Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi

Chương 284: Gặp lại Kiều Kiến Quốc

Trong phòng bao, chủ nhiệm Triệu chỉ vào mấy vị khách, giới thiệu cho Kiều Kiến Quốc và Tiểu Trương: “Nào, Kiến Quốc, Tiểu Trương, đây là chị Lưu, bên thu mua của tiệm cơm Trứng Muối, đây là giám đốc Lý…”

 

Kiều Kiến Quốc cười tươi như ông già tám mươi vừa có được cặp con trai sinh đôi, ánh mắt nhìn mấy vị khách hàng phải gọi là dịu dàng như nước.

 

Liếc mắt một vòng, mẹ nó chứ, toàn là tiền không!

 

Trong đầu, một Kiều Kiến Quốc phiên bản tí hon đã bắt đầu đếm tiền: “Ba mươi, bốn mươi, năm mươi, tui~, sáu mươi, tám mươi, chín mươi…”

 

“Đây là cậu Kiến Quốc bên phòng tiêu thụ của xưởng rượu chúng ta, còn đây là Tiểu Trương.”

 

Chủ nhiệm Triệu vừa dứt lời, Kiều Kiến Quốc lập tức xách bình rượu lên, khom lưng rót cho các vị.

 

“Ui chao, các vị đều là rồng phượng giữa loài người cả! Được ngồi chung bàn ăn cơm với các lãnh đạo, Kiều Kiến Quốc tôi đây thật sự là tam sinh hữu hạnh! Tới tới tới, đây là sản phẩm mới mà xưởng rượu chúng tôi vừa nghiên cứu phát triển, các lãnh đạo kiến thức sâu rộng, xin nếm thử rồi đ.á.n.h giá giúp. Nếu có thể cho chúng tôi vài ý kiến quý báu, xưởng rượu chúng tôi vô cùng cảm kích…”

 

Tuy màn trình diễn của Kiều Kiến Quốc có hơi lố, nhưng được cái chân thành! Nụ cười kia phải gọi là còn cưng nựng hơn cả nhìn vợ, còn cung kính hơn cả nhìn cha.

 

Chị Lưu thu mua là một phụ nữ trung niên, thấy Kiều Kiến Quốc cúi đầu khom lưng định rót rượu cho mình, chị ta liền nở một nụ cười xã giao, vươn tay định che miệng ly.

 

Nhưng lời từ chối còn chưa kịp thốt ra, Kiều Kiến Quốc đã lanh tay lẹ mắt thu tay rót rượu về.

 

“A, xem cái đầu óc này của tôi này, chị là phụ nữ, phụ nữ sao thích uống rượu được.”, Nói rồi hắn ngửa đầu gọi phục vụ bên ngoài: “Phục vụ, mang cho vị tỷ tỷ xinh đẹp ưu nhã này một chai nước có ga!”

 

Chị Lưu thấy Kiều Kiến Quốc không ép rượu như những người khác, nụ cười trên mặt cũng trở nên chân thành hơn nhiều.

 

“Ngại quá, tôi không biết uống rượu.”

 

Kiều Kiến Quốc vội vàng xua tay: “Không sao không sao, là tôi sơ suất, chị Lưu đừng trách tội là may rồi.”

 

Nói xong, Kiều Kiến Quốc đặt m.ô.n.g ngồi xuống ngay cạnh chị Lưu.

 

Tuy đối phương là phụ nữ, nhưng lúc mới vào cửa, Kiều Kiến Quốc đã thấy rõ cái vị giám đốc Lý kia còn phải kéo ghế cho chị này cơ mà.

 

Chị Lưu để mái tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ, trông chừng bốn mươi tuổi, dáng người hơi mập nhưng bảo dưỡng rất tốt.

 

“Chị Lưu, chị ba mươi chưa nhỉ? Da dẻ chị bảo dưỡng mướt mát quá, em vừa vào đã thấy thân thiết rồi, cái khí chất ưu nhã trí thức này, nhìn là biết người làm công tác văn hóa.”, Kiều Kiến Quốc khen rất chân thành.

 

Bị khen thẳng thừng như vậy, chị Lưu có hơi ngượng ngùng: “Ôi, đâu có, tôi bốn mươi rồi.”

 

Phục vụ bước tới, Kiều Kiến Quốc vươn tay nhận chai nước có ga rồi mở ra cho chị Lưu: “Chị Lưu dỗ em đấy à, trông chị chỉ hơn em vài tuổi là cùng…”

 

Tiểu Trương bên cạnh nhìn chị Lưu cười hằn đầy nếp nhăn, lại nghe Kiều Kiến Quốc khen da đối phương như trứng gà bóc, lập tức cảm thấy bái phục sát đất cái bản lĩnh trợn mắt nói dối của Kiều Kiến Quốc.

 

Một bữa tiệc chiêu đãi kết thúc, khách và chủ đều vui vẻ, hợp đồng với tiệm cơm Trứng Muối cũng thuận lợi ký kết thành công.

 

Lúc ra về, chị Lưu còn đặc biệt chỉ định Kiều Kiến Quốc phụ trách việc giao nhận rượu cho cả ba nhà hàng của mình.

 

Sau khi tiễn khách đi, chủ nhiệm Triệu vỗ vỗ vai Kiều Kiến Quốc, cười ha hả: “Tôi không ngờ hôm nay lại thuận lợi đến vậy, Kiến Quốc à, có tiền đồ đấy, làm tốt lắm.”

 

Kiều Kiến Quốc rót cho chủ nhiệm Triệu một ly nước ấm, cười một vẻ mặt nịnh nọt: “Đều là nhờ chủ nhiệm Triệu dạy dỗ có phương pháp, được đi theo lãnh đạo như ngài là phúc khí của em. Tới tới, chủ nhiệm Triệu, ngài uống ly nước ấm giải rượu, ngài vì công ty vất vả quá, uống nhiều vậy chắc khó chịu lắm? Giờ ngài về nhà hay về công ty ạ? Em không yên tâm, để em đích thân đưa ngài về.”

 

Tiểu Trương vội vàng chen lên: “Đúng đúng đúng, chủ nhiệm Triệu, em và anh Kiều cùng đưa ngài về.”

 

Từ nhà chủ nhiệm Triệu bước ra, Tiểu Trương nói với Kiều Kiến Quốc đầy thán phục: “Anh Kiều, lợi hại thật! Nghe nói tổ trưởng tổ tiêu thụ bên mình sắp chuyển đi rồi, với công trạng này của anh, lại được chủ nhiệm Triệu coi trọng như vậy, em thấy cái ghế tổ trưởng đó chắc chắn là của anh rồi.”

 

Kiều Kiến Quốc và Tiểu Trương cũng đã lăn lộn cùng nhau ba bốn tháng, hai người đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, quan hệ không tệ.

 

Nghe Tiểu Trương tâng bốc, Kiều Kiến Quốc đắc ý vỗ vỗ vai cậu ta: “Tiểu Trương, đợi trẫm đăng cơ, sẽ phong ngươi làm Cửu Thiên Tuế.”

 

Tiểu Trương đá cho một phát: “Đi mà Cửu Thiên Tuế nhà ngươi, ngươi mới là thái giám!”

 

Kiều Kiến Quốc nghiêng người né đòn: “Thế đợi trẫm đăng cơ, phong ngươi làm Thái tử nhé?”

 

“Ối giời, lại còn chiếm hời của tao.”

 

Ngay lúc hai người đang đùa giỡn, cách đó không xa bỗng truyền đến tiếng gọi không chắc chắn của Thái Tiểu Huệ: “Kiều Kiến Quốc?”

 

“Ủa, thật là cậu à? Cậu đến đây làm gì thế? Đến tìm dượng tôi à?”

 

Kiều Kiến Quốc thấy là Thái Tiểu Huệ, vội nhe răng cười: “Đồng chí Thái à, ôi chao, lâu không gặp lại xinh ra! Cô đến thăm chủ nhiệm Triệu à? Chủ nhiệm Triệu vừa uống rượu xong, bọn tôi không yên tâm nên đưa ngài về, đây, vừa mới từ trên lầu xuống.”

 

Thái Tiểu Huệ vuốt vuốt b.í.m tóc, liếc mắt đ.á.n.h giá đối phương từ trên xuống dưới: “Trông cậu ăn mặc cũng ra dáng người phết, xem ra làm ở xưởng rượu cũng không tệ nhỉ.”

 

Kiều Kiến Quốc ưỡn ngực: “Hì hì, cái này phải cảm ơn đồng chí Thái lúc trước đã giới thiệu tôi với chủ nhiệm Triệu, cũng cảm ơn chủ nhiệm Triệu đã có con mắt tinh đời. Phải rồi, chuyện lần trước còn chưa cảm ơn cô tử tế. Nếu không phải cô nhặt tôi từ ngoài đường về, làm gì có tôi của ngày hôm nay. Vừa hay chiều nay tôi không có việc gì, hay là cô nể mặt, để tôi mời cô một bữa cơm nhé.”

 

Tiểu Trương rất biết điều, nói: “Cái đó, anh Kiều, em còn chút việc, em về công ty trước đây. Lát nữa tan làm em quẹt thẻ giúp anh, anh có việc thì cứ đi, không cần chạy về.”

 

Kiều Kiến Quốc gật đầu: “Ok, cảm ơn nhé, mai mời cậu uống nước có ga.”

 

Tiểu Trương đi rồi, Thái Tiểu Huệ mới nói: “Cậu đúng là phải cảm ơn tôi tử tế đấy. Chờ tôi một lát, tôi mang ít đồ lên cho dì cả tôi, xuống ngay đây.”

 

Kiều Kiến Quốc đút tay vào túi quần, dáng vẻ cà lơ phất phơ: “Được, cô đi đi, tôi đứng đây đợi.”

 

Chẳng mấy chốc, Thái Tiểu Huệ từ trên lầu chạy xuống: “Đi thôi.”

 

Kiều Kiến Quốc lẽo đẽo theo sau Thái Tiểu Huệ, móc từ trong túi ra 30 đồng đưa cho cô: “Nè, tôi đã nói là nợ tiền cô thì sẽ trả, cả vốn lẫn lời nhé.”

 

Thái Tiểu Huệ cũng chẳng khách khí, nhận tiền rồi đút ngay vào túi: “Ồ, cậu cũng giữ chữ tín phết nhỉ. Tôi không khách sáo đâu nhé, đây là tôi đáng được nhận.”

 

“Sao rồi? Xem bộ dạng này của cậu, làm ở xưởng rượu chắc không tệ hả?”

 

Giọng Kiều Kiến Quốc đầy đắc ý: “Chỉ bằng tài năng của Kiều Kiến Quốc tôi, cái vẻ ngoài già trẻ đều mê này, đừng nói là khách hàng mang tiền đến, chỉ cần tôi muốn, ngay cả quỷ tôi cũng dỗ cho sống lại được. Tôi nói cô nghe, từ lúc tôi vào xưởng rượu làm tiêu thụ, tôi đứng ngoài đường nhìn dòng người qua lại mà cứ như là nhìn tiền trôi qua vậy… Haiz, trời sinh ra tài ắt có chỗ dùng! Lúc trước tôi ở nhà, cả làng ai cũng coi thường tôi, giờ nghĩ lại, tôi mới chính là hy vọng của cả làng đấy chứ. Đợi tôi phất lên, tôi sẽ cầm tiền về ném thẳng vào mặt bọn họ, sau đó dựng một cái bia, khắc ghi sự tích quang vinh của Kiều Kiến Quốc tôi…”

 

Thái Tiểu Huệ khóe miệng giật giật, đúng là đồ không biết xấu hổ, bốc phét không biết ngượng mồm. Nếu không phải vướng hai hòn bi d**, chắc gã này bay lên trời luôn rồi.

 

“Thôi thôi, đừng có nổ nữa. Đã muốn mời tôi ăn cơm thì để tôi chọn chỗ. Tôi có người bạn mở tiệm cơm đối diện bệnh viện, mùi vị ngon có tiếng đấy, chúng ta đến đó đi.”