Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi

Chương 295: Tái kiến không thể đỏ mặt, vậy hồng mắt

Tần Tuyết ngữ khí mang theo nghi hoặc: “Nhà chúng ta cùng nhà bọn họ cơ bản cũng không có gì lui tới, cũng không biết hắn tìm con làm gì?”

 

“Ta hỏi hắn, hắn cũng không nói, liền vẫn luôn hỏi con có ở nhà không? Đi đâu rồi?”

 

“Con nếu gặp hắn tốt nhất nên đi đường vòng, Trần gia kia cũng không phải nơi tốt đẹp gì.”

 

Sợ Kiều Giang Tâm hiểu lầm, Tần Tuyết lại giải thích một câu: “Ta không phải sợ con ngốc nghếch, ta sợ Trần gia bên kia ch.ó cùng rứt giậu, trong nhà thiếu trâu ngựa nên tính kế con.”

 

“Hiện tại toàn bộ thôn đều biết con ở trong thành có công việc ổn định. Trước kia Xa Kim Mai còn sống, trong miệng liền thường xuyên lải nhải những cái đó...”

 

Kiều Giang Tâm có điểm kinh ngạc, Trần Văn Đức tìm chính mình làm gì? Chính mình khi nào đã cho hắn sắc mặt tốt? Mặt hắn to vậy sao?

 

Nàng gật gật đầu: “Yên tâm đi đại bá nương, lòng con hiểu rõ.”

 

...

 

Kiều Giang Tâm đi rồi, Kiều Hữu Tài đi đến trước mặt Lưu A Phương ngồi xuống, hạ giọng nói: “Giang Tâm tuổi cũng không nhỏ. Trần gia là không có khả năng, bất quá tiểu Cố đồng chí kia, thường xuyên đi theo Giang Tâm chạy tới chạy lui, làm gì đều đi theo, ta tổng cảm thấy, có phải hay không đối với Giang Tâm nhà ta.....”

 

Lưu A Phương ánh mắt sáng lên: “Ông đã nhìn ra à? Ta đã sớm nhìn ra, tiểu tử kia giống như đối với Giang Tâm nhà ta có ý tứ. Lớn lên không tồi, vẫn là lãnh đạo đồng chí, so với Trần gia tốt hơn quá nhiều. Bất quá, Giang Tâm hình như không có ý tứ kia.”

 

Tần Tuyết hơi hơi nhíu mày: “Tiểu Cố đồng chí nhà chính là ở Tế Châu, ta cảm thấy xa quá. Hơn nữa không phải nói đang dưỡng bệnh sao? Cũng không biết hiện tại thân thể thế nào. Hữu Tài, A Phương à, hai người đừng nghe nói người ta là quân nhân, là người thành phố, liền cảm thấy người ta tốt, Giang Tâm nhà chúng ta cũng không kém.”

 

“Hơn nữa Giang Tâm không giống tiểu cô nương bình thường. Chuyện của nó, chúng ta cho kiến nghị là được, còn lại để nó tự mình quyết định. Đặc biệt là chuyện hôn nhân đại sự, các ngươi ngàn vạn lần không thể tự chủ trương, phải hỏi qua ý tứ của nó, nó tự mình vui vẻ mới được.”

 

“Các ngươi nếu thật muốn vì nó làm cái gì, liền lo mà để dành cho nó thêm ít của hồi môn đi, có của hồi môn mới có nắm chắc!”

 

...

 

Bên kia, Trần Văn Tú từ ngoài cửa chạy tiến vào: “Đại ca, đại ca, Kiều Đại Nha đã trở lại! Ta nghe người ta nói, nhà bọn họ lên trấn thuê cửa hàng, bọn họ muốn lên trấn khai cửa hàng kinh doanh.”

 

Cạch một tiếng, cửa thư phòng của Trần Văn Đức bị kéo ra, Trần Văn Đức đứng ở cửa: “Nhà bọn họ muốn ở trấn trên khai cửa hàng? Ngươi nghe ai nói?”

 

Trần Văn Tú hơi hơi thở hổn hển: “Ngưu thím nói. Bà ấy nói tối hôm qua lên Kiều gia uống trà, nghe người nhà họ Kiều nói, nói không muốn đi khắp hang cùng ngõ hẻm nữa, tính toán đi trấn trên khai cửa hàng. Hôm nay Kiều Giang Tâm bọn họ đều không ở nhà, nhất định là đi thuê cửa hàng rồi.”

 

“Liền vừa rồi, có người thấy bọn họ trở về, anh em nhà ‘bệnh chốc đầu’ kia, cao hứng như chú rể mới vậy. Người ta ở bên giếng nói lên việc này, Ngưu thím mới nói.”

 

Nói xong, Trần Văn Tú có chút lo lắng nhìn về phía đại ca. Tâm tư của đại ca, nàng cũng rõ ràng. Trước kia nàng luôn cảm thấy Kiều Đại Nha không xứng với đại ca mình, nhưng hiện tại, Kiều Đại Nha còn có thể nhìn trúng đại ca mình sao?

 

“Đại ca, Kiều gia càng ngày càng tốt, ngược lại nhà của chúng ta... Ngươi nói chị Đại Nha có thể hay không... có thể hay không có tâm tư khác?”

 

Trần Văn Đức ánh mắt lóe lóe, hắn nghe hiểu ý tứ của Trần Văn Tú.

 

“Đây không phải là chuyện ngươi nên nhọc lòng.”, Hắn quát lớn một câu, xoay người liền đi ra ngoài.

 

...

 

“Giang Tâm ~”, Kiều Giang Tâm đang ngồi xổm ở cửa chải đầu, nghe được có người kêu chính mình.

 

Ngẩng đầu nhìn lại, đập vào mắt liền thấy Trần Văn Đức ở cách đó không xa.

 

Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng, n.g.ự.c cài một cây bút, đứng ở chỗ cách bốn năm mét nhìn chính mình, ánh mắt phức tạp.

 

Kiều Giang Tâm sửng sốt, chậm rãi đứng lên.

 

Trần Văn Đức vẫn luôn gọi mình là Kiều Đại Nha.

 

Đời trước cũng là sau khi lên thành phố, cảm thấy ba chữ Kiều Đại Nha quá quê mùa, hắn cùng Xa Kim Mai và Trần Hữu Lượng lúc này mới đổi giọng gọi mình là Kiều Giang Tâm.

 

Nhưng hiện tại, hắn gọi mình là Giang Tâm? Hơn nữa, lại nhìn ánh mắt của đối phương...

 

Kiều Giang Tâm tức khắc liền cảnh giác lên.

 

Chính mình đều có thể trở về, vậy, Trần Văn Đức.......

 

Trần Văn Đức thấy Kiều Giang Tâm thất thần nhìn chính mình, càng thêm khẳng định, nàng chính là Kiều Giang Tâm của đời trước.

 

Bằng không, Kiều gia biến hóa như thế nào sẽ lớn như vậy? Nàng lại như thế nào sẽ đối với mình tránh như rắn rết?

 

Rõ ràng đời trước, nàng trong mắt tràn đầy đều là chính mình.

 

Trần Văn Đức hướng tới Kiều Giang Tâm chậm rãi đi qua.

 

Đời trước hắn cùng Trì Tố Trân một lần nữa tương ngộ sau, hai người đều phi thường thích một bài hát.

 

Vương Phi hát bài Vội vã năm ấy (Cong Cong Na Nian).

 

Thật sự phi thường thích hợp với hắn và Kiều Giang Tâm hiện tại.

 

Hắn ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm Kiều Giang Tâm, nhẹ giọng nói: “Nếu tái kiến không thể đỏ mặt......” (Nếu gặp lại không thể đỏ mặt...)

 

Kiều Giang Tâm đầu óc oanh một tiếng nổ tung.

 

Hắn thật sự đã trở lại! Bài hát này đời trước lúc Trì Tố Trân ăn sinh nhật, mọi người rủ đi hát karaoke, hai người bọn họ làm trò trước mặt mình mà hát, cái vẻ tình ý miên man đó...

 

Không chút suy nghĩ, Kiều Giang Tâm hung hăng một quyền liền hướng hốc mắt Trần Văn Đức mà đ.ấ.m tới, đồng thời trong miệng hô: “Vậy nhất định hồng mắt!!!!” (Vậy thì phải đỏ mắt!!!)

 

“Bốp!”

 

“Oa ngao ~”

 

Trần Văn Đức không nghĩ tới Kiều Giang Tâm không nói hai lời liền cho hắn một quyền. Hắn cúi đầu che lại hốc mắt, lùi về phía sau vài bước, nước mắt không ngừng từ kẽ ngón tay tràn ra.

 

Kiều Hữu Phúc, Kiều Hữu Tài nghe được thanh âm bên ngoài, xoát một cái vọt ra.

 

“Sao vậy Giang Tâm?”

 

Nhìn thấy Trần Văn Đức che lại hốc mắt ngồi xổm trên mặt đất tru lên, Kiều Hữu Tài mặt lộ vẻ không vui: “Trần gia lão đại, ngươi ở đây gào cái gì? Nhà ta có con nhỏ, đừng làm kinh động bọn nhỏ.”

 

Nói rồi, Kiều Hữu Tài duỗi tay kéo bả vai Kiều Giang Tâm đưa về phía sau, ý là bảo Kiều Giang Tâm vào nhà đi.

 

Cách đó không xa, nhà Trình đại gia cùng Cao gia nghe được tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Trần Văn Đức đều ra cửa xem xét.

 

“Sao thế? Gào một tiếng, làm ta sợ muốn nhảy dựng?”, Úy Phượng nhìn Trần Văn Đức, vẻ mặt đầy hóng hớt.

 

Cố Vân Châu sắc mặt hơi trầm xuống, từ nhà Trình gia đi tới, đứng ở bên người Kiều Giang Tâm: “Sao lại thế này? Hắn lại tới tìm em gây phiền toái?”

 

Trần Văn Đức che lại hốc mắt đứng lên: “Ngươi... ngươi như thế nào tùy tiện động thủ đ.á.n.h người? Nhiều năm như vậy, ngươi vẫn là thô lỗ như vậy, nếu không phải.....”

 

Lời còn chưa nói xong, Cố Vân Châu hơi hơi mở môi: “Lăn!”

 

Trần Văn Đức lời nói trong miệng nghẹn lại. Nhưng thân xác bên trong hắn đã không phải là Trần Văn Đức hai bàn tay trắng của đời này. Đời trước hắn chính là tác gia có chút danh tiếng, đừng nói một gã lính quèn, lúc tham gia các loại hoạt động, lãnh đạo thành phố, tỉnh hắn cũng gặp qua không ít, hắn không sợ Cố Vân Châu.

 

“Quan hệ gì tới ngươi? Đây là chuyện giữa ta cùng Giang Tâm, ngươi một người ngoài.....”

 

Kiều Giang Tâm sợ Trần Văn Đức nói ra cái gì kinh thiên động địa, nên ra tay trước. Nàng tiến lên, đối với bụng dưới Trần Văn Đức chính là một cước.

 

“Lão nương cùng ngươi có cái rắm sự tình gì! Ngươi con mẹ nó không có chỗ hút m.á.u đúng không, giả điên giả dại chạy tới trước mặt lão nương, còn tưởng ta giống như trước kia dễ khi dễ hả?”

 

“Đại bá, ba, đ.á.n.h c.h.ế.t hắn cho con! Tên vương bát đản này đột nhiên chạy đến trước mặt con nói con là vợ hắn, còn nói con cùng hắn sống cả đời, còn nói mẹ nó không c.h.ế.t, con hầu hạ cả nhà bọn họ. Đây là muốn huỷ hoại thanh danh của con, tính kế con, bắt con vào Trần gia làm trâu làm ngựa!”