a.o động, miệng vết thương bị băng gạc bao vây trên mặt kéo đến đau rát, nhưng nàng đều không cảm giác bằng nỗi đau trong lòng.

 

Khóc một hồi lâu, nàng run rẩy từ trên mặt đất bò dậy, không màng Tiểu Phượng ngăn cản, hướng ra bên ngoài đi.

 

Phía trước khi con nàng mất, nàng cảm thấy thống khổ thương tâm. Cùng Trần Văn Đức ly hôn thời điểm, nàng càng có rất nhiều không cam lòng cùng hận ý. Ở nhà mẹ đẻ bị Thạch Anh xa lánh, châm chọc mỉa mai, nàng cảm thấy ủy khuất.

 

Nhưng mặc kệ phía trước gặp phải bao nhiêu chuyện, nàng chưa từng có bàng hoàng, bất lực, sợ hãi, thương tâm muốn c.h.ế.t như bây giờ.

 

...

 

Trấn nhỏ không lớn, một chút việc liền truyền đi ồn ào huyên náo. Cứ việc Trì Tố Trân trên mặt quấn băng gạc thật dày, nhưng không ít người nhìn tạo hình của nàng liền đại khái có thể đoán ra nàng là ai.

 

Trì Tố Trân như mang gai trên lưng, sợ hãi rụt rè cúi đầu không dám nhìn người, hướng tới giao lộ nhà mình bước nhanh đi đến.

 

Càng đi càng gần, nàng ngược lại không dám đi nữa. Bước chân nàng như đeo ngàn cân chì, làm nàng không nhấc nổi chân.

 

Nghe có người đi về phía mình, nàng như con thỏ bị kinh động, hoảng hốt không lựa đường, trốn vào đống củi lửa không biết của nhà ai bên cạnh.

 

Nàng sợ hãi gặp người, không dám đi đường chính, từ phía sau ruộng đồng vòng qua.

 

Một tiếng khóc kéo dài truyền đến, Trì Tố Trân cả người chấn động, ngẩng đầu hướng về cách đó không xa nhìn lại.

 

Một cái lều vải bạt màu nâu không lớn, miệng lều lộ ra quan tài, phía dưới quan tài là chậu đốt tiền giấy, cùng với người mặc đồ tang quỳ gối ở cửa lều.

 

Nàng giống như nhìn thấy mấy bóng người quen thuộc, đó là.... anh trai nàng.... chú út.... và em họ bên nhà cô...

 

Trì Tố Trân hoảng sợ che miệng lại lui về phía sau hai bước, sau đó quay đầu liền chạy.

 

Nếu nói phía trước còn có một tia may mắn, như vậy hiện tại toàn bộ thế giới của nàng đều sắp sụp đổ.

 

Nỗi hối hận thật lớn sắp đem nàng nhấn chìm. Nàng không nghĩ tới sẽ là kết quả như thế này.

 

Nàng chỉ là muốn người trong nhà hối hận, hối hận vì đã dùng thái độ như vậy đối đãi mình. Nàng chỉ là muốn trả thù Thạch Anh đã từng bước ép sát mình.

 

Nàng không nghĩ tới sẽ hại c.h.ế.t phụ thân.

 

Trì Tố Trân chạy bay nhanh, giống như là phía sau có quỷ đang đuổi. Vết thương trên cánh tay, vết thương trên mặt, bởi vì chạy quá kịch liệt đã cọ xát đến chảy máu, nhưng là nàng hoàn toàn không rảnh lo.

 

...

 

Một nam sinh 17-18 tuổi đang quỳ gối trước quan tài, hướng về bóng dáng Trì Tố Trân rời đi nhìn thoáng qua.

 

“Mẹ, anh họ, vừa rồi con giống như nhìn thấy chị họ.”

 

Trì Bỉnh Khâm không có bất luận phản ứng gì.

 

Trì đại cô (cô cả) đang đốt vàng mã, cánh tay dừng một chút: “Không cần phải xen vào, làm tốt chuyện của chúng ta là được.”

 

Ngược lại là Trì mẫu nghe tiếng, hướng tới giao lộ nhìn thoáng qua, nhưng rất nhanh liền cúi đầu.

 

...

 

Trì Tố Trân một đường chạy về trạm y tế, chạy về phòng bệnh của mình, dùng chăn che kín đầu.

 

Hành lang bên ngoài, Thạch Anh xách theo hộp cơm, nhìn về phía thang lầu. Vừa rồi bà giống như nhìn thấy Trì Tố Trân.

 

Cũng chỉ là sửng sốt vài giây, bà liền xách theo hộp cơm hướng về phía khác đi.

 

“Khụ khụ khụ khụ khụ khụ ~”

 

Còn ở ngoài phòng, Thạch Anh liền nghe được tiếng ho khan kịch liệt của con trai.

 

Bác sĩ nói Tiểu Bảo hít vào khói đặc quá nhiều, gây ra viêm phế quản cấp tính, hai ngày này còn có triệu chứng sốt, có khả năng là viêm phổi hít phải, nếu làm không tốt sẽ để lại di chứng, chuyển thành viêm khí quản mạn tính.

 

Hơn nữa khói đặc k*ch th*ch mắt và xoang mũi, tạo thành kết mạc sung huyết cùng với niêm mạc xoang mũi phù nề.

 

Hai ngày này, Tiểu Bảo vừa bệnh vừa bị kinh hách, gầy đi thấy rõ, tinh thần cũng uể oải không thôi. Thạch Anh xem ở trong mắt, đau ở trong lòng.

 

Nhà dột còn gặp mưa suốt đêm. Tiểu Bảo bên này muốn chiếu cố, cha chồng bên kia muốn đưa tang, mẹ chồng cũng ngã bệnh, phòng ở bị đốt cũng cần người đi xử lý, chính Thạch Anh trên người cũng mang thương tích mà còn phải chạy đôn chạy đáo.

 

May mắn có chị dâu và mẹ đẻ thường xuyên lại đây giúp đỡ, bằng không bà cũng muốn ngã xuống.

 

Thạch mẫu (mẹ Thạch Anh) thấy bộ dáng mỏi mệt của con gái, nhịn không được thở dài, trong lòng vì con gái mà ưu sầu: “Ai, cả cái nhà này, về sau biết làm sao bây giờ?”

 

Thạch Anh nặn ra một nụ cười khổ an ủi mẫu thân: “Mẹ, không có việc gì. Cha chồng đã lên tiếng, về sau không cần phải xen vào cái thứ tai họa kia.”

 

“Hơn nữa ông ấy trước khi đi, đều đã an bài cho chúng ta. Tiền t.h.u.ố.c men của cái con mắt trắng kia, còn có phí mai táng của cha, chú út nói đều bảo chúng ta không cần lo. Chú và cô cả, mỗi nhà cho chúng ta 100 đồng, để chúng ta tu sửa phòng ốc, sắm sửa đồ đạc.”

 

“Dì út và cậu của Bỉnh Khâm bên kia cũng góp mấy chục đồng lại đây. Con cùng Bỉnh Khâm còn có tiền lương, rất nhanh sẽ tốt lên thôi.”

 

Thạch mẫu nghe vậy, trong lòng cuối cùng cũng có điểm an ủi: “Cha mẹ chồng con tuy rằng ở chuyện đứa con gái kia hồ đồ, nhưng tốt xấu chị em trong nhà đều đoàn kết.”

 

Nói rồi, Thạch mẫu từ trong túi móc ra một cuộn tiền lẻ đưa cho Thạch Anh: “Ta cùng mấy chị dâu con cũng thương lượng qua, nhà chúng ta tuy rằng không bằng nhà chú và cô của Bỉnh Khâm, nhưng mấy anh trai con cũng góp cho con 60 đồng. Tiểu Bảo sẽ không có việc gì, về sau đều sẽ tốt. Anh Tử à, con cũng phải kiên cường lên.”

 

Thạch Anh nhìn cuộn tiền giấy thật dày trong tay, cái mũi cay xè, tức khắc liền ghé vào trong lòng n.g.ự.c mẫu thân gào khóc ra tiếng.