Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi

Chương 256: Lại tìm tới cửa

Từ Tử Tình trợn mắt trắng dã, xách chiếc túi da nhỏ, đi theo Văn Đồng.

 

Ngoài cửa, Phó viện trưởng Vương vừa bước vào: "Cậu Cố về rồi phải không?"

 

Văn Đồng vừa ra cửa thấy Phó viện trưởng Vương, vội chào hỏi: "Chú Vương, đến ăn cơm ạ?"

 

Phó viện trưởng Vương ngẩn ra một chút: "Ồ, cậu Văn à, cậu vẫn chưa về à?"

 

Văn Đồng cười nói: "Dạ, có chút việc nên bị trễ. Ngài đến ăn cơm sao? Thật trùng hợp, cháu bảo chủ tiệm..."

 

Phó viện trưởng Vương vội xua tay: "Không phải, tôi có người bệnh ở đây, tôi đến xem cậu ấy. Cậu cứ bận việc của cậu đi."

 

Văn Đồng thấy Phó viện trưởng Vương không muốn nói chuyện nhiều với mình, bèn cười gật đầu, dắt bạn gái rời đi.

 

Cố Vân Châu nhặt tấm danh thiếp trên bàn lên.

 

"Công ty TNHH Mỹ Gia Lạc, Quảng Châu. Tổng giám đốc Văn Đồng."

 

Hai người từ phòng riêng đi ra, vừa hay thấy bóng lưng Văn Đồng chào hỏi Phó viện trưởng Vương xong rồi rời đi.

 

Cố Vân Châu nhìn về phía Phó viện trưởng Vương: "Tay đó là ai vậy? Chú quen à?"

 

Phó viện trưởng Vương quay đầu nhìn thoáng qua: "À, cậu nói cậu Văn à? Không thân lắm, hình như là con cháu họ hàng của một người bệnh chỗ tôi."

 

"Đúng rồi, tôi đến tìm cậu là vì Kinh thành có tin tức rồi. Tư liệu tôi gửi đi lần trước, có mấy hạng mục cậu phải kiểm tra lại." Phó viện trưởng Vương nhỏ giọng nói.

 

Mắt Cố Vân Châu lóe lên: "Chúng ta trực tiếp qua đó luôn không được sao?"

 

Phó viện trưởng Vương lắc đầu: "Việc này không vội được. Bên đó đã hồi âm tức là có hy vọng. Tình trạng cơ thể cậu vẫn tạm ổn định, chúng ta cứ từ từ, phải kiểm soát rủi ro ở mức thấp nhất. Cái này mà làm không tốt là mất mạng như chơi."

 

Cố Vân Châu gật đầu: "Vâng, cháu nghe chú."

 

Phó viện trưởng Vương đưa cậu ra ngoài: "Đi thôi, làm kiểm tra xong, gửi báo cáo qua đó, rồi chờ hồi âm."

 

Điều Kiều Giang Tâm không ngờ là, Văn Đồng bị cô từ chối hôm sau lại tới nữa, lần này không mang theo bạn gái, chỉ đi một mình.

 

"Chủ tiệm Kiều, lại gặp mặt rồi. Hì hì, cho tôi một bát vằn thắn trứ danh, thêm hai cái bánh bao thịt."

 

Văn Đồng cười cười nói với Kiều Giang Tâm.

 

"Được ạ, ngài tìm chỗ ngồi đi." Khách đến nhà, lại còn cười nói niềm nở, Kiều Giang Tâm cũng không thể đuổi người ta đi được.

 

Văn Đồng ngồi một mình ở góc khuất, lặng lẽ ăn, quan sát khách ra vào trong tiệm.

 

Không ít khách là người bên bệnh viện, mang theo hộp cơm đến mua mang về.

 

Ăn xong lau miệng, Văn Đồng đi về phía Kiều Giang Tâm: "Chủ tiệm Kiều, không biết đề nghị hôm qua của tôi, cô đã suy nghĩ chưa?"

 

Kiều Giang Tâm cười như không cười: "Đồng chí Văn, thật sự không phải vấn đề tiền bạc."

 

Văn Đồng đeo một cặp kính gọng vàng, cười trông rất lịch sự.

 

"Chủ tiệm Kiều, vậy chúng ta đổi phương án khác. Hợp tác thì sao? Các cô dùng công thức góp cổ phần, chúng tôi bỏ vốn và quản lý, mở một cửa hàng ở Quảng Châu. Cô không cần phải lo bất cứ điều gì, mỗi tháng cứ nhận hoa hồng, cô thấy thế nào?"

 

Kiều Giang Tâm làm bộ mặt áy náy: "Đồng chí Văn, tiền đưa đến cửa mà đẩy ra thì đúng là dại. Nhưng thực sự là không bán ra ngoài được, quy củ của gia đình."

 

Văn Đồng có chút mất mặt: "Không còn khả năng nào khác sao?"

 

"Không có." Giọng Kiều Giang Tâm kiên định.

 

Bí phương nước lèo thịt dê này, đời trước không biết bị bao nhiêu khách sạn dòm ngó.

 

Một hai ngàn đồng mà đòi mua đứt, mơ à.

 

Cô thiếu chút tiền ấy sao?

 

Chờ cô có năng lực, cô dựa vào hai loại nước lèo này để trấn tiệm, mở chuỗi toàn quốc cũng được, việc gì phải ngốc nghếch bán đi?

 

"Tư tưởng của chủ tiệm Kiều đúng là không biết linh hoạt chút nào~"

 

Văn Đồng bỏ lại một câu đầy ẩn ý rồi cáo từ.

 

Xoay người, nụ cười giả lả trên mặt anh ta tắt ngấm, trong mắt hiện lên vẻ không vui.

 

Quả Đào và Lưu A Hà thấy Văn Đồng đi rồi, vội vàng xúm lại.

 

"Chị Giang Tâm, người đó nhất định là muốn lừa công thức của mình để cướp miếng cơm." Quả Đào nhìn theo bóng Văn Đồng với vẻ đề phòng.

 

Lưu A Hà cũng than thở: "Làm ăn của mình đang tốt thế này, bán công thức nước lèo làm gì. Đây chẳng phải là g.i.ế.c gà đẻ trứng vàng sao? Giang Tâm, em không được mắc lừa đấy, chị thấy chúng ta phải đề phòng."

 

Quả Đào và Lưu A Hà đều lo lắng nếu Kiều Giang Tâm xiêu lòng bán công thức, công việc của họ sẽ bị ảnh hưởng.

 

Kiều Giang Tâm thản nhiên nói: "Yên tâm đi, hai loại nước lèo này là biển hiệu của tiệm chúng ta, dù trả bao nhiêu tiền em cũng không bán."

 

Đang nói, Lưu Hân Nghiên và Cố Vân Châu từ bệnh viện đối diện đi qua.

 

Nghe Kiều Giang Tâm nói, Cố Vân Châu bất giác hỏi: "Sao thế, gã hôm qua lại đến à?"

 

"Ừ." Kiều Giang Tâm nhìn sổ sách trong tay gật đầu.

 

Khách trong tiệm ra ra vào vào, tuy là buôn bán nhỏ nhưng kiếm được không ít.

 

Tháng Giêng khai trương, chỉ buôn bán nửa tháng mà doanh thu đã gần hai ngàn, một ngày hơn một trăm.

 

Sau đó càng tăng trưởng bùng nổ, tháng tốt nhất doanh thu thế mà lên tới cả vạn, trung bình hơn 300 một ngày.

 

Nhà là của mình, nước cũng là của mình.

 

Chi tiêu cho nhân công trong tiệm cũng chỉ có tiền lương của Lưu A Hà và Quả Đào, hai tháng gần đây thêm Lý Bạch Lữu và thím Ba.

 

Còn lại là chi phí nguyên liệu, gia vị, củi và than đá.

 

À đúng rồi, trong tiệm còn mua tủ lạnh và tủ đông.

 

Trừ hết các chi phí này đi, tám tháng qua, lợi nhuận ròng trên sổ sách đã có hơn một vạn tám ngàn.

 

Chưa đến một năm, cô đã trở thành "hộ gia đình vạn tệ".

 

Kiều Giang Tâm càng tính càng hưng phấn, kiểm đếm số tiền mặt thu được mấy ngày nay.

 

Trừ số tiền lẻ để lại tiệm để thối và tiền nhập nguyên liệu, cô lại có thêm mấy trăm để gửi tiết kiệm.

 

"Giang Tâm, cậu định đi gửi tiền à?", Lưu Hân Nghiên ghé vào quầy thu ngân hỏi.

 

"Không đi."

 

"Vậy cậu đút nhiều tiền thế trong người làm gì?"

 

Kiều Giang Tâm lấy túi xách của mình: "Tớ chuẩn bị đến tiệm vàng một chuyến. Tớ có chút việc, tiện thể mua ít đồ."

 

"Thím dâu tớ không phải vừa sinh hai em bé sao, tớ hẹn bọn họ đầy tháng sẽ về, mua cho hai đứa hai bộ vòng bạc, cho thằng Giang Mộc cũng một bộ."

 

"Tớ cũng đi." Mắt Lưu Hân Nghiên sáng lên, con gái ai mà không thích đi tiệm vàng.

 

Ngắm thôi cũng thích.

 

Kiều Giang Tâm vào phòng, từ trong ngăn tủ đã khóa, lấy ra một cái hộp.

 

Bên trong là hai chiếc vòng tay vàng của bà nội để lại.

 

Vòng tay kiểu lươn, đặc ruột, khắc chữ Phúc Lộc Thọ Hỷ, trọng lượng đều không nhẹ.

 

Hai chiếc vòng vàng này lẽ ra nên đưa cho mẹ (Lưu A Phương) và thím dâu (Tần Tuyết), Kiều Giang Tâm không có ý định chiếm làm của riêng.

 

Tần Tuyết dù sao cũng là mang theo Cột về nhà này. Ban đầu Kiều Giang Tâm cũng thấy điều kiện cô ấy đưa ra quá hà khắc, nhưng bác cả cô đã thích thì cô cũng đành chịu.

 

Nói cho cùng, ban đầu trong lòng cô vẫn có chút đề phòng Tần Tuyết, nên hai chiếc vòng này vẫn chưa lấy ra.

 

Nếu không đưa cho Tần Tuyết, thì bên Lưu A Phương cũng không thể đưa.

 

Nếu không, đừng nói Tần Tuyết, ngay cả bác cả trong lòng cũng sẽ có suy nghĩ.

 

Nhưng chung sống một năm qua, Tần Tuyết là người tốt, lần này sinh con cho nhà họ Kiều còn chịu tội lớn như vậy.

 

Kiều Giang Tâm cảm thấy hai chiếc vòng tay này cũng nên đến tay chủ nhân của chúng.

 

Lần này đến tiệm vàng, cô chuẩn bị mang vòng đi làm mới lại một chút, sau đó xem có thể giải quyết chuyện giấy tờ không.

 

Tốt nhất là khắc tên Tần Tuyết và Lưu A Phương lên, để tránh sau này bên Kiều Cửu Vượng tranh chấp.