Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi

Chương 303: Trì phụ dặn dò hậu sự

“Bác sĩ, bác sĩ, ngài cứu lão già nhà ta với. Con trai ta vay tiền đi rồi, chúng ta có tiền, chúng ta có tiền.”, Trì mẫu quỳ trên mặt đất lôi kéo ống quần bác sĩ cầu xin.

 

Bác sĩ cũng bất đắc dĩ: “Ai, bà mau đứng lên. Ta đã giải thích với bà rồi, có thể cứu chúng ta khẳng định sẽ cứu. Lại nói, việc này lãnh đạo trấn trên đều đã ra mặt, t.h.u.ố.c có thể dùng chúng ta đều đã dùng, liên quan gì đến tiền bạc.”

 

“Chồng bà toàn bộ phía sau lưng còn có bên trái thân mình bị bỏng diện tích quá lớn, hơn nữa lúc các người dập lửa còn tạo thành thương tổn thứ cấp nghiêm trọng hơn. Với lại trạm y tế của chúng ta cũng chỉ có điều kiện này, hy vọng quá...”

 

Bác sĩ nói, như suy tư gì nhìn thoáng qua chiếc xe bên ngoài đang đón Cố Vân Châu, nói: “Các người nếu có bản lĩnh như người ta, cũng làm người ta phái xe chở các người lên thành phố đi. Trong thành điều kiện tốt hơn nhiều, nói không chừng còn có thể có chút hy vọng.”

 

Thạch Anh nhấp môi. Bà chán ghét Trì phụ Trì mẫu, cũng hận bọn họ không có điểm mấu chốt, một lần rồi một lần đi giải quyết hậu quả cho Trì Tố Trân, nuông chiều Trì Tố Trân thành cái bộ dáng quỷ quái này.

 

Nhưng lúc này biết Trì phụ sắp không qua khỏi, bà lại nghĩ tới bộ dáng Trì phụ không màng tất cả đập tường, không màng tất cả vọt vào đám cháy tìm Tiểu Bảo.

 

Hơn nữa, chính mình cũng là do Trì phụ kéo ra.

 

Bà hẳn là hận ông ta, nhưng lúc này nhìn Trì mẫu đang quỳ trên mặt đất khóc, bà trong lòng lại khó chịu vô cùng.

 

Nhưng rất nhanh, bà liền làm quyết định, mở miệng phân phó:

 

“Đại ca (anh trai Thạch Anh), anh đi mượn máy kéo. Nhị ca, anh đi về nhà ôm mấy cái chăn lại đây. Bỉnh Khâm, anh cùng Tam ca, đem cha nâng ra, chúng ta đưa ông đi thành phố.”

 

Cha chồng mới hơn 50 tuổi, liền tính chính mình không thích, kia cũng là ông nội ruột của Tiểu Bảo. Mặc kệ có thể cứu trở về hay không, Thạch Anh không muốn để lại cho Tiểu Bảo và chồng mình bất luận cái tiếc nuối nào.

 

Cô cả và chú út nhà họ Trì nhận được tin tức cũng vội vàng chạy tới.

 

Nhưng Trì phụ cự tuyệt, ông không chịu đi thành phố.

 

Toàn bộ bên trái thân mình, cánh tay, da đều không còn, lộ ra thịt đã bị thiêu chín bên trong. Ông thậm chí có thể ngửi được mùi thịt khét trên người mình.

 

Ông cường chống, bảo bác sĩ tiêm t.h.u.ố.c cho mình, nhưng vẫn là đau đến cả người run rẩy, ngay cả thanh âm nói chuyện suy yếu cũng đang run.

 

“Thôi... Đừng lăn lộn ta nữa... Lá rụng về cội, ta không muốn đi... Nhà chúng ta đã cái tình huống này, thân thể của ta ta hiểu rõ, vô dụng, đừng lãng phí tiền.....”

 

Trong nhà lúc này có thể nói là bị thiêu không còn một mảnh, Tiểu Bảo cùng Trì Tố Trân phỏng chừng cũng muốn tiêu tốn không ít tiền. Chính mình cái dạng này là không xong rồi.

 

Liền tính đi thành phố có một tia hy vọng, cũng là cái động không đáy, sẽ kéo sụp toàn bộ gia đình. Huống chi rất lớn khả năng là mất cả người lẫn của.

 

Liền tính vận khí nghịch thiên, thiếu một món nợ khổng lồ, tạm thời giữ được một hơi, vậy về sau đâu?

 

Chăm được đầu thì hụt đuôi, ông tuổi đã lớn, không cần thiết.

 

Trì Bỉnh Khâm đương trường liền khóc rống lên. Trì phụ ngày thường vẫn luôn rất cường thế, liền tính Trì Bỉnh Khâm đã kết hôn, trong nhà vẫn là ông nói một không hai.

 

Nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên hắn thấy phụ thân chật vật, suy yếu như vậy.

 

Phụ thân là trời của hắn.

 

Trì phụ suy yếu quát lớn Trì Bỉnh Khâm: “Đừng khóc… Nghe ta…. nói cho hết lời.”

 

“Tiểu Bảo… Không có việc gì chứ?”, Ông nỗ lực nghiêng đầu nhìn về phía Thạch Anh.

 

Thạch Anh gật gật đầu: “Bác sĩ nói Tiểu Bảo trên người không bị thương, chính là hít vào quá nhiều khói đặc, phổi khả năng sẽ có điểm ảnh hưởng, nhưng không có nguy hiểm tính mạng.”

 

Trì phụ hô hấp cũng không dám dùng sức: “Vậy là tốt rồi…. Vậy là tốt rồi.”

 

Ông ngẩng đầu nhìn về phía Trì mẫu, lại hỏi: “Nó... không có việc gì đi?”

 

Tuy rằng Trì phụ không có nói tên, nhưng mọi người đều biết ông hỏi là ai.

 

“Ông còn nhắc tới nó làm gì?”, Trì mẫu có tâm g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con gái nghịch ngợm kia.

 

Thuốc giảm đau hình như đã có tác dụng, Trì phụ cảm giác nhẹ nhàng hơn nhiều.

 

Ông hơi hơi thở ra một hơi, nói: “Về sau bà liền... hảo hảo đi theo Bỉnh Khâm, Anh Tử sinh hoạt, chăm sóc tốt cho Tiểu Bảo. Nó.... cũng đừng quản nó nữa đi. Chúng ta cũng đã làm hết tình hết nghĩa.”

 

Trì mẫu che miệng lại, nhỏ giọng khóc nức nở, nước mắt làm tầm mắt bà đều mơ hồ.

 

Lão già nhà bà, đây là đang dặn dò hậu sự.

 

Trì phụ nói xong, đối với người em trai và em gái đứng ở phía sau, đứt quãng nói: “Lần này trong nhà tổn thất t.h.ả.m trọng…. Cái gì đều thiêu không còn... Tiền t.h.u.ố.c men, mai táng phí…. cũng là một khoản tiền không nhỏ… Ta biết… Mọi người đều có gia đình riêng, nhưng xem ở phân tình ta từ nhỏ đem các ngươi mang lớn, giúp đỡ Bỉnh Khâm, Anh Tử vượt qua cửa ải này.”

 

Trì đại cô cùng Trì tiểu thúc sắc mặt trịnh trọng gật gật đầu.

 

Lúc phụ thân bọn họ mất, Trì tiểu thúc mới 3 tuổi, Trì đại cô 5 tuổi. 5 năm sau, mẫu thân ốm yếu cũng qua đời. Năm ấy Trì đại cô mới 10 tuổi, Trì tiểu thúc 8 tuổi.

 

Mẫu thân đi rồi, trong nhà cơ bản đều là dựa vào Trì phụ, người anh cả này. Mà khi đó Trì phụ cũng mới 13 tuổi mà thôi.

 

Vì có thể sống sót, ông cái gì đều làm, thậm chí còn mang theo em trai em gái đi từng nhà xin cơm.

 

Hai người em này không khác gì ông một tay kéo lớn, hôn sự của hai người cũng là ông làm chủ.

 

Trì phụ, người anh cả này, ở trong lòng Trì tiểu thúc cùng Trì đại cô, cơ bản liền không khác gì phụ thân.

 

Cho nên nhiều năm như vậy, Trì phụ mặc kệ nói cái gì làm cái gì, Trì đại cô cùng Trì tiểu thúc cơ bản đều là hữu cầu tất ứng (có cầu là có đáp).

 

Nhưng Trì phụ cũng không phải loại người quá đáng, cơ bản không có vì chuyện trong nhà mà làm khó em trai em gái.

 

Đây là lần đầu tiên ông lấy ân tình của mình ra để nói chuyện.

 

Thấy em trai em gái gật đầu, ông lại quay đầu nhìn về phía Thạch Anh: “Anh Tử…. Ta biết chuyện của Tố Trân… Ngươi trong lòng có oán… Oán chúng ta bất công… Nhưng Anh Tử à…. Ta là phụ thân của nó.”

 

“Nếu ta đều không che chở nó, trên đời này còn có thể có ai che chở nó?”

 

“Ta cùng cha ngươi tuổi trẻ thời điểm…. cũng là bạn bè sống c.h.ế.t có nhau, bằng không, ông ấy cũng sẽ không…. đem ngươi gả đến Trì gia chúng ta.”

 

Ông nghỉ ngơi vài giây, lúc này mới tiếp tục nói: “Ngươi khi còn nhỏ…. Thạch huynh (cha của Thạch Anh) cưng ngươi lắm…. Tổng đem ngươi đội lên vai khoe ra… Ra ngoài uống rượu cũng ôm ngươi…. Làm váy hoa cho ngươi.”

 

“Khi đó ta liền suy nghĩ, ta nếu là có con gái, ta cũng muốn hảo hảo mà cưng chiều.”

 

“Nhưng ta không phải Thạch huynh, không có đem nó giáo hảo, nó bị chúng ta chiều hư......”

 

Nghĩ đến lúc mình vọt vào, Tiểu Bảo là được Trì Tố Trân che ở dưới thân, dùng khăn giúp nó che lại miệng mũi, Trì phụ dặn dò:

 

“Tiền t.h.u.ố.c men... cho nó đóng đi… Về sau cũng đừng quản. Các ngươi, sống tốt cuộc sống của các ngươi là được, nó cũng lớn như vậy... Dựa theo lời ta nói lúc nãy, các ngươi không phải cha mẹ nó.....”

 

“Về sau, các ngươi có thể, bởi vì nó đốt nhà mà hận nó, quái nó.”

 

“Có thể bởi vì nó làm Tiểu Bảo bị thương mà hận nó, quái nó.”

 

“Nhưng không cần bởi vì ta mà hận nó, quái nó.”

 

“Ta là phụ thân của nó, vì nó làm nhiều hơn nữa, đều là ta tự nguyện......”

 

Trì phụ nói tới đây, thanh âm đã suy yếu không được, nhưng ông vẫn là chống một hơi, hướng tới Trì Bỉnh Khâm nói: “Bỉnh Khâm.... Về sau.... có chuyện gì, đều cùng... Anh Tử thương lượng... Hảo hảo đối đãi mẹ ngươi... Chuyện của Tố Trân, nếu đổi thành ngươi, ta cũng là đối đãi ngươi giống như vậy... Ta không có bất công.”

 

Trì phụ lời này vừa nói ra, Thạch Anh cũng đỏ đôi mắt.

 

Người cha chồng này tính tình không tốt, ở trong nhà có thể nói là phi thường đại nam tử chủ nghĩa, ông nói gì chính là đó. Ở bên ngoài lại sĩ diện, lại ái chơi hoành (ngang ngược).

 

Nhưng ông lại phi thường phi thường bênh vực người mình.

 

Không chỉ che chở Trì Tố Trân, trong nhà mọi người ông đều che chở, thậm chí em gái đã gả đi, em trai đã phân gia ông đều che chở. Những người trong nhà này, ông có thể đ.á.n.h có thể mắng, người ngoài không thể khinh một chút.

 

Ông không phải một người tốt, thậm chí không cân bằng được quan hệ trong nhà, cũng không tính là một gia trưởng tốt. Nhưng ông tuyệt đối là một người anh cả tốt, một người phụ thân tốt.

 

...

 

Một bên khác, Cố Vân Châu bằng tốc độ nhanh nhất bị xe đưa đi Trung y viện.

 

Vương phó viện trưởng ở trên xe liền bắt đầu châm cứu cho Cố Vân Châu.

 

Kim bạc đ.â.m xuống rậm rạp, Cố Vân Châu mày đang nhíu chặt cũng hơi hơi thả lỏng xuống dưới.