Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi

Chương 225: Cho con chó Kiều Kiến Quốc này ăn

Rẽ vào một con hẻm, Ali hỏi: “Chị Thái, chị định qua chỗ anh ta bây giờ à? Trễ thế này rồi, có cần em đi cùng không?”

 

Thái Tiểu Huệ xua tay: “Em về nhà đi. Nhanh về làm bài tập rồi đi ngủ, trẻ con trẻ nít.”

 

Ali bĩu môi không phục: “Chị cũng chỉ hơn em có sáu tuổi thôi.”

 

Bên trong một nhà kho cũ nát chất đầy ván gỗ, Kiều Kiến Quốc nằm thoi thóp trên đống rơm, nửa thân mình dựa vẹo vào tấm ván.

 

Nghe thấy tiếng chuông xe đạp loảng xoảng và tiếng nói chuyện văng vẳng từ xa vọng lại, hắn mơ mơ màng màng.

 

Thái Tiểu Huệ bật đèn pin đi vào, miệng gọi: “Giật Bánh Bao? Này Giật Bánh Bao, còn sống không đấy?”

 

Kiều Kiến Quốc giọng khàn khàn, yếu ớt nói: “Cô đừng gọi tôi là Giật Bánh Bao nữa được không, tôi có tên mà.”

 

Thái Tiểu Huệ đi vào, rọi đèn pin vào mặt Kiều Kiến Quốc.

 

Kiều Kiến Quốc bị ánh đèn pin làm chói mắt, giơ tay lên che.

 

“Thế anh tên gì?”, Thái Tiểu Huệ dời đèn pin đi chỗ khác.

 

“Tôi tên Kiều Kiến Quốc.”

 

“Chà, đã lưu lạc đến mức ra đường giật bánh bao mà còn ‘Kiến Quốc’ (*Xây dựng đất nước). Tôi thấy anh nên đổi tên là ‘Thấy Ăn Sáng Mắt’ thì hơn.”

 

Thấy đối phương không đáp lại, Thái Tiểu Huệ lại hỏi: “Đỡ chút nào chưa?”

 

Kiều Kiến Quốc lí nhí: “Đỡ hơn rồi. Cảm ơn cô đã cứu tôi.”

 

“Nè, cơm tối của anh đây, vẫn còn hơi ấm. Ăn nhanh đi. À, đây là nước.”

 

Thái Tiểu Huệ ngồi xổm trước mặt Kiều Kiến Quốc, đưa cho hắn túi cơm thừa canh cặn vừa nãy, lại đưa thêm một cái bình tông quân dụng đựng đầy nước ấm.

 

Kiều Kiến Quốc cũng không khách khí, nhận lấy đồ ăn rồi cắm cúi ăn.

 

Thái Tiểu Huệ nói: “Tôi không có tiền, đây là tôi xin ở tiệm của một người bạn. Đồ ăn thừa thôi.”

 

Kiều Kiến Quốc “Ừm” một tiếng: “Cảm ơn. Sau này có cơ hội, tôi nhất định sẽ trả lại hết số tiền nợ cô.”

 

Thái Tiểu Huệ nói: “Thôi bỏ đi, tôi tự nhận mình xui xẻo. Hôm đó tôi ra tay cũng hơi nặng. Đồ ăn này người ta cũng không lấy tiền, tôi nói là xin về cho ch.ó ăn.”

 

“Ồ.”, Kiều Kiến Quốc rất bình thản.

 

Thái Tiểu Huệ ngược lại thấy ngạc nhiên: “Sao cảm xúc của anh ổn định thế? Tôi nói móc, c.h.ử.i xéo anh như vậy mà anh cũng không tức giận à?”

 

Giọng Kiều Kiến Quốc rất trầm: “Có gì mà phải tức giận. Tôi đã lưu lạc đến mức phải đi giật bánh bao ngoài đường, đúng là không bằng con ch.ó thật.”

 

Lời này nói ra, ngược lại làm Thái Tiểu Huệ có chút ngượng ngùng, cứ cảm thấy như mình đang bắt nạt người ta.

 

“À thì… tôi cũng không cố ý mắng anh đâu. Tôi quen mồm nói vậy thôi, anh đừng để trong lòng.”

 

Kiều Kiến Quốc nói: “Tôi không để bụng đâu. Vả lại cô cũng đâu có nói sai.”

 

Thái Tiểu Huệ lại hỏi: “Anh từ đâu đến? Định đi đâu? Tôi thấy anh cũng không giống người xấu, sao lại ra nông nỗi này?”

 

Kiều Kiến Quốc đang nhai, động tác khựng lại, cúi đầu không nói.

 

Thái Tiểu Huệ lại hỏi: “Nhà anh ở đâu? Đã giúp thì giúp cho trót, nếu gần thì tôi mua cho anh cái vé xe. Còn nếu xa quá thì tôi cũng chịu.”

 

“Này, cái người này, sao không nói gì thế?”

 

“Tôi không về được.”, một lúc lâu sau Kiều Kiến Quốc mới thốt ra một câu.

 

Thái Tiểu Huệ sững sờ. Không về được?

 

Thảm vậy, cả nhà đều c.h.ế.t hết rồi à? Bảo sao phải lưu lạc đầu đường giật đồ ăn.

 

Nuốt xong miếng cơm cuối cùng, dưới sự truy vấn của Thái Tiểu Huệ, Kiều Kiến Quốc mới lựa chọn kể ra một vài chuyện.

 

Hắn chỉ nói mình đi Tế Châu, vừa xuống tàu hỏa đã bị trộm hết tiền bạc và hành lý. Vất vả lắm mới mò về được đến đây, lại không tìm được việc làm, người thì ốm, thật sự đói không chịu nổi nên mới đi giật bánh bao.

 

Thái Tiểu Huệ ánh mắt lộ ra một tia thương hại: “Ừm, nghe cũng t.h.ả.m thật.”

 

“Vậy thế này đi, anh cứ ở tạm đây, đợi khỏe lại rồi hẵng ra ngoài tìm việc. Đây là nhà kho bỏ hoang của xưởng gỗ, bình thường không ai tới đâu, chỉ là hơi nhiều muỗi với chuột.”

 

Kiều Kiến Quốc “Ừm” một tiếng: “Có chỗ che mưa che nắng là tốt lắm rồi, tôi không có tư cách gì để kén chọn. Nếu không phải cô nhặt tôi về, không chừng tôi đã c.h.ế.t ngoài đường rồi.

 

Cô yên tâm, tôi, Kiều Kiến Quốc, nói là giữ lời. Tiền nợ cô, tôi nhất định sẽ trả.”

 

Thái Tiểu Huệ bật đèn pin đi ra ngoài: “Được rồi, được rồi, anh nghỉ ngơi đi. Tôi phải về đây, không bố mẹ tôi lại cằn nhằn.”

 

Kiều Kiến Quốc bên này vừa thoát c.h.ế.t trong gang tấc, thì ở quê nhà, vì hắn mà mọi chuyện đang náo loạn ngửa nghiêng.

 

Lại Cẩu sau khi về nhà, tắm rửa sạch sẽ, ăn một bữa no, liền ngủ một giấc trời long đất lở cũng không biết. Mãi đến khi ngủ no mắt, hắn mới nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.

 

Bà nội Lại Cẩu thấy cháu mình đi ra, lúc này mới miễn cưỡng tránh cửa.

 

Kiều Cửu Vượng mặt mày phờ phạc, vừa vào cửa, câu đầu tiên đã hỏi: “Lại Cẩu, thằng Kiến Quốc nhà bác c.h.ế.t thế nào? Xác nó đâu?”

 

Lại Cẩu ngơ ngác mất một lúc mới hoàn hồn: “Đâu, ai nói Kiến Quốc c.h.ế.t?”

 

Người nhà Nhị Thương Pháo ai nấy mắt cũng đỏ hoe.

 

Lại Cẩu cũng không dám nói dối, đành kể lại đại khái những gì ba người đã trải qua mấy tháng nay.

 

“Bọn cháu vừa đến Tế Châu, còn chưa ra khỏi nhà ga thì đã mất sạch. Không có chỗ đi, cũng không quen biết ai, chỉ có thể lảng vảng quanh ga tàu. Nhưng người thì không thể không ăn cơm, bọn cháu vừa đói vừa rét, thật sự không còn cách nào khác, nên đành ‘thó’ hành lý của người ta.”

 

Bác Thành mắng ngay tại chỗ: “Lũ mất dạy chúng mày, tưởng bên ngoài cũng như ở nhà à, dám làm cái chuyện trộm cắp đó.”

 

Thím Thành vội vàng hỏi: “Có nhầm không? Chẳng phải chỉ là ‘thó’ mấy cái túi hành lý thôi sao? Bao nhiêu tiền, chúng ta đền cho người ta là được chứ. Sao lại có thể phán nặng như vậy?”

 

Hôm qua, họ đã cầm lá thư chính phủ gửi về cho bí thư chi bộ xem. Bí thư chi bộ nhìn con dấu trên đó, nói là thật.

 

Lại Cẩu nói: “Cháu cũng không rõ nữa. Hình như gần đây đang trong đợt ‘Nghiêm đánh’, nên tất cả đều bị phán rất nặng. Có người giật của học sinh một đồng bạc mà còn bị phán mười năm. Cháu nghe nói còn có một người, chỉ vì trên người lòi ra cái tua vít, mà người ta khăng khăng nói là đi trộm xe đạp, bị b.ắ.n c.h.ế.t luôn.”

 

Trong phòng vang lên tiếng khóc trời gào đất của thím Thành. Kiều Cửu Vượng sốt ruột hỏi về tung tích của Kiều Kiến Quốc.

 

Nhắc tới Kiều Kiến Quốc, Lại Cẩu trong lòng vẫn còn một bụng tức.

 

Đó là một thằng phản bội! Đã nói là có phúc cùng hưởng có họa cùng chia, kết quả nó lại bỏ chạy, để mình hắn về nhà đối mặt với bà con làng xóm.

 

“Lúc cháu về thì nó vẫn chưa c.h.ế.t. Còn bây giờ c.h.ế.t hay chưa thì cháu không biết. Cháu cõng nó từ Tế Châu về đây, nó không còn mặt mũi nào về gặp các bác, nên nhân lúc cháu đi mua vé xe đã bỏ trốn rồi. Lúc đó nó bệnh nặng lắm, người lơ mơ, gần c.h.ế.t rồi. Hơn nữa trên người nó cũng không có tiền, không có đồ đạc. Cho dù lúc đó chưa c.h.ế.t, thì bây giờ chắc cũng c.h.ế.t rồi.”

 

Kiều Cửu Vượng nắm chặt nắm đấm: “Nó đi lạc ở đâu, nói cụ thể đi?”

 

Dù có tức giận đến mấy, đây cũng là con ruột, không thể cứ thế mặc kệ.

 

Lại Cẩu nói thẳng: “Ngay ở bến xe đó. Cháu khuyên các bác cũng đừng tìm nữa. Tìm về lại phải chôn. Cái loại như nó, tìm về làm gì, các bác thà ở nhà với thím Lôi đẻ thêm đứa nữa còn hơn.”

 

Bà nội Lại Cẩu vốn luôn thương cháu, nghe vậy liền giáng một cái tát vào đầu đứa cháu đích tôn: “Không biết nói thì im mồm! Người ta hỏi gì thì nói nấy.”

 

Tiễn hai nhà kia về rồi, Lại Cẩu mới ngớ ngẩn nói: “Nội ơi, sao cháu cứ thấy bác Thành với thím Thành như muốn ăn tươi nuốt sống cháu vậy?”

 

Bà nội Lại Cẩu lườm đứa cháu một cái sắc lẹm: “Mày đúng là cái đồ không có não. Dạo này liệu mà kẹp đuôi lại làm người. Mẹ người ta còn chưa c.h.ế.t, con trai thì sắp c.h.ế.t, mày còn muốn người ta cười với mày à?”