Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi
Chương 131: Hâm mộ lão Đại lão Nhị
Kiều Cửu Vượng trực tiếp ngây người tại chỗ.
Kiều Hữu Tài tiếp tục nói: “Nửa đời trước đều là bọn con bỏ sức, nửa đời sau cũng nên đến lượt lão Tam với lão Tứ. Ba muốn thật sự cảm thấy bạc đãi bọn con, sau này chuyện dưỡng lão của ba, ba giao cho lão Tam với lão Tứ đi. Ba cũng biết, bọn con mới vừa thành gia lập nghiệp, áp lực đều rất lớn. Hơn nữa bọn con tuổi cũng lớn rồi, không bì được với lão Tam lão Tứ trẻ khỏe. Trước đây bán mạng nuôi gia đình, cái gì cũng không được, ngược lại rước về một thân bệnh, tuổi cũng lớn rồi. Ba muốn thật sự tốt cho bọn con, thì ba bảo lão Tam lão Tứ cũng gánh vác một chút.”
Nói xong, Kiều Hữu Tài cẩn thận nhìn Kiều Cửu Vượng, khẽ hỏi: “Ba, được không? Không phải ba muốn bọn con tha thứ cho ba sao? Không phải muốn bồi thường bọn con sao? Chỉ cần ba đối xử với bọn con giống như Kiến Hoa, Kiến Quốc, Phương Phương, bọn con nhất định sẽ còn hiếu thuận hơn bọn họ.”
Kiều Hữu Phúc cũng vẻ mặt nghiêm túc nhìn Kiều Cửu Vượng: “Ba, lời Hữu Tài nói cũng là ý của con.”
Kiều Cửu Vượng như gặp quỷ nhìn anh em Kiều Hữu Tài. Ông ta chính là vì vấn đề dưỡng lão nửa đời sau nên mới vác mặt đến cửa. Chỗ tốt còn chưa sờ được tí nào, đã đòi cắt nửa người thịt của ông ta?
Kiều Cửu Vượng gào thét trong lòng. Đầu óc chúng mày có vấn đề à? Đuổi lão Tam lão Tứ đi, nhà cửa cho chúng mày? Sao có thể! Lôi Hồng Hoa không vác gáo phang c.h.ế.t tao mới lạ! Còn dưỡng lão giao cho lão Tam lão Tứ? Tao chính là vì cảm thấy lão Tam lão Tứ không đáng tin cậy nên mới đến cửa tìm hai đứa mày hòa hoãn quan hệ đó! Còn bảo lão Tam lão Tứ nuôi chúng mày? Chúng mày cũng nói ra được! Chính tao đây từng này tuổi còn chưa có ai nuôi, tao còn chưa chắc đã trông cậy được vào lão Tam lão Tứ, lại còn bảo lão Tam lão Tứ nuôi chúng mày?
Hít sâu một hơi, Kiều Cửu Vượng nặn ra một nụ cười khó coi: “Hữu Phúc, Hữu Tài, chuyện quá khứ thì cho qua đi. Chúng ta đều phải nhìn về phía trước. Lão Tam lão Tứ bọn nó nhỏ hơn các con mười mấy tuổi, các con cần gì phải chấp nhặt với bọn nó. Bây giờ xem ra, các con có tiền đồ hơn bọn nó nhiều. Cần gì phải tính toán chi li mấy chuyện quá khứ.”
Kiều Hữu Phúc nói: “Đúng vậy, nhỏ hơn bọn con mười mấy tuổi, từ nhỏ thân thể được nuôi dưỡng tốt, trẻ khỏe, không giống bọn con.” Kiều Hữu Phúc nói đến đây, Kiều Hữu Tài rất phối hợp mà ho lên một tràng: “Khụ khụ khụ ~” Giả không thể giả hơn. Mặt Kiều Cửu Vượng tái mét.
“Cái đó... ta chỉ là đến xem các con sống thế nào. Bây giờ xem cũng xem rồi, ta về trước đây. Các con nếu rảnh... cũng về nhà cũ ngồi chơi.” Kiều Cửu Vượng nói xong, không đợi Kiều Hữu Phúc và Kiều Hữu Tài lên tiếng, quay đầu liền đi. Khuôn mặt đó đen có thể so với Bao Thanh Thiên.
Toàn lũ vô lương tâm! Không một đứa nào tốt! Ông ta đúng là tạo nghiệp, sinh ra bốn cái thứ như vậy. Từng đứa một, đều không trông cậy được. Vẫn là cầm tiền trong tay mình là chắc ăn nhất. Nghĩ đến mấy thứ chôn ở chuồng lợn, Kiều Cửu Vượng trong lòng lúc này mới dễ chịu hơn một chút. Đồ bất hiếu, sau này cũng đừng hòng đụng đến bảo bối của ông ta.
Kiều Hữu Phúc nhìn bóng lưng rời đi của Kiều Cửu Vượng, nghi hoặc nói: “Vậy là đi rồi à? Dễ đối phó vậy sao?”
Kiều Giang Tâm cười lạnh một tiếng: “Anh tưởng bở à. Ông ta không phải người dễ dàng từ bỏ như vậy đâu. Sau này chắc chắn còn quay lại. Nhưng chỉ cần anh với ba con tiếp tục giữ vững trạng thái như hôm nay, ông ta không bám vào chúng ta được đâu. Chờ lúc ông ta không động đậy được nữa, Kiều Kiến Quốc với Kiều Kiến Hoa ra bao nhiêu, hai người ra bấy nhiêu. Còn những thứ khác, nghĩ cũng đừng nghĩ.”
Kiều Hữu Tài yếu ớt nói: “Còn muốn đến nữa à?” Ông là một chút cũng không muốn tiếp xúc với người nhà cũ, bất kể là Lôi Hồng Hoa, Kiều Cửu Vượng, hay là anh em Kiều Kiến Hoa. Nói chung là có thể không quen biết thì tốt nhất.
Tần Tuyết đẩy Cây Cột vào nhà: “Được rồi, vào nhà thôi. Trời lạnh thế này. Ra cạnh bếp lò sưởi ấm đi, lát nữa lại phải ra ngoài rồi.”
Bên phía Kiều Cửu Vượng, vừa về đến nhà, Lôi Hồng Hoa liền đón lên. “Thế nào?” Giọng nói của bà ta mang theo sự mong đợi. “Đường đỏ đâu? Tôi bảo ông mang cái kim chỉ bao đâu? Còn cả cúc áo với vải vụn...”
Kiều Cửu Vượng phất tay, mặt sầm sì đi vào nhà: “Không có, cái gì cũng không có.” Lôi Hồng Hoa cao giọng: “Không có!!!” Quay đầu đuổi theo Kiều Cửu Vượng vào nhà: “Bọn nó không bán cho ông? Hay là người đông quá, ông không có mặt mũi đi vào?”
Kiều Cửu Vượng ngồi phịch xuống giường đất: “Đều không phải.” Lôi Hồng Hoa không chịu bỏ qua: “Thế là sao? Ông nói đi chứ?” Kiều Cửu Vượng nói: “Tôi căn bản không vào. Chỉ đứng ở cửa một lúc.”
Lôi Hồng Hoa thanh tuyến lại vút cao thêm một trăm đề-xi-ben: “Cái gì? Ông là cha mà đến cửa thăm con trai, đến cổng lớn cũng không được bước vào à?”
Kiều Cửu Vượng thẹn quá hóa giận: “Bà câm miệng đi! Tôi rơi vào cảnh mất mặt thế này, còn không phải do bà làm ra! Nếu không phải vì bà...” Kiều Cửu Vượng lời còn chưa nói xong, Lôi Hồng Hoa đã xông lên lục túi ông ta. “Chưa vào thì tiền đâu? Trả tiền đây cho tôi!”
Kiều Cửu Vượng lùi về sau một bước, vung tay gạt phắt bàn tay của Lôi Hồng Hoa: “Tiền gì mà tiền? Đâu ra tiền?” Lôi Hồng Hoa vội nói: “Hai đồng bạc đó! Lúc ông đi ông mới xin tôi.” “Không có!” Kiều Cửu Vượng nói xong liền ngoảnh mặt đi chỗ khác.
“Không có?!” Lôi Hồng Hoa gần như hét vỡ họng. “Ông đồ không mang về, tiền cũng không có! Ông lừa tôi phải không? Ông cố ý! Ông lừa tiền của tôi đi trợ cấp cho hai thằng con trai sói mắt trắng kia! Đó là tiền Kiến Hoa cực cực khổ khổ kiếm về, là nó đưa cho chúng ta ăn Tết! Ông cái lão bất tử này, ông làm mất đâu rồi? Mau đi lấy về cho tôi! Đi! Ông mau đi lấy về cho tôi!”
Lôi Hồng Hoa vừa gào, vừa lôi kéo Kiều Cửu Vượng đẩy ra ngoài. Kiều Cửu Vượng ở chỗ anh em Kiều Hữu Phúc đã không được yên ổn, vốn dĩ đã một bụng tức. Lúc này bị Lôi Hồng Hoa vừa mắng vừa đẩy, cơn nóng bốc lên, ông ta đẩy ngã Lôi Hồng Hoa.
Kiều Kiến Hoa nghe thấy tiếng Lôi Hồng Hoa khóc lóc la hét ở nhà chính, mặt mày mệt mỏi đi ra. “Làm gì vậy hả? Sắp Tết đến nơi rồi, hai người không thể sống yên ổn một chút à?” Ngữ khí của Kiều Kiến Hoa đã mất kiên nhẫn đến cực điểm. Mấy ngày nay, hắn đã đủ phiền lòng. Lý Tiểu Bình không thể động đậy, ăn uống tiêu tiểu đều ở trên giường, một mình hắn phải chăm con nhỏ. Tối hôm qua hắn gần như không chợp mắt. Người trong nhà không nói phụ một tay thì thôi, còn gây thêm phiền phức.
Lôi Hồng Hoa không nhận ra sự mất kiên nhẫn của Kiều Kiến Hoa, chỉ cảm thấy con trai đến, có người chống lưng cho mình. Bà ta nước mắt lưng tròng, khóc lóc với Kiều Kiến Hoa: “Kiến Hoa, hu hu hu, ba mày không phải người! Ông ta lừa tiền của mẹ đi trợ cấp cho...”
“Á ~” Lôi Hồng Hoa lời còn chưa nói xong, Kiều Cửu Vượng đã đạp một cước vào tim bà ta. “Đồ ngu! Tao cho mày nói bậy! Tao cho mày đơm đặt thị phi!” Kiều Cửu Vượng nói rồi còn muốn tiến lên.
Kiều Kiến Hoa vội vàng giữ ông ta lại: “Thôi đi! Hai người có thể để con yên tĩnh mấy ngày được không? Tiểu Bình vừa mới ngủ!”
“Nếu cái nhà này thật sự không chứa nổi con, con liền đưa Tiểu Bình về Lý Gia Mương! Tuy con gái đã xuất giá không thể về nhà mẹ đẻ sinh con, nhưng đây là đã sinh ra rồi, chỉ là ở cữ. Con tin nhà họ Lý cũng không phải loại người không thương con gái!”
Kiều Kiến Hoa lời này vừa nói ra, Kiều Cửu Vượng không giãy giụa nữa. Tiếng gào khóc của Lôi Hồng Hoa cũng từ từ nhỏ đi. Kiều Kiến Hoa thở ra một hơi mệt mỏi: “Có đôi khi, con thật sự hâm mộ lão Đại lão Nhị.”
Lôi Hồng Hoa bị thái độ của Kiều Kiến Hoa làm cho trấn tĩnh, cũng không dám la lối nữa: “Nó... nó có ý gì?” Kiều Cửu Vượng hung hăng trừng Lôi Hồng Hoa một cái: “Có ý gì à? Đều là do bà làm cả đấy! Bà cứ làm đi, một cái nhà yên ổn bị bà phá cho tan nát. Kiến Hoa bây giờ hận không thể người bị chia ra riêng là nó!!!”