Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi

Chương 159: Hai nhà Trần - Trì giao phong

Những lời nói lúc nãy của cha mẹ không ngừng vang lên trong đầu Trì Tố Trân.

 

“Hiện tại người sốt ruột cũng không phải là bọn họ, ai bảo nhà mình có đứa con gái không đáng tiền, vội vã bám lấy người ta.....”

 

“Gấp cái gì? Người ta có tới hay không còn chưa biết đâu, không chừng người ta còn chẳng nghĩ tới chuyện này đâu.”

 

“Hiện tại người nên sốt ruột chính là nhà gái....”

 

Sắc mặt Trì Tố Trân nháy mắt mất hết huyết sắc, trong miệng thấp giọng nỉ non: “Sẽ không, sẽ không, Văn Đức nói nhất định sẽ đến. Anh ấy đã nói sẽ cùng mình đối mặt, sẽ đối xử tốt với mình, làm mình hạnh phúc.”

 

Trong phòng, cha mẹ nhà họ Trì cũng có chút đứng ngồi không yên, thường thường ngó qua cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

 

“Ông nó ơi, nhà họ Trần này là ý gì vậy? Nói mùng ba qua nói chuyện cưới xin, mà giờ này rồi vẫn chưa thấy bóng dáng đâu, thái độ của bọn họ là thế nào vậy? Cái đám cưới này rốt cuộc có muốn kết hay không? Tôi sống đến từng này tuổi mà đây là lần đầu thấy người ta đi nói chuyện cưới hỏi kiểu này đấy. Nhà trai nào mà không tích cực, không chủ động, ông xem bọn họ kìa!!!! Bây giờ là có ý gì, không tới nữa à? Định ‘ăn xong chùi mép’ à?”

 

Lúc trước bà Trì còn bình tĩnh, chứ bây giờ thì không tài nào bình tĩnh nổi nữa, con gái bà và Trần Văn Đức chuyện gì nên xảy ra đều đã xảy ra rồi. Loại chuyện này, người chịu thiệt chính là nhà gái, nhà trai thì chẳng mất mát gì.

 

Ông Trì cũng không nhịn nổi nữa: “Nó dám!”

 

“Nếu không phải nể mặt con Tố Trân, lão tử sớm cho nó ăn s.ú.n.g rồi, đồ ch.ó đẻ, còn là sinh viên, một chút nhân phẩm cũng không có!”

 

Tiếng của ông Trì bà Trì cũng không nhỏ, Trì Tố Trân đứng ngoài cửa nghe rõ mồn một. Trong phút chốc, nàng xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu.

 

Ngay lúc nàng đang dằn vặt, sắp không chịu nổi mà bật khóc, thì bóng dáng ba người nhà họ Trần cuối cùng cũng xuất hiện ở đầu hẻm. Trái tim vốn đang chìm trong động băng của Trì Tố Trân nháy mắt như bay vút lên tận trời, một niềm vui sướng khôn xiết ập đến.

 

“Văn Đức, cuối cùng anh cũng tới ~” Nàng chạy ra đón, giọng nói mang theo một tia tủi thân, hốc mắt cũng đỏ hoe.

 

Trần Văn Đức bước lên cầm lấy tay nàng: “Trời lạnh thế này, sao em lại đứng ở cửa? Em xem, tay nhỏ cũng lạnh cóng rồi này.”

 

Những lời quan tâm của Trần Văn Đức làm lòng Trì Tố Trân ngọt ngào như mật, bao nhiêu tủi thân ban nãy tức khắc bị vứt ra sau đầu.

 

Xa Kim Mai (mẹ Trần Văn Đức) lại càng thêm ngứa mắt Trì Tố Trân. Cái bộ dạng vội vã muốn bước chân vào nhà mình kia, thật đúng là chướng mắt. Cũng chỉ có thằng Văn Đức nhà bà ngốc, còn hỏi người ta sao lại đứng ở cửa, chứ còn sao nữa?

 

Vội lấy chồng chứ gì! Sợ nhà mình không tới chứ gì!

 

Vốn dĩ cứ nghĩ nhà họ Trì giàu có hơn nhà mình, nên lúc đến cửa cũng có chút thấp thỏm, nhưng bây giờ, Xa Kim Mai đã tự tin hơn nhiều.

 

“Văn Đức, mau vào nhà với em, bố mẹ em chờ lâu lắm rồi.” Trì Tố Trân kéo tay Trần Văn Đức đi thẳng vào nhà, nàng muốn chứng minh cho bố mẹ thấy lựa chọn của mình là đúng, Trần Văn Đức đã đến, còn mang theo cả bố mẹ đến.

 

Sắc mặt Xa Kim Mai lập tức xị xuống. Đúng là đồ không biết xấu hổ, chỉ biết sấn sổ vào đàn ông, thấy trưởng bối cũng không biết chào hỏi.

 

Dù trong lòng không thoải mái, nhưng Xa Kim Mai biết hôm nay mình đến đây để làm gì, bà ta không nói nhiều, lẳng lặng đi theo sau hai người vào cửa.

 

“Bố mẹ, Văn Đức tới rồi.” Trì Tố Trân vui vẻ nói.

 

Xa Kim Mai cũng vội vàng nói: “Ôi dà, ngại quá đi mất, Tết nhất thế này, đường sá cũng không dễ đi, nhà tôi ông ấy sức khỏe lại không tốt, đi chậm, nên là... dù đã cố đi nhanh lắm rồi mà vẫn bị chậm. Để ông bà thông gia chờ lâu, mong ông bà thông gia ngàn vạn lần đừng trách tội.”

 

Trần Văn Đức cũng mỉm cười chào hỏi hai vợ chồng ông Trì: “Cháu chào hai bác, cháu đến chúc Tết hai bác ạ.”

 

Bà Trì đang đầy một bụng tức: “Đúng là quý....”

 

Trì Tố Trân vừa nghe là biết ngay mẹ mình chẳng có lời gì hay ho, vội vàng ngắt lời bà. “Mẹ, mẹ cứ để hai bác ngồi xuống cho ấm đã chứ, trời lạnh thế này, lặn lội đường xa tới đây, sức khỏe bác trai còn không tốt nữa.” Nửa câu sau, Trì Tố Trân còn cố ý nhấn mạnh giọng.

 

Bà Trì nghẹn họng, con gái này đúng là nuôi phí công, gả quách nó đi cho nhanh, mắt không thấy tim không phiền. “Vào đây ngồi đi.” Ông Trì lên tiếng.

 

Nếu đối phương đã giải thích, ít nhất về mặt mũi cũng không có gì vướng mắc.

 

Ngày thường lười biếng, đến cái chai dầu đổ cũng không thèm đỡ, thế mà bây giờ Trì Tố Trân lại tỏ ra cần mẫn, vừa rót trà, vừa lục tủ lấy đồ pha trà. Trần Hữu Lượng (bố Trần Văn Đức) có hơi gượng gạo, còn Xa Kim Mai thấy con trai mình ung dung, tự tại thì cũng vững dạ hơn phần nào.

 

Ông Trì đ.á.n.h giá Trần Văn Đức từ trên xuống dưới hai lượt, đối phương trắng trẻo sạch sẽ, tướng mạo thanh tú nho nhã, mặc chiếc áo khoác quân đội, trông lại càng tinh thần. So với đám thanh niên chân đất ở nông thôn, thì đúng là sạch sẽ đẹp trai hơn hẳn, cũng chẳng trách con gái mình vội vã muốn gả.

 

“Bác trai, hôm nay chúng cháu đến đây, là để xin lỗi về chuyện lần trước, và cũng là để nói chuyện của cháu với Tố Trân.” Trần Văn Đức mở lời: “Là lỗi của cháu, hai bác yên tâm, sau này cháu nhất định sẽ đối xử tốt với Tố Trân, nếu không sẽ bị trời đánh.”

 

Loại chuyện này đáng lẽ người lớn nói thì sẽ tốt hơn, thấy con trai đã khơi mào, Xa Kim Mai vội vàng tiếp lời. “Đúng vậy đó bà thông gia, Văn Đức nhà tôi với Tố Trân tuổi cũng không còn nhỏ, hai đứa cũng qua lại hơn một năm rồi, các phương diện đều đã tìm hiểu cả. Ông bà có điều kiện gì thì cứ việc đưa ra, điều kiện nhà chúng tôi tuy có kém một chút, nhưng chỉ cần nhà tôi làm được, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức, tuyệt đối không để Tố Trân phải chịu thiệt thòi.”

 

Xa Kim Mai nhấn mạnh vào mấy chữ: “các phương diện đều đã tìm hiểu cả” và “chỉ cần nhà tôi làm được, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức.”

 

Chỉ hai câu này thôi cũng đủ làm bà Trì suýt nữa tăng xông. Mụ già này không phải dạng hiền lành gì, vừa mở miệng đã nhằm thẳng vào yếu hại. “Các phương diện đều đã tìm hiểu cả”, là ngầm chỉ con gái mình đã bị người ta ăn nằm rồi. “Chỉ cần nhà tôi làm được, nhất định sẽ cố gắng”, ý là bảo nhà gái đừng có ra giá quá đáng, nhà bọn họ điều kiện không tốt, chỉ đáp ứng được những gì trong khả năng, còn đòi hỏi quá thì cũng không làm được!

 

Ông Trì bà Trì còn chưa kịp nói gì, Trì Tố Trân đã e thẹn lên tiếng: “Bác trai, bác gái, bố, mẹ, mọi người cứ ngồi nói chuyện, con đi chuẩn bị cơm trưa.”

 

Thấy con gái mình còn đang ở nhà đẻ mà đã bắt đầu ra vẻ hiền huệ, tay cầm tách trà của bà Trì tức đến run lên. Đây rõ ràng là đang vội vã sang nhà người ta làm trâu làm ngựa đây mà.

 

Xa Kim Mai thì lại rất hài lòng: “Trước đây nghe nói Tố Trân được ông bà chiều chuộng từ bé, tôi còn lo nó về nhà tôi không biết có quen không, nhà tôi bên dưới còn hai đứa em, mà ông nhà tôi sức khỏe cũng không tốt. Giờ xem ra, Tố Trân đúng là đứa trẻ cần mẫn, sau này giao Văn Đức cho nó chăm sóc, tôi cũng yên tâm rồi. Chị dâu cả về nhà, tôi làm mẹ cũng có thể nhẹ gánh hơn chút.”

 

Bà Trì vội vàng đỡ lời: “Nó mà cần mẫn gì, chẳng qua là có đông người nên nó làm bộ làm tịch vậy thôi. Bình thường tôi có cho nó vào bếp bao giờ đâu, nếu không thì cũng đâu cần cho nó ăn học nhiều như vậy, đúng không?”

 

Bà Trì nở một nụ cười giả lả: “Đứa con gái này, chúng tôi đúng là nuôi nó như con trưởng vậy. Không, đến cả thằng anh cả của nó cũng không được học nhiều bằng nó. Hai vợ chồng già chúng tôi cũng đang lo đây, bây giờ hai đứa nó tình cảm đang tốt, cứ hừng hực khí thế, cảm thấy khó khăn nào cũng vượt qua được. Chứ lỡ sau này thật sự gả cho Văn Đức, điều kiện sinh hoạt chênh lệch quá lớn, cũng không biết nó có chịu nổi không. Bao năm nay, việc nhà đều là tôi với chị dâu nó làm, chưa bao giờ để nó phải đụng tay vào. Lỡ có về nhà Văn Đức, đừng nói là chăm sóc cho Văn Đức với các em, có khi nó còn cần Văn Đức chăm sóc ngược lại ấy chứ.”

 

Nụ cười trên mặt Xa Kim Mai cứng đờ, chỉ biết cười hắc hắc cho qua.

 

Trì Tố Trân không hiểu được mấy lời ẩn ý này, nàng chỉ cảm thấy mẹ mình đang nói xấu mình trước mặt mẹ chồng tương lai. Nàng dậm chân: “Mẹ, mẹ nói linh tinh gì thế, con lười biếng chỗ nào, sao mẹ lại nói con như vậy.”