Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi
Chương 170: Trùm cuối giá lâm, đánh không cũng phải đánh
“Kiều Cửu Vượng về rồi ~”
Giọng hét lanh lảnh, không ít người nghe thấy.
Anh em Kiều Hữu Phúc khựng lại, lập tức nhìn Kiều Giang Tâm đầy bối rối.
Mẹ con Lôi Hồng Hoa thì mắt sáng rực, cứu tinh của họ tới rồi.
“Về rồi à?” Kiều Giang Tâm giơ đòn gánh liền hướng Lôi Hồng Hoa trên người trừu. Lần này đ.á.n.h không, lần tới chưa chắc có cơ hội tốt vậy.
Tần Tuyết thấy Kiều Giang Tâm hành động, nháy mắt liền minh bạch nàng ý tưởng. Bà lập tức ưỡn cái bụng (chưa lộ) ra, xông lên chặn đường Kiều Cửu Vượng.
Không nói gì hết, cứ gào khóc trước đã.
“Ô ô ô ô, ba chồng ơi, ba phải làm chủ cho tụi con a, hu hu hu ~”
Tần Tuyết túm lấy tay áo Kiều Cửu Vượng, gân cổ gào, gào nửa ngày cũng chỉ một câu: “Ba phải làm chủ cho tụi con”. Còn làm chủ cái gì, bà không nói.
Trong phòng, Lôi Hồng Hoa dùng thân mình che cho Kiều Kiến Hoa, bị Kiều Giang Tâm quất cho kêu oai oái. Kiều Kiến Hoa liều mạng ăn hai gậy mới chụp được cây đòn gánh.
Lôi Hồng Hoa lúc này mới có sức kêu cứu: “Kiến Hoa, ô ô ô! Lão già, ông mau tới đây! Mẹ con tôi bị đ.á.n.h c.h.ế.t mất! A a a a ~”
Kiều Cửu Vượng nghe tiếng trong phòng càng sốt ruột, muốn gạt Tần Tuyết ra: “Buông ra! Buông tay ra!!”
Tần Tuyết thuận thế kêu “á” một tiếng, ôm bụng lảo đảo ngã về sau, vô tình ngã vào lòng bà thím Ngưu.
Mẹ Tiểu Bảo mắt sáng rực, rống lên một tiếng: “Chị Hữu Phúc! Chị cẩn thận! Coi chừng ông bố chồng bất công của chị dùng sức ngầm hại cái thai trong bụng đó!”
Bà Lý xã trưởng lập tức tiếp lời: “Đúng đó, con Lôi Hồng Hoa đó làm chuyện này hoài, khéo chính là ổng xúi.”
Mẹ Tiểu Bảo vỗ đùi: “Trời đất ơi! Con mụ họ Lôi kia chưa hại được nhà Hữu Tài, thì giờ ông bố chồng ra tay với con dâu đang m.a.n.g t.h.a.i kìa! Sợ quá đi ~”
Bà thím Ngưu một tay che Tần Tuyết ra sau, nhảy bổ ra giữa chĩa vào mặt Kiều Cửu Vượng mà phun:
“Tôi phi vào cái mặt lão già không biết xấu hổ nhà ông! Chị Dương Mai của tôi (mẹ ruột anh em Hữu Phúc) đúng là xui tám kiếp, mới gả cho cái đồ súc sinh nhà ông!
Thằng Hữu Phúc Hữu Tài có phải chị Dương Mai tui ngoại tình đẻ ra đâu, sao mà ông ghét tụi nó thế?
Hổ dữ còn không ăn thịt con, ông còn độc hơn hổ! Lúc nhà Hữu Tài la hét cả trưa, không thấy ông ló mặt. Giờ con mụ độc ác kia mới bị có chút, là ông ba chân bốn cẳng chạy về!
Con dâu tìm ông làm chủ, ông nghe còn chưa nghe đã ra tay với con dâu có bầu! Tui thấy ông không phải người!”
Theo lời bà thím Ngưu, đám đông xung quanh cũng đứng trên đỉnh cao đạo đức mà chỉ trích Kiều Cửu Vượng.
“Đúng đó chú Cửu Vượng, mười ngón tay có ngón dài ngón ngắn, chú thương con út là bình thường, nhưng chú không thể hại đám con đầu.”
“Xuân Hoa nói đúng! A Phương tuổi đó, vất vả lắm mới có thai lại, sao các người nỡ làm ra chuyện này? Đàn bà sinh con nguy hiểm lắm, không khéo là một xác hai mạng đó!”
“Thiệt tình, ông cũng đừng trách con Đại Nha. Đổi lại là ai cũng không nhịn nổi, đây rõ ràng là cố tình mưu tài hại mệnh mà!”
Bà Lý xã cúc (tên khác của Lý xã muội) chớp cơ hội nói xỉa xói: “Hắc, mấy người nói với ổng làm gì? Một là ổng làm chủ nhà mà không ai coi ra gì. Hai là, chuyện này chính ổng gật đầu, nếu không, con Lôi độc phụ đó sao dám chứ ~~~”
Kiều Cửu Vượng bị một đám “quần chúng nhiệt tình” vây chặt, người một câu, bà một câu, ông ta căn bản không chen lời vào được.
“Không phải..... Ta không có.... Ta căn bản là không biết việc này..... Các ngươi tránh ra...... Ta nói ta không có!!!”
Tần Tuyết trốn sau lưng bà thím Ngưu "hu hu hu", vừa khóc vừa phải liếc vào trong phòng.
Chỉ trong chốc lát, mẹ con Kiều Kiến Hoa và Lôi Hồng Hoa đã bị đập cho nằm co quắp dưới đất, tiếng kêu cũng yếu ớt.
Kiều Giang Tâm thấy cũng hòm hòm, xoa xoa cổ tay mỏi nhừ, c.h.ử.i cái đám nằm liệt dưới đất:
“Bà già không c.h.ế.t, bà nên tạ ơn ông trời phù hộ, nếu không hôm nay cái mạng già này của bà khó giữ.
Hôm nay tha cho bà, bà tốt nhất nên ngày nào cũng cầu trời cho mẹ con tui khỏe mạnh. Sau này mẹ con tui mà có nhức đầu sổ mũi, đều là do bà hại, đều do bà làm mẹ con tui sinh sớm.”
Lôi Hồng Hoa nửa sống nửa c.h.ế.t rên “ai da ai da”, Kiều Kiến Hoa thì ngóc đầu lên trừng Kiều Giang Tâm.
Kiều Giang Tâm đếch sợ. Cô liếc cái chuồng gà, vẫy tay với Kiều Hữu Tài, Kiều Hữu Phúc:
“Đi! Qua chuồng gà bên trong bắt gà vịt về cho mẹ con tui tẩm bổ! Bị mụ độc phụ này hại sinh non, không biết có ảnh hưởng sữa của mẹ con không!”
Kiều có tài cùng Kiều Hữu Phúc sửng sốt một chút.
Tần Tuyết đã hô vọng từ ngoài đám đông: “Hữu Phúc! Hữu Tài! Các ngươi còn đứng ở làm gì?”
Kiều Hữu Phúc lập tức xoay người đi về phía chuồng gà.
Trên mặt đất Lôi Hồng Hoa vừa nghe muốn bắt nàng gà vịt, m.á.u lập tức tăng xông:
“Không, không được! Không thể động... ặc... gà! Ô ô ô ~”
Bà ta cố nén đau, run rẩy muốn bò dậy khỏi người Kiều Kiến Hoa, ngẩng đầu liền nhìn đến Kiều Hữu Phúc cùng kiều có tài dẫn theo gà vịt từ chuồng gà bên trong ra tới.
Kia chỉ tại hạ trứng gà hoa lau ở Kiều Hữu Phúc trên tay không ngừng phịch, duy nhất một con vịt càng là cạc cạc thẳng kêu.
Lôi Hồng Hoa tức đến trợn mắt, trước mắt tối sầm, ngã thẳng đơ, đè lên người Kiều Kiến Hoa.
“Mẹ!!”
“Mẹ, ngươi thế nào?” Kiều Kiến Hoa nâng Lôi Hồng Hoa ngồi dậy.
Lôi Hồng Hoa vô lực dựa vào Kiều Kiến Hoa trong lòng ngực, run run nâng lên cánh tay chỉ vào ngoài cửa, thều thào: “Không.... Không thể.... Làm... Bọn họ, đụng đến ta gà....”
Vừa dứt lời, cổ một oai, xỉu đi qua.
Kiều Cửu Vượng mới vừa đẩy ra đám dân làng, vừa lúc cùng dẫn theo gà vịt ra tới Kiều Hữu Phúc kiều có tài nghênh diện đối thượng.
“Các ngươi làm gì!!!” Kiều Cửu Vượng nghe Kiều Kiến Hoa kêu mẹ, quát lớn hai người một câu, nôn nóng triều phòng trong nhìn lại.
Kiều Giang Tâm từ phía sau đẩy Kiều Hữu Phúc kiều có tài một phen: “Các ngươi đi về trước xem ta mẹ xem ta đệ! Nơi này ta tới cùng ta gia giải thích.”
Tần Tuyết nhìn hai người trên tay gà vịt, duỗi tay liền đi tiếp Kiều Hữu Phúc thượng thủ: “Ta cùng có tài đi về trước xem a phương! Ngươi ở chỗ này nhìn giang tâm, không thể làm người khi dễ!”
Kiều Hữu Phúc nghe tức phụ, trên tay hai chỉ gà đưa qua, xoay người liền đứng ở Kiều Giang Tâm bên cạnh.
Kiều Cửu Vượng hắc mặt: “Này Tết nhất! Có nói cái gì không thể hảo hảo nói, thế nào cũng phải nháo đến nước này?
Như thế nào, giơ đòn gánh, ngươi là đối ta cái này gia cũng muốn kêu đ.á.n.h kêu g.i.ế.c sao!!!”