Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi
Chương 180: Màn kịch rước dâu (Phần 1)
Nhà họ Trì đã loan tin trong các dịp lễ Tết, Trì Tố Trân sẽ xuất giá vào ngày rằm.
Chú rể là đối tượng tự do yêu đương hồi đại học, hai người yêu nhau thắm thiết, hiện tại nhà trai đang ở nhà sáng tác văn học.
Mặc dù nhà họ Trì cố nói tốt cho Trần Văn Đức, nhưng trên đời không có bức tường nào cản được gió. Hàng xóm láng giềng và họ hàng đều ngầm biết chuyện gì đã xảy ra.
Nói dễ nghe thì là người trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm, tình cảm sâu đậm, không kìm được lòng.
Nói khó nghe thì chính là hai đứa "ăn cơm trước kẻng", lén lút không đứng đắn.
Những lời đồn bên ngoài, nhà họ Trì đều biết cả. Trong lòng bực bội nhưng không làm gì được.
Sự đã rồi, giờ gả đi cho nhanh còn vớt vát được chút thể diện. Cưới xong, mọi chuyện sẽ qua, không ai nhắc lại nữa. Chứ để bụng to ra, lúc đó mới thật sự mất mặt.
Tuy bên ngoài người ta chê cười, nhưng người đến mừng cưới cũng không ít. Họ hàng nhà ông Trì, nhà bà Trì, bạn bè láng giềng thân thiết đều có mặt.
Người thì tặng cái khăn mặt, người tặng cái vỏ gối. Nhà họ Trì lấy một cái chăn bông cũ trong nhà đi bật lại, may cái vỏ chăn mới, thế là xong bộ của hồi môn.
Trì Tố Trân vẫn chìm đắm trong hạnh phúc của riêng mình, hoàn toàn không nhận ra người nhà đang tổ chức đám cưới cho cô một cách qua loa, có lệ.
Cô mỗi ngày đều sống trong những lời trêu ghẹo và chúc phúc của mọi người, ngượng ngùng ảo tưởng về cuộc sống tốt đẹp sau này, cùng Trần Văn Đức ngâm thơ vẽ tranh, phu xướng phụ tùy.
Hôm rằm, thôn Cao Thạch vì đám cưới của Trần Văn Đức mà náo nhiệt cả nửa thôn.
Ở nông thôn là vậy, dù thân hay không, chỉ cần không xích mích hay thù oán, hễ nhà ai có hỉ sự, mọi người đều sẽ đi mừng một chút lễ mọn.
Ba hào, năm hào, hoặc bảy tám quả trứng gà.
Sau này nhà mình có việc, người ta cũng sẽ đáp lễ, lại còn được một bữa cỗ no, không thiệt đi đâu.
Đặc biệt là Xa Kim Mai đã sớm khoe khoang khắp nơi là đám cưới nhà bà ta sẽ làm lớn, nào gà, nào cá, nào thịt. Nước dùng cỗ bàn đủ đầy. Chỉ cần nghe vậy thôi, hơn nửa thôn đều đi ăn cỗ.
Nhà họ Kiều không đi. Kinh tế nhà họ giờ đã khá, chút thịt thà trên mâm cỗ họ cũng chẳng thèm.
Hơn nữa, họ ghê tởm nhà họ Trần, không muốn dính dáng.
Vốn dĩ nhà họ Trần đã tự ảo tưởng sức mạnh, cả nhà đều đinh ninh Kiều Giang Tâm yêu Trần Văn Đức mà không được. Giờ nếu nhà cô mà đến ăn cỗ, với cái tính nhà đó, không chừng họ lại nghĩ Kiều Giang Tâm không cam lòng.
Nếu sau này nhà họ Trần cứ vin vào cớ "tình làng nghĩa xóm" mà qua lại, nhà họ Kiều có việc gì cũng mò đến, thì càng thêm phiền phức.
Nhà họ Kiều không đi, nhưng không cản được cái tâm hóng chuyện của Kiều Giang Tâm.
Trần Văn Đức đúng là "người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái". Hắn mặc chiếc áo khoác quân đội mượn của ông chú ba, tóc không biết vuốt bằng lòng trắng trứng hay bằng sáp gì, chải mượt rượt, bóng loáng. Chỉ riêng cái mã ngoài, đúng là nổi bật hơn đám thanh niên nhà quê.
Hắn mượn một chiếc xe bò, một chiếc xe đạp, còn rủ thêm Nhị Toàn (em họ) và Hoa Lâm (con trai út lão bí thư chi bộ) đi đón dâu.
Không ít người trong thôn bất chấp gió lạnh, chạy ra cổng làng xem náo nhiệt.
Cảm nhận được ánh mắt mọi người đổ dồn về mình, Trần Văn Đức bất giác ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu.
Được vạn người chú mục, đây mới đúng là cuộc đời của hắn.
Nhị Toàn nhìn cái áo khoác cưng của mình, trong lòng có chút không thoải mái. Chính cậu ta còn không nỡ mặc, giờ lại bị Trần Văn Đức trưng dụng để khoe mẽ. Nếu người mặc áo khoác là cậu ta, hôm nay người nổi bật nhất chính là cậu ta rồi.
Trần Văn Đức đạp chiếc xe đạp buộc lụa đỏ đi đầu. Nhị Toàn đ.á.n.h xe bò, chở Hoa Lâm theo sau.
Ba người hăm hở đến nhà họ Trì. Cổng nhà họ Trì đã thay câu đối "Năm mới" thành câu đối "Trăm năm hạnh phúc", chữ Hỷ đỏ thắm dán trên cửa càng thêm không khí vui mừng.
Nhị Toàn theo lệ, đốt một tràng pháo ngay ngoài cửa, rồi mới theo mọi người vào nhà.
Hôm nay nhà họ Trì cũng đông khách. Dù ông Trì bà Trì không hài lòng về Trần Văn Đức, nhưng gả con gái mà thu được tiền, họ vẫn rất vừa ý.
Trì Tố Trân mặc một chiếc áo khoác đỏ kẻ ô, n.g.ự.c cài hoa hồng, trên đầu trùm một chiếc khăn lụa đỏ viền vàng lấp lánh, mỏng tang. Đây là mốt thịnh hành nhất, là quà cưới của bà dì út mang từ thành phố về cho cô.
“Ha ha ha, chú rể trông tuấn tú quá! Thảo nào cháu gái tôi cứ nhất quyết chọn cậu. Sau này hai vợ chồng hòa thuận, cuối năm cho anh chị tôi thêm cái cháu ngoại nhé ~”
Người trêu ghẹo Trần Văn Đức chính là bà dì út của Trì Tố Trân.
Miệng bà ta nói lời hay, nhưng ánh mắt lại soi xét từ trên xuống dưới, trong lòng rất coi thường.
Giống như chị gái bà ta nói, thằng Trần Văn Đức này ngoài cái mặt sáng sủa ra thì còn cái gì? Không biết con cháu mình nghĩ gì.
Tổ tiên phấn đấu hai đời mới từ quê lên được thị trấn, để nó vừa sinh ra đã hơn người. Kết quả, người trong thành phố giới thiệu thì không chịu, lại cứ đ.â.m đầu về nông thôn. Đúng là đọc sách nhiều quá đ.â.m ra ngốc.
Trần Văn Đức mỉm cười, nho nhã chào hỏi mọi người. Sau đó, trong tiếng thúc giục của đám đông, hắn và Trì Tố Trân quỳ xuống trước mặt ông bà Trì để dâng trà.
Ông Trì vốn là người thích thể hiện.
Ngày trọng đại thế này, bao nhiêu họ hàng bạn bè có mặt, sao ông ta có thể bỏ lỡ cơ hội?
Ông ta chậm rãi nhận chén trà Trần Văn Đức dâng lên, cũng không uống vội, mà bắt đầu thao thao bất tuyệt:
“Hôm nay là ngày vui của các con. Sau này hai vợ chồng phải hòa thuận... Văn Đức à, con là đàn ông... (lược 1000 chữ)...”
Sau một hồi giáo huấn, ông Trì chuyển chủ đề, bắt đầu kể về thời thơ ấu của Trì Tố Trân: “Con Tố Trân nhà tôi ấy à, từ nhỏ đã bị chúng tôi nuông chiều sinh hư. Hồi nó một tuổi... (bla bla)... rồi lúc nó ba tuổi... (bla bla)... Mãi đến khi nó học sơ trung...”
Trần Văn Đức, giữa tiếng cười khúc khích của mọi người, cố nén sự bực bội, kiên nhẫn nghe ông ta kể lể đến lúc Trì Tố Trân hơn hai mươi tuổi.
Ngay lúc hắn tưởng mình sắp được giải thoát, ông Trì lại chuyển chủ đề, nói đến sự chênh lệch của hai nhà: “Gia đình chúng ta dù sao cũng có chút khác biệt. Tố Trân trước giờ chưa phải xuống đồng bao giờ. Sau này, con phải...”
Trần Văn Đức nặn ra nụ cười: “Vâng, vâng...”
Ông Trì nói mãi cũng xong. Ông ta cuối cùng cũng chịu nâng chén trà. Trần Văn Đức vừa kịp thở phào một cái, thì câu chuyện của ông Trì lại bắt đầu rẽ sang trang sử huy hoàng thời trai trẻ của ông...
Trần Văn Đức đưa ánh mắt cầu cứu nhìn xung quanh.
Họ nhà gái không ai lên tiếng. Mọi người đều đang tập trung nghe ông Trì "ôn nghèo kể khổ", thỉnh thoảng lại cười ồ lên hưởng ứng.
Hoa Lâm (bạn chú rể) đành phải giả vờ chen vào: “Hay! Hay! Bác nói đúng quá! Bọn con cháu phải học tập bác.
Chú rể, mau mời nhạc phụ uống trà! Ha ha ha! Đừng nghe say sưa quá mà quên giờ. Sau này rảnh rỗi lại đưa cô dâu về thăm, lúc đó tha hồ thỉnh giáo bác.
Hôm nay là ngày cưới, đừng để lỡ giờ lành. Cả thôn chúng cháu đang ngóng ở cổng làng để xem cô dâu đó! Ha ha ha ha ~”