Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi
Chương 286: Trần Văn Đức đòi ly hôn
Gọi món xong, Thái Tiểu Huệ hất cằm về phía Kiều Kiến Quốc: “Ngẩn ra đấy làm gì? Đưa tiền.”
“Ồ ồ…”, Kiều Kiến Quốc vừa móc túi vừa hỏi: “Bao, bao nhiêu?”
Lưu Hân Nghiên mí mắt cũng không thèm nhấc: “Ba món tổng cộng ba đồng bảy, cơm nước trà bao đủ.”
Kiều Kiến Quốc rút từ trong ví ra một tờ năm đồng.
Lưu Hân Nghiên nhận tiền rồi xoay người đi: “Chờ chút, đồ ăn lên ngay đây.”
Thái Tiểu Huệ nhìn bóng lưng Lưu Hân Nghiên, vô cùng tò mò về thái độ của mọi người đối với Kiều Kiến Quốc.
“Kiều Kiến Quốc, khai thật đi, cậu đã làm gì? Sao ai cũng ghét cậu thế?”
“Kiều Kiến Quốc, tôi đang hỏi cậu đấy.”
Kiều Kiến Quốc cạn lời: “Cô đừng ồn, để tôi nghĩ đã.”
Ngừng ít nhất mười mấy giây, Kiều Kiến Quốc mới lên tiếng: “Chắc là tại tôi được Kiều Giang Tâm nuôi lớn, nên bọn họ đều không thích tôi.”
“Phụt~”
Thái Tiểu Huệ phun thẳng một ngụm trà ra ngoài.
“Cậu được Giang Tâm nuôi lớn? Đầu cậu úng nước à? Cậu bao nhiêu tuổi, nó bao nhiêu tuổi?”, Thái Tiểu Huệ trợn mắt như gặp ma.
Kiều Kiến Quốc do dự một chút, rồi vẫn gật đầu.
“Tôi chỉ nghĩ ra được nguyên nhân đó thôi. Dù sao thì anh em thằng Lại Tử cũng nói nuôi tôi, vợ chồng Kiều Kiến Hoa cũng nói nuôi tôi, ba mẹ tôi cũng nói nuôi tôi. Bọn họ ai cũng bảo là đã nuôi tôi, rồi ai cũng ghét tôi. Chắc Kiều Giang Tâm cũng vì lý do đó.”
“Tôi hơn nó 4 tuổi, mà nó từ nhỏ đã phải đi làm, chưa đến chín tuổi đã nghỉ học đi làm đồng. Còn tôi, trước kia toàn ở nhà ăn không ngồi rồi, không chỉ ăn không ngồi rồi, tôi còn toàn giành lấy đồ tốt nhất…”
Ánh mắt Thái Tiểu Huệ nhìn Kiều Kiến Quốc thêm vài phần ghét bỏ. Chẳng trách người ta ghét cậu, tôi là người ngoài mà nghe xong cũng thấy ghét.
Lưu Hân Nghiên ghé vào quầy thu ngân, nhìn về bàn của Kiều Kiến Quốc, khó hiểu hỏi: “Giang Tâm, sao cậu không đuổi hắn ra ngoài đi?”
Kiều Giang Tâm cúi đầu xem sổ sách thu chi mấy ngày nay: “Chúng ta mở quán làm ăn, hắn đến tiêu tiền, tôi kiếm tiền, đuổi đi làm gì?”
Kiều Kiến Quốc ăn uống xong, lân la lết tới lết lui, thế nào lại mò đến tận quầy thu ngân.
Mặt hắn tươi cười lấy lòng: “Cái đó, Đại Nha à~”
Kiều Giang Tâm biếu hắn một cái nhìn xem thường: “Gì, có chuyện thì nói, nói cho dễ nghe vào.”
Kiều Kiến Quốc nghẹn họng, ấp úng vài giây mới nói: “Tôi nghe Tiểu Huệ nói cô mới về làng cách đây không lâu. Tôi muốn hỏi thăm một chút về nhà Nhị Thương Pháo, với cả… tình hình nhà tôi.”
Kiều Giang Tâm gắt: “Muốn biết thì tự về mà xem.”
Giọng Kiều Kiến Quốc nặng trĩu: “Tôi không dám.”
Lúc này Kiều Giang Tâm mới thèm liếc Kiều Kiến Quốc: “Cậu mà cũng có chuyện không dám làm à?”
Kiều Kiến Quốc cười chua chát: “Haiz, nói ra dài dòng lắm. Nhị Thương Pháo… nó xảy ra chuyện tôi cũng có phần trách nhiệm. Lúc trước là tôi rủ nó ra ngoài bôn ba.”
“Ai, mười một năm rồi đấy. Đời người có mấy cái mười một năm cơ chứ? Huống chi, thời gian dài như vậy, bao nhiêu là biến cố, ai mà nói trước được. Nếu nó vẫn chưa về, tôi còn mặt mũi nào mà về? Mà có muốn về thật, thì cũng phải đợi tôi làm nên trò trống gì đã.”
Kiều Giang Tâm cười khẩy một tiếng: “Cậu đúng là người tốt thật đấy, vẫn còn thời gian quan tâm người khác cơ à.”
Tuy cô ghê tởm nhà họ Kiều cũ, nhưng vứt bỏ ân oán cá nhân mà nói, nhà họ Kiều chưa bao giờ có lỗi với Kiều Kiến Quốc. Đặc biệt là Lôi Hồng Hoa, vì thằng con trai không biết cố gắng này, bà ta có thể nói là đã náo loạn long trời lở đất, vợ chồng Kiều Kiến Hoa suýt nữa thì tan nhà nát cửa, ngay cả bản thân bà ta cũng sắp toi đời.
Thôi, không liên quan đến mình. Quan hệ giữa cô và Kiều Kiến Quốc cũng chẳng tốt đẹp gì, nhà họ Kiều cũ gặp xui xẻo, cô còn vui.
Đối mặt với sự châm chọc mỉa mai của Kiều Giang Tâm, Kiều Kiến Quốc cũng chẳng thèm để ý. Dù sao từ nhỏ đến lớn, có mấy ai cho hắn sắc mặt tốt đâu.
“Sau khi tách nhà, các người làm ăn khấm khá nhỉ, giờ còn làm hộ kinh doanh cá thể nữa. Cô giỏi hơn chúng tôi rồi. Tôi đi đây… À, cái đó, có thể đừng nói với người trong làng là đã gặp tôi ở huyện Ninh được không?”
Kiều Kiến Quốc nói xong, cũng không đợi Kiều Giang Tâm trả lời, xoay người bỏ đi.
Kiều Giang Tâm nhìn bóng lưng cô độc của Kiều Kiến Quốc, tên khốn này hình như đã thay đổi không ít. Trước kia lúc nào cũng mang cái thái độ ăn no chờ c.h.ế.t, bây giờ thế mà lại muốn làm nên trò trống gì đó.
...
Trạm y tế trấn.
Trì Tố Trân kéo lê thân thể vừa mới sảy thai xông vào phòng bệnh của Trần Văn Đức.
“Trần Văn Đức, Trần Văn Đức, anh dậy ngay cho tôi! Anh trai tôi bị đồn công an bắt đi rồi, mà anh còn ngủ được à? Anh hại tôi thê t.h.ả.m như vậy, giờ còn muốn hại cả anh trai tôi! Đã tỉnh rồi thì mau đi theo tôi đến đồn công an nói cho rõ ràng, bảo họ thả anh tôi ra!”
Trì Tố Trân gào thét điên cuồng về phía Trần Văn Đức, ánh mắt hận thù như muốn tóe lửa đốt cháy hắn.
Bây giờ nhà mẹ đẻ vì chuyện của Trì Bỉnh Khâm mà gà bay ch.ó sủa. Thạch Anh (vợ Trì Bỉnh Khâm) xông thẳng đến bệnh viện c.h.ử.i cô là sao chổi, là yêu tinh hại người, ngay cả ba mẹ cũng bắt đầu trách cô.
Trải qua bao nhiêu chuyện, Trì Tố Trân hiểu rất rõ, bây giờ cô chỉ có thể dựa vào nhà mẹ đẻ.
Nếu anh trai thật sự có mệnh hệ gì, đừng nói Thạch Anh sẽ tìm cô liều mạng, ngay cả ba mẹ cũng sẽ không tha thứ cho cô.
“Có nghe không hả? Tôi bảo anh đi đồn công an nói rõ ràng, bảo họ thả anh tôi ra! Trần Văn Đức, tôi nợ anh từ kiếp trước à? Anh hại cả đời tôi, hại c.h.ế.t con trai tôi còn chưa đủ sao? Giờ còn muốn tai họa cho nhà mẹ đẻ tôi nữa?” Trần Văn Đức nhìn Trì Tố Trân với ánh mắt phức tạp.
Hắn không tài nào liên hệ được người đàn bà đầu bù tóc rối, điên cuồng và tiều tụy trước mắt này, với một Trì Tố Trân thanh lịch nhã nhặn của kiếp trước.
Rất nhanh, sự phức tạp trong mắt hắn chuyển thành hận thù. Chẳng trách kiếp trước mẹ hắn sống c.h.ế.t không đồng ý cho hắn cưới Trì Tố Trân, bởi vì loại phụ nữ như Trì Tố Trân chỉ có thể đồng cam, không thể cộng khổ.
Hắn nói bằng giọng tàn nhẫn: “Trì Tố Trân, cô đừng lúc nào cũng làm như tôi nợ cô. Là tôi ép cô cưới tôi à?
Rõ ràng là cô gài bẫy tôi! Cô mất con, chẳng lẽ tôi không mất con sao? Anh trai cô ở đồn công an ít nhất mạng vẫn còn, còn mẹ tôi thì sao?”
“Trì Tố Trân, mẹ tôi không nợ cô, nhà chúng tôi càng không nợ cô! Cô tự vỗ n.g.ự.c mình mà nghĩ xem, nhà tôi đã bạc đãi cô bao giờ chưa?
Tiền thách cưới, nhà cô nói bao nhiêu là bấy nhiêu. Đón dâu, nhà cô muốn làm khó tôi thế nào thì làm khó thế đó. Về nhà tôi, cô có coi ba mẹ tôi như ba mẹ ruột mà hiếu thuận không? Cô có gánh vác trách nhiệm mà một người con dâu nên gánh vác không?
Đúng, nhà tôi điều kiện không bằng nhà cô, nhưng chuyện này trước khi cưới cô đã biết rồi mà.
Nếu đã không thể làm một người con dâu Trần gia đúng nghĩa, thì lúc trước cô chạy đến gài bẫy tôi làm gì?
Trì Tố Trân, tôi vốn dĩ có lựa chọn tốt hơn! Nếu không phải vì cô, nhà tôi đã không rơi vào hoàn cảnh này! Nhà họ Trần chúng tôi không nợ cô, ngược lại, là cô nợ chúng tôi!”
Trì Tố Trân mắt long lên sòng sọc, không thể tin nổi người đàn ông mình lấy lại là một con quỷ dữ thế này. Cô hít sâu một hơi, đè nén hận thù trong lòng.
“Tôi không đến đây để cùng anh giảng đạo lý lớn, phân bua ai đúng ai sai. Tôi chỉ hỏi anh, anh muốn thế nào mới chịu thả anh trai tôi ra?”
Trần Văn Đức cười khẩy: “Thả anh trai cô ra à? Được thôi. Bảo ba mẹ cô đến đây nói chuyện ly hôn, nói chuyện bồi thường. Các người bức tử mẹ tôi, còn phá nát tang lễ của mẹ tôi, tụ tập gây rối đ.á.n.h người, muốn tôi cứ thế nhẹ nhàng bỏ qua à? Không có khả năng!”
Nói đến đây, giọng hắn chùng xuống, trong mắt lóe lên sự tính toán: “Tuy nhiên, nếu chúng ta đã ghét nhau như ch.ó với mèo, vậy cũng không cần tiếp tục giày vò nhau nữa. Tôi nghĩ đây cũng là điều cô muốn…”