Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi

Chương 116: Bần không chọn thê

Kiều Giang Tâm dùng tốc độ cực nhanh đã thỏa thuận xong công việc với ông Lý. Nàng lại đi theo ông ta dạo một vòng quanh nhà, nói sơ qua những chỗ cần sửa, sửa như thế nào.

 

Sau đó, nàng hỏi giá đặt làm trọn bộ đồ nội thất, không nói là muốn làm, cũng không nói là không.

 

Cuối cùng, nàng muốn ông Lý báo giá trọn gói (bao gồm vật liệu) cho việc sửa chữa căn nhà.

 

Sau một hồi trao đổi, thái độ của ông Lý đối với Kiều Giang Tâm cũng trở nên trịnh trọng hơn. Cô bé này, không ngờ tuổi còn nhỏ mà tâm tư cũng rất nhiều. Để giành được đơn hàng sau (đồ nội thất), giá sửa chữa nhà cửa, ông cố ý báo thấp đi một chút.

 

Chỉ cần nhận được hai đơn hàng này, năm nay ông và hai người đệ tử không cần phải ra ngoài tìm việc. Chỉ làm công việc ở nhà này, mỗi ngày đều có thể về nhà với vợ con. Giá cả ưu đãi một chút cũng có lời. Hơn nữa, làm đồ nội thất là làm việc trong nhà. Tiết trời này sắp đóng băng đến nơi, việc bên ngoài không dễ tìm, tìm được cũng không dễ làm, cho nên ông thật sự rất muốn nhận được đơn hàng này.

 

Kiều Giang Tâm lại cẩn thận hỏi về vật liệu, thời hạn công trình, lúc này mới yên tâm để lại chìa khóa và 160 đồng tiền đặt cọc!

 

Ở khu nhà Bắc thành trì hoãn mất hai tiếng đồng hồ. Lúc Kiều Giang Tâm chạy về tiệm cơm quốc doanh, ba người Tần Tuyết đã ngồi chờ ở bậc thềm đá bên ngoài.

 

“Ba ~”, Kiều Giang Tâm gọi.

 

Tần Tuyết thấy Kiều Giang Tâm liền đứng dậy khỏi bậc thềm: “Giang Tâm, con cuối cùng cũng về rồi. Ba con cứ đòi đi tìm con đấy.” “Thế nào? Nhà thuê được chưa?”

 

Kiều Giang Tâm cũng không nói với người nhà là mình mua nhà, chỉ nói là thuê nhà để làm quán ăn. “Vâng, thuê được rồi. Mọi thứ đã chuẩn bị xong, con còn tìm thợ, chuẩn bị sửa sang lại nhà cửa, cho nên mới chậm trễ chút thời gian.” “Đi thôi, chúng ta ra bến xe.” Kiều Giang Tâm chủ động đeo một bó bông lên lưng.

 

Tần Tuyết đeo bó bông còn lại, trên tay còn cầm hai cái túi giấy dầu. Một cái được buộc thành hình ống tròn, một cái được buộc thành hình giỏ xách nhỏ.

 

Kiều Hữu Phúc gánh hàng hóa vừa nhập, Kiều Hữu Tài khiêng số vải vóc còn lại.

 

Lúc cả nhà bốn người trở về đến thôn Cao Thạch, trời đã tối mịt.

 

Lưu Hân Nghiên thấy xe bò về, lập tức chạy sang nhà họ Kiều hóng chuyện. Cố Vân Châu đi ra xem một chút, mãi đến khi người nhà họ Kiều đều vào nhà. Hắn không có da mặt dày như Lưu Hân Nghiên, không dám mặt dày đi theo vào nhà ngồi, chỉ có thể một mình quay đầu về nhà.

 

Nhưng rất nhanh, Kiều Giang Tâm liền đi theo ông Trình vào cửa. Ông Trình là dắt bò về nhà, còn Kiều Giang Tâm là cố ý đến gọi hắn. “Anh Cố đại ca, lát nữa ăn tối sang nhà em ăn nhé. Chị Hân Nghiên với ông Trình đều đồng ý rồi. Em qua báo cho anh một tiếng.”

 

Cố Vân Châu kinh ngạc: “Chúng ta? Đều sang nhà em ăn cơm?”

 

Kiều Giang Tâm “ừm” một tiếng: “Đúng vậy, sang nhà em ăn cơm. Bác dâu em từ tiệm cơm quốc doanh trên trấn mang về hai món ăn. Khoảng thời gian này vẫn luôn phiền ông Trình đưa đón bọn em, giúp bọn em rất nhiều. Còn có lần trước, anh còn đi cùng em lên thành phố một chuyến. Bác dâu em nói mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm, coi như cảm ơn mọi người.”

 

Nói đến đây, Kiều Giang Tâm còn nói thêm: “Ông Trình với chị Hân Nghiên đều đồng ý rồi. Nếu anh không muốn sang nhà em, lát em mang qua cho anh cũng được.”

 

Cố Vân Châu lập tức hoàn hồn: “Không cần, không cần. Lại không phải không đứng dậy nổi. Anh qua đó là được.”

 

Kiều Giang Tâm cười: “Được ạ. Cảm ơn anh Cố đại ca đã nể mặt. Tối nay em sẽ đích thân xuống bếp.”

 

Cố Vân Châu nhìn bóng lưng Kiều Giang Tâm rời đi, khóe miệng bất giác cong lên.

 

Buổi tối, nhà họ Kiều vô cùng náo nhiệt. Nhà họ Kiều sáu miệng ăn cộng thêm ba người nhà ông Trình, ngồi chật cứng một bàn.

 

Trên bàn, món thịt nguội kho và chân giò đều là Tần Tuyết mang về từ tiệm cơm quốc doanh. Một là nghĩ đến Lưu A Phương và Cây Cột ở nhà không được ăn. Hai là muốn mời nhà ông Trình ăn cơm. Cho nên Tần Tuyết đã hỏi ý kiến Kiều Hữu Phúc và Kiều Hữu Tài, liền gói hai món này mang về.

 

Ngoài hai món mang về từ thành phố, Kiều Giang Tâm còn làm thêm món trứng xào hẹ, canh bí đỏ và thịt kho tàu nấu bí đao. Bởi vì chịu bỏ mỡ lợn, nên dù là món chay, cũng được mọi người nhất trí khen ngợi.

 

“Tiểu Ngư, mau ăn đi.” Kiều Giang Tâm đem khúc xương chân giò gắp được bỏ vào bát của Tiểu Ngư.

 

Lưu Hân Nghiên đỡ bụng đi tới đi lui bên cạnh. “Giang Tâm, tay nghề của cô đúng là tuyệt thật. Cô nấu cơm ngon quá đi. Thật muốn ăn cả đời.”

 

Kiều Giang Tâm đầu cũng không quay lại: “Vậy cô chia tay bác sĩ Âu Dương đi. Hai chúng ta ở bên nhau cả đời, tôi nấu cơm cho cô ăn.”

 

Lưu Hân Nghiên nghẹn lời: “Tôi thấy ngày thường ăn món khác, thỉnh thoảng qua chỗ cô ăn chực một bữa cũng không phải là không thể chấp nhận.”

 

Thấy Kiều Giang Tâm không để ý đến mình, cô ta lại nói: “Không được. Lỡ như sau này cô tìm đối tượng, không cho tôi đến, hoặc là một tên keo kiệt kẹt xỉn, chẳng phải tôi sẽ không được ăn sao?”

 

Cô ta ngồi xổm xuống đối diện Kiều Giang Tâm, nhìn mặt nàng nói: “Giang Tâm, cô thích kiểu người như thế nào? Tôi nói cô nghe, cô muốn tìm đối tượng, cô nên đến Tế Châu của chúng tôi mà tìm.

 

Tế Châu bọn tôi không thiếu đàn ông tốt. Đặc biệt là trong bộ đội, người nào người nấy cũng như cây bạch dương phất phơ trong gió, cao ráo thẳng tắp.

 

Cô mà cùng tôi đi xem, cô sẽ thấy mắt sáng lên, sau đó lại sáng hơn, cuối cùng là sáng rỡ lấp lánh, bốn phương tám hướng đều sáng như sao trời, đâu đâu cũng có hảo nam nhi. Sau này nếu cô có thể gả đến Tế Châu, chúng ta có thể ở bên nhau cả đời.”

 

Kiều Giang Tâm đầu cũng không ngẩng lên: “Tôi không gả đâu. Đàn ông chẳng có mấy người tốt.”

 

Lưu Hân Nghiên sững sờ: “Vậy nhất định là do cô gặp ít đàn ông quá rồi.”

 

Kiều Giang Tâm nói: “Tại sao cô lại nghĩ đàn ông ưu tú sẽ thích tôi? Cho dù người ta cưới tôi, làm sao cô dám chắc người ta cưới tôi là vì thích? Chị Hân Nghiên, kỳ thực trên đời này có rất rất nhiều đàn ông cưới vợ không phải vì thích. Mà là vì họ không có lựa chọn nào khác.

 

Giống như lúc người ta đói khát, vì để sống sót, cũng sẽ nuốt từng ngụm từng ngụm thức ăn mình không thích.

 

Hắn ăn, không có nghĩa là hắn thích, chỉ là vì giờ khắc đó, hắn không có lựa chọn nào khác. Chờ hắn qua được giai đoạn đó, món ăn đã cứu mạng hắn trước đây, vẫn như cũ là món ăn hắn ghét. Không, thậm chí món ăn hắn ghét đó đã biến thành món ăn hắn thống hận, bởi vì hắn đã từng bị ép phải ăn nó.”

 

Kiều Giang Tâm mặc kệ Lưu Hân Nghiên có hiểu hay không, tiếp tục nói: “Dùng lời của mấy người trí thức các cô mà nói, chính là: đói không kén ăn, rét không kén mặc, hoảng không kén đường, nghèo không kén vợ (bần không chọn thê).”

 

“Tôi không muốn lấy chồng, bởi vì trên đời này có quá nhiều phụ nữ, trở thành ‘vợ’ trong cái vế ‘nghèo không kén vợ’. Các cô ấy tưởng rằng đàn ông cũng nghĩ giống mình. Kỳ thực không phải. Mới bắt đầu, có thể bọn họ còn giả vờ được. Chờ đến khi họ có năng lực, có thể ăn được món mình thích... Món ăn đã từng cứu mạng hắn, hắn có thể phất tay ném vào thùng rác...”