Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi
Chương 154: Ngẫu nhiên gặp được Trần gia tam khẩu
“Ngồi xong chưa? Ta đi nha.”, Kiều Hữu Tài hướng mấy người trên xe bò dò hỏi.
Lưu Hân Nghiên lớn tiếng nói: “Bác Kiều Hai, được rồi ạ, đi thôi.”
Hôm nay Kiều Giang Tâm lên thành phố, chuẩn bị dọn dẹp vệ sinh tiệm cơm, thuận tiện nghiệm thu bàn ghế gia cụ đã đặt Lý Bạch Thủy từ trước Tết.
Mà Lưu Hân Nghiên cùng Cố Vân Châu là rảnh rỗi không có việc gì, vừa lúc có bạn, nói đi theo cùng lên thành phố tìm nhà.
Kiều Hữu Tài đ.á.n.h xe bò đưa ba người lên trấn.
Lưu Hân Nghiên rất hưng phấn: “Giang Tâm, sủi cảo thịt lừa tối qua ăn ngon quá! Chỗ còn lại sáng nay bọn tớ hấp ăn hết rồi. Tớ nhất định phải tìm một căn nhà ở gần cậu nhất. Sau này mỗi bữa tớ đều sang tiệm cậu ăn. Cậu yên tâm, tớ không ăn quỵt, tớ trả tiền. Khách quen lâu dài, cậu phải giảm giá cho tớ đấy.”
Kiều Giang Tâm cười nói: “Cậu tính tình rộng rãi nhiệt tình, nếu cậu rảnh rỗi không có việc gì, vừa lúc sang tiệm giúp tớ chiêu đãi khách, tớ bao cơm.”
Lưu Hân Nghiên ánh mắt sáng lên: “Quan hệ của bọn mình, cậu không bao cơm, thấy cậu bận quá tớ cũng không thể đứng nhìn đúng không? Hì hì, anh Cố hôm qua nói với tớ rồi, nói cậu đi làm ăn buôn bán, tớ biết hết á.”
Hai người nói nói cười cười, mới ra khỏi cổng thôn liền thấy gia đình ba người nhà họ Trần ở phía trước, vừa đi vừa trượt. Đêm qua còn mưa nhỏ, đường đất thật không dễ đi.
Người nhà họ Trần vừa nhìn là biết đã cố ý ăn diện, mặc toàn quần áo mới nhất, nhưng một chân sâu một chân cạn, bùn ở đế giày còn dính lên ống quần, trông có chút chật vật.
Trần Văn Đức đi tuốt đàng trước, dùng đòn gánh gánh một con vịt béo bị trói chân, và một cái giỏ. Con vịt bị treo lủng lẳng, kêu "cạc cạc" t.h.ả.m thiết.
Đôi giày giải phóng của Trần Văn Đức gần như bị bùn bao phủ. Hắn là người chú trọng thể diện nhất, lúc này sắc mặt vừa đen vừa bực.
Xa Kim Mai cũng xách một cái giỏ, miệng làu bàu: “Tôi đã bảo rồi, không cần vội như thế. Mới mùng ba, đường không dễ đi, xe đạp cũng không mượn được. Tết nhất nhà bí thư chi bộ cũng phải dùng chứ. Tôi nói sang nhà họ Kiều mượn, ông lại cứ cản tôi.”
Trần Hữu Lượng (bố) vốn sức khỏe không tốt, lúc này chống một cái gậy, cố gắng đi theo vợ con. Mỗi bước chân đều phải cẩn thận dẫm thật chắc mới dám bước tiếp, chỉ sợ sơ sẩy một cái, ngã trượt ra, chưa ra khỏi tháng Giêng đã phải "lên núi".
Xa Kim Mai nghe thấy tiếng xe bò phía sau, quay đầu lại, thấy là người cùng thôn, vội vàng tươi cười chào hỏi. “Ui chà, là anh Hữu Tài à? Năm mới tốt lành. Các vị đi đâu chúc Tết đấy?”
Giơ tay không đ.á.n.h người mặt cười, Kiều Hữu Tài khách khí trả lời: “Không đi chúc Tết. Bọn nhỏ lên thành phố làm việc, tôi đưa chúng nó lên trấn.”
“Lên trấn à?” Mắt Xa Kim Mai sáng lên, cũng mặc kệ Trần Văn Đức có vui hay không, vội vàng lấy lòng, nhờ vả Kiều Hữu Tài. “Anh Hữu Tài, thật là khéo quá. Chúng tôi cũng lên trấn đây. Hì hì, ông nhà tôi sức khỏe thế nào anh cũng biết. Tết nhất thế này, nhà ai cũng phải đi lại, cũng không dám sang mượn xe bò, mượn xe đạp. Anh xem, đều là cùng một thôn, nếu đã gặp, anh làm phúc cho chúng tôi đi ké một đoạn.”
Kiều Hữu Tài có chút xấu hổ: “Xe bò này cũng không phải nhà tôi. Chị phải hỏi đồng chí Cố ở đằng sau kia kìa, bố con tôi cũng là đi ké xe của họ.”
Xa Kim Mai vội vàng quay đầu dò hỏi Cố Vân Châu.
Cảm nhận được ánh mắt mọi người đang đổ dồn về phía mình, trong đó có một người là Kiều Giang Tâm mà hắn khinh thường nhất, Trần Văn Đức trong lòng xấu hổ vô cùng. Hắn là người từng học đại học, vẫn luôn cảm thấy mình thanh cao hơn đám chân đất ở nông thôn. Nhưng hiện tại, hắn lại phải khép nép cầu xin người ta cho đi nhờ.
Cố Vân Châu thấy ông Trần Hữu Lượng thở hổn hển như sắp đứt hơi, trên xe bò cũng còn rộng, không nghĩ nhiều liền cho họ lên xe.
“Cảm ơn nhé, thật là quá cảm tạ.”, Xa Kim Mai đỡ Trần Hữu Lượng lên xe, hướng Cố Vân Châu nói lời cảm t ơn.
Lưu Hân Nghiên là cô nương nhiệt tình, còn đứng dậy đỡ ông Trần Hữu Lượng một tay.
Kiều Giang Tâm từ đáy lòng chán ghét nhà họ Trần. Vốn dĩ nàng cùng Lưu Hân Nghiên ngồi một bên, Cố Vân Châu ngồi bên kia. Lưu Hân Nghiên kéo ông Trần Hữu Lượng lên, liền ngồi xuống đối diện, cho nên biến thành nàng ngồi một mình một bên.
Xa Kim Mai lên xe xong, đỡ ông Trần Hữu Lượng liền tính ngồi vào bên cạnh nàng. Nàng không chút nghĩ ngợi đứng dậy, một m.ô.n.g ngồi sang phía đối diện, cùng Lưu Hân Nghiên một trước một sau kẹp Cố Vân Châu ở giữa.
Cố Vân Châu bất ngờ cảm thấy người nhà họ Trần thật đáng yêu.
Trần Văn Đức đang ở dưới cạo bùn ở đế giày, thấy một màn này, trong lòng hiện lên sự không vui. Hồi tưởng lại mấy lần trước Kiều Giang Tâm đ.â.m chọc hắn, hắn cảm thấy Kiều Giang Tâm đây là cố ý. Cố ý muốn gây sự chú ý của hắn. Rốt cuộc, nếu không phải trước kia nàng ta cứ lăng xăng trước mặt mẹ hắn, mẹ hắn cũng sẽ không luôn miệng nói tốt cho nàng ta.
“Văn Đức, tới, ngồi đây. Chân cứ để thõng xuống, đỡ làm bẩn xe bò. Hì hì hì ~ Nhanh lên, đừng làm lỡ việc của người ta.” Xa Kim Mai gọi thằng con đang cọ tới cọ lui, làm ra vẻ mình rất biết điều, không muốn thêm phiền toái cho ai.
Trần Văn Đức bị Xa Kim Mai thúc giục, không tự nhiên ngồi lên xe.
“Đại Nha, các cháu lên thành phố làm gì thế?”, Xa Kim Mai thấy mọi người không nói gì, có ý muốn hòa hoãn không khí, nhưng lại không quen Cố Vân Châu và Lưu Hân Nghiên, chỉ có thể bắt chuyện với Kiều Giang Tâm.
Kiều Giang Tâm "cười như không cười": “Lên thành phố, tự nhiên là có việc.”
Xa Kim Mai nhìn ra Kiều Giang Tâm không muốn nói chuyện với mình, xấu hổ cười cười.
Trần Văn Đức đột nhiên nói: “Tôi sắp đính hôn. Ở trên trấn, cũng từng học đại học.”
....... Không gian một mảnh yên tĩnh. Mọi người đều không biết Trần Văn Đức không thể hiểu được nói những lời này là có ý gì.
Chỉ có Cố Vân Châu chú ý tới, lúc Trần Văn Đức nói những lời này, ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm Kiều Giang Tâm, như là muốn từ trên mặt nàng nhìn ra cái gì đó.
Thấy Kiều Giang Tâm không phản ứng, Trần Văn Đức lại nói: “Kiều Đại Nha, cô nghe thấy không? Tôi đính hôn rồi. Đối tượng của tôi tên Trì Tố Trân, ở trên trấn. Cô ấy có văn hóa, lớn lên xinh đẹp, không giống như mấy cô gái quê mùa không văn hóa.”
Trần Văn Đức ưỡn thẳng lưng, như là rất vinh quang.
Kiều Giang Tâm nhìn hắn như nhìn một thằng ngốc, quái dị liếc hắn một cái, giống như đang nói: "Liên quan gì đến tôi." Thấy Xa Kim Mai, Lưu Hân Nghiên mấy người đều nhìn mình, nàng cũng chỉ có thể ứng phó: “Ồ, chúc mừng anh.”
Bộ dáng lãnh đạm này của Kiều Giang Tâm rơi vào mắt Trần Văn Đức, liền biến thành "Kiều Giang Tâm đang khó chịu".
Sắc mặt hắn dịu xuống, mang theo giọng điệu thuyết giáo: “Cô cũng đừng quá khổ sở. Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng. Tuy rằng mẹ tôi rất thích cô, nhưng cuộc sống, tôi cảm thấy vẫn là nên tìm một người có linh hồn và tư tưởng phù hợp với mình. Sau này cô cũng sẽ gặp được một người cùng tầng lớp với cô.”
Lưu Hân Nghiên nghe được lời này chấn động, ánh mắt quái dị ở Kiều Giang Tâm cùng Trần Văn Đức trên người qua lại đ.á.n.h giá. Trời đất, chuyện gì thế này, sao nàng chưa nghe nói qua?
Ánh mắt ôn hòa của Cố Vân Châu tức khắc liền trở nên sắc bén. Hắn cẩn thận đ.á.n.h giá Trần Văn Đức, lại nghiêng đầu nhìn Kiều Giang Tâm. Cái thứ này á?