“Đại bá, bác đừng vội, đừng làm ồn Vương phó viện trưởng.” Kiều Giang Tâm kéo tay đại bá lại.
Vương phó viện trưởng bắt mạch xong lại nhìn chằm chằm vào bụng Tần Tuyết: “Mấy tháng rồi?”
Tần Tuyết cũng căng thẳng theo: “Sáu, sáu tháng ạ.”
Vương phó viện trưởng lúc này mới chú ý thấy vẻ mặt khẩn trương của mọi người, biết là họ hiểu lầm gì đó, vội vàng giải thích.
“Mọi người đừng lo, đứa bé không sao cả.”
“Phù ~”, Kiều Hữu Phúc thở phào nhẹ nhõm.
Vương phó viện trưởng vừa nói vừa liếc nhìn bụng Tần Tuyết: “Mấy tháng cuối này phải cẩn thận đấy, e là không đủ tháng đã sinh rồi. Bên trong không chỉ có một, mà là hai đứa. Nuôi khá tốt, nhưng có khả năng sẽ sinh sớm.”
“Hả??”
“Hai đứa?”, Tần Tuyết há hốc miệng.
“Em đã bảo mà, sao lúc nó đạp cứ thấy bụng nổi u khắp nơi. Em còn tưởng nó dùng cả tay cả chân, nghĩ đứa nhỏ này nghịch ngợm quá.”
Nàng quay sang nhìn chồng: “Mang thai sáu tháng mà bụng to hơn hồi mang Cây Cột bảy tháng. Em còn tưởng do đồ ăn tốt nên con lớn nhanh.”
Kiều Hữu Phúc sững sờ, niềm vui sướng tột độ thoáng qua trong mắt, nhưng lập tức biến thành lo lắng.
“Vương phó viện trưởng, cái này... cái này..., có phải là....”
Vương phó viện trưởng cũng không vòng vo: “Toàn người quen cả, tôi cũng nói thẳng với mọi người. Đây là chuyện tốt, nhưng cũng là chuyện xấu. Hai đứa con thì nguy hiểm cũng tăng gấp bội.”
“Tình trạng của cô ấy, phải chú ý nhiều hơn t.h.a.i p.h.ụ bình thường. Tuyệt đối đừng xách vật nặng, đi vệ sinh cũng phải cẩn thận, đừng ngồi xổm quá lâu, nhất định phải chú ý tránh va đập.”
“Sau tám tháng, bên cạnh lúc nào cũng phải có người. Bọn trẻ phát triển tốt, không cần tẩm bổ thêm, cứ ăn uống bình thường là được. Con mà lớn quá thì mẹ sẽ chịu thiệt.”
“Đủ tám tháng là có thể thấy m.á.u bất cứ lúc nào, hễ thấy m.á.u là phải đến bệnh viện ngay. Vì tốt cho cả mẹ lẫn con, tuyệt đối đừng nghĩ đến chuyện tự sinh ở nhà. Tôi cũng không cần chút tiền ấy của các người đâu.”
Kiều Hữu Phúc nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Tuyết, vẻ mặt nghiêm túc lắng nghe: “Vâng, tôi nhớ rồi, tôi đều nhớ kỹ cả. Cảm ơn ông nhé Vương phó viện trưởng. Trước đây Giang Tâm cứ bảo chúng tôi đi khám thai, nhưng ở nông thôn có ai làm cái trò này đâu, nên chúng tôi cũng không để tâm. May mà gặp được ông, cảm ơn ông nhiều lắm.”
Vương phó viện trưởng cười ha hả xua tay: “Được rồi, được rồi, đừng khách sáo nữa. Thật sự muốn cảm ơn thì lát nữa ngồi uống với lão già này hai ly, bảo Giang Tâm làm thêm vài món sở trường.”
Vợ chồng Kiều Hữu Phúc vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì một lần m.a.n.g t.h.a.i được hẳn hai đứa.
Mà lo cũng vì một lần m.a.n.g t.h.a.i được hẳn hai đứa.
Cây Cột hiểu lơ mơ, nhưng lại vui ra mặt. Tính cả Giang Mục nữa là nó có ba đứa em rồi.
Nó sắp được làm đại ca của rất nhiều đứa.
Vương phó viện trưởng tuy nói bảo uống hai ly, nhưng lại rất kiềm chế, chỉ cụng với anh em Kiều Hữu Phúc một ly rồi không uống nữa.
Cái nhà này, người thì mang thai, người thì dắt con nhỏ, lỡ hai người đàn ông cũng say khướt thì còn ra thể thống gì nữa.
Ăn cơm xong, Kiều Giang Tâm chuẩn bị đóng cửa để đưa cả nhà đi dạo Bách hóa Đại lầu.
Tần Tuyết vốn dĩ định sắm đồ cho một đứa, giờ phải sắm cho hai đứa, cả người hừng hực khí thế.
“Đi nhanh lên, nhân lúc hai tháng này em còn đi được. Vương phó viện trưởng dặn rồi, sau tám tháng là không cho em đi lung tung nữa.”
Kiều Hữu Phúc dắt Cây Cột vội vàng đuổi theo: “Em đi chậm thôi, Vương phó viện trưởng nói phải cẩn thận đấy.”
Lưu A Phương bế Giang Mục cười tủm tỉm đi sau cùng. Kiều Hữu Tài nghiêng đầu bàn với Lưu A Phương chuyện lát nữa mua sữa mạch nha và sữa bột.
“Lúc nãy anh hỏi trộm Vương phó viện trưởng rồi, ông ấy nói thằng bé đang tuổi ph*t d*c, bồi bổ tử tế là đuổi kịp chúng bạn ngay. Cùng lắm thì anh với đại ca chạy xa thêm chút. Chỉ cần Giang Mục chịu ăn, anh cho nó ăn đến hai ba tuổi cũng được.”
Kiều Giang Tâm nhìn hai cặp vợ chồng phía trước, ánh mắt thoáng chút ảm đạm.
Bố mẹ đã có Giang Mục, đại bá cũng có bác gái và các con. Nàng bỗng thấy mình không còn thân thiết với gia đình như trước nữa.
“Chị Giang Tâm, chị xem bên kia kìa.” Quả Đào vẻ mặt hưng phấn chỉ vào một sạp hàng cách đó không xa: “Chị xem, toàn khăn lụa thôi, đẹp ơi là đẹp, màu gì cũng có.”
Lưu Hân Nghiên nhìn theo ngón tay Quả Đào, vội nói: “Đi, chúng ta qua xem thử.”
Cố Vân Châu nhìn hai người chạy đi, quay sang Kiều Giang Tâm: “Cô không qua xem à?”
Kiều Giang Tâm lắc đầu: “Không cần đâu, tôi có khăn lụa rồi.”
Ánh mắt nàng đảo một vòng trên phố, rồi dừng lại ở cổng một tiệm cơm lớn.
Hình như có đám cưới, cổng tiệm cơm đứng rất đông người. Cả cánh cổng lớn được trang trí bằng bóng bay đủ màu sắc, đẹp vô cùng. Kiều Giang Tâm hơi tò mò.
Nhà ai lại chọn đúng ngày Tết Đoan Ngọ để kết hôn nhỉ?
Cố Vân Châu nhìn Kiều Giang Tâm, rồi lại nhìn cổng tiệm cơm cách đó không xa, sải bước đi về phía trước.
Mà Kiều Hữu Tài, người vừa quay đầu nhìn con gái, cũng đưa cái túi trong tay cho Lưu A Phương, thì thầm vài câu rồi vội vã chạy về phía cổng tiệm cơm.
“Giang Tâm, đẹp không?” Lưu Hân Nghiên vẫy vẫy một chiếc khăn lụa màu vàng nhạt, hỏi Kiều Giang Tâm.
Kiều Giang Tâm cười đáp lại thật to: “Đẹp lắm! Nhưng cái khăn màu đỏ lần trước anh Bành tặng chị còn đẹp hơn.”
Lưu Hân Nghiên đỏ bừng mặt, hờn dỗi lườm Kiều Giang Tâm một cái, treo chiếc khăn lụa về chỗ cũ, nhặt mấy cái kẹp tóc trên sạp lên xem.
“Giang Tâm.” Là giọng của Cố Vân Châu.
Kiều Giang Tâm quay đầu lại, liền thấy Cố Vân Châu mặt hơi ửng đỏ dúi ba quả bóng bay vào tay nàng.
“Đây.”
Kiều Giang Tâm nhìn ba quả bóng bay màu vàng, trắng, hồng được buộc chung vào nhau, ngạc nhiên nhìn Cố Vân Châu.
Cố Vân Châu ngẩn ra: “Không phải cô muốn à? Vừa nãy tôi thấy cô nhìn chằm chằm vào bóng bay mà.”
Kiều Giang Tâm bật cười, đưa tay chỉ về phía cổng tiệm cơm cách đó không xa: “Tôi đang nghĩ, sao Tết Đoan Ngọ mà cũng có người kết…”
Lời còn chưa dứt, nàng đã thấy một bóng dáng quen thuộc ở cổng tiệm cơm đang cúi đầu khom lưng với chú rể.
Rất nhanh, Kiều Hữu Tài cầm mấy quả bóng bay, mặt mày hớn hở chạy tới.
“Giang Tâm, Giang Tâm, ủa, con cầm rồi à? Bố cũng xin cho con này, cầm lấy chơi đi.”
Kiều Hữu Tài liếc nhìn chùm bóng trong tay Kiều Giang Tâm, cười ha hả đưa chùm bóng của mình cho con gái.
“Con từ nhỏ đã thích mấy thứ màu sắc sặc sỡ. Hồi ba bốn tuổi toàn ngồi xổm ven đường hái hoa dại cài lên đầu, hì hì.”
Kiều Giang Tâm há miệng: “Bố chạy riêng qua đó, chỉ để xin bóng bay cho con chơi thôi á?”
Tính tình của bố, Kiều Giang Tâm hiểu rõ nhất: nhát gan, yếu đuối, tự ti.
“Ừ, bố giờ đi buôn bán, gan dạ hơn rồi. Chứ như trước đây, bố chắc chắn không dám đi. Ha ha ha, rèn luyện mà ra cả đấy. Vừa nãy bố thấy con cứ nhìn chằm chằm một hồi lâu, biết ngay là con muốn chơi bóng bay.” Kiều Hữu Tài nhỏ giọng giải thích.
Hốc mắt Kiều Giang Tâm hơi nóng lên: “Con đã lớn tướng thế này rồi, chơi bóng bay gì nữa chứ?”
Kiều Hữu Tài vươn bàn tay thô ráp, vén lọn tóc mai lòa xòa của Kiều Giang Tâm ra sau tai.
“Đúng vậy, chớp mắt đã thành cô nương lớn rồi. Xin lỗi con nhé, theo một người bố như ta, để con phải chịu nhiều khổ cực.”
Ánh mắt Kiều Hữu Tài phức tạp: “Có Giang Mục rồi, bố mẹ lại càng thấy có lỗi với con. Lẽ ra phải là chúng ta chăm sóc con…”