Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi
Chương 108: Giao dịch thành công, sang tên
Trang Triết Văn và Lý Thủy Tú đi sang một bên thương lượng hồi lâu. Cuối cùng vẫn đồng ý với mức giá của Kiều Giang Tâm. Thứ nhất là chiếc xe đạp kia vốn dĩ là do Trang Triết Văn tự mình tìm linh kiện lắp ráp, không tốn bao nhiêu tiền vốn, hơn nữa cũng không mang đi được, cho dù bán cho người khác nhiều nhất cũng chỉ được trăm mấy đồng. Thứ hai là vợ chồng họ cũng đang vội đi. Chờ người mua thích hợp tiếp theo, chưa chắc đã chờ được. Hôm qua bọn họ còn đang bàn bạc. Nếu không tìm được người mua thích hợp, thì bảo ông chú họ Năm cùng dãy phố thêm một trăm nữa, bán cho ông ấy. Bây giờ cái giá này, tốt hơn nhiều so với dự tính.
Sự việc đã định, Kiều Giang Tâm đặt cọc một trăm đồng: “Bây giờ tôi đi xoay tiền. Giấy tờ cần thiết tôi cũng mang theo rồi. Anh chị bên này cũng chuẩn bị giấy tờ đi, một tiếng đồng hồ nữa, chúng ta ở Cục quản lý nhà đất gặp mặt làm thủ tục.” Thời này còn chưa có sở giao dịch bất động sản, mà là Cục quản lý nhà đất thống nhất.
Kiều Giang Tâm từ nhà họ Lý đi ra, thẳng tiến đến tiệm vàng Tụy Hoa. Giá vàng so với lần trước đưa bác cả đến đã giảm không ít. Cùng trọng lượng, giá bán lần này ít hơn lần trước chín đồng hai. Tổng cộng nhận được 1299,24 đồng. Nửa đường Cố Vân Châu cũng có hỏi Kiều Giang Tâm thiếu bao nhiêu tiền, nếu không nhiều lắm, hắn có thể cho cô mượn trước, không nhất thiết phải bán vòng chân bạc. Nhưng Kiều Giang Tâm nghĩ cái sân lớn kia sau này còn phải đầu tư không ít tiền, vòng chân bạc khẳng định là không giữ được, cho nên vẫn quyết định bán đi.
Hai người đến Cục quản lý nhà đất, Trang Triết Văn và Lý Thủy Tú đã chờ ở cửa. Bộ quân phục trên người Cố Vân Châu chính là tấm vé thông hành tốt nhất. Nhân viên công tác liếc thấy sao trên vai hắn, còn nhiệt tình hơn bất cứ thứ gì. Thấy người làm việc trước mình thì khúm núm, còn mình lại nhận được đãi ngộ thế này, Kiều Giang Tâm lại một lần nữa thầm may mắn vì mình đã kéo Cố Vân Châu đi cùng.
Cán bộ không chỉ thái độ tốt mà tốc độ còn vô cùng nhanh. Sau khi bảo Kiều Giang Tâm và Lý Thủy Tú đưa giấy tờ và sổ hộ khẩu ra, ông lấy sổ ra đăng ký lên trên. Viết xong còn đối chiếu lại mấy lần, lúc này mới đóng dấu, đưa giấy tờ cho Kiều Giang Tâm.
Kiều Giang Tâm nhìn một chút, là hai quyển sổ, một quyển là “Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất quốc hữu” màu vàng nhạt, một quyển là “Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ở” màu cà phê. Bên ngoài hai quyển sổ đều in hình quốc huy màu vàng kim. Kiều Giang Tâm mở quyển “Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ở”, trang đầu tiên in dòng chữ đen to rõ ràng: 《 Căn cứ quy định của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, vì bảo hộ quyền lợi hợp pháp của người sở hữu nhà ở... Sau khi thẩm tra là thật, đặc biệt cấp chứng nhận này. 》 Bên dưới là chữ ký và con dấu đỏ của Cục quản lý nhà đất, Chính phủ Nhân dân huyện Ninh.
Mở ra trang thứ hai, là các ô vuông giống như sổ tiết kiệm. Tên của Kiều Giang Tâm được viết ở trên cùng, không có ghi số căn cước, quyền sở hữu ghi 100%. Phía dưới là đăng ký tình trạng nhà ở, đã được viết tay diện tích, địa chỉ, số gian, kết cấu... Trên dòng thông tin viết tay cuối cùng, đóng một con dấu đỏ (Người đăng ký của Cục quản lý nhà đất huyện Ninh). Chứng minh thông tin đăng ký đến ô này là đã kết thúc, điền thêm ở sau đều không được tính. Phía dưới một khoảng trống lớn các ô vuông, cũng được đóng một con dấu đỏ (Để trống bên dưới). Cơ quan cấp phát (Cục quản lý nhà đất huyện Ninh).
Kiều Giang Tâm ôm chặt hai quyển sổ vào lòng, hốc mắt có chút cay cay. Căn nhà này, là tài sản duy nhất qua hai đời mà nàng có được, chỉ thuộc về một mình nàng. Sau này, ở trong căn nhà này, không còn ai dám lớn tiếng đuổi nàng đi nữa.
“Đồng chí Kiều, không có vấn đề gì chứ?”, Trang Triết Văn nở nụ cười hỏi. Kiều Giang Tâm lúc này mới hoàn hồn, vội vàng lấy tiền trong túi ra. Nàng còn chưa trả tiền cho người ta. “Ngại quá, ngại quá, tôi thất thần rồi.” Kiều Giang Tâm đưa một xấp tiền đã lấy ra cho Lý Thủy Tú. “Chị dâu, chị đếm lại đi.” Đây là 900 đồng nàng đã đếm sẵn ở tiệm vàng, lúc trước đã đặt cọc 100 đồng. Lý Thủy Tú cũng không khách khí, liền thấm nước bọt vào ngón tay, đếm ngay tại chỗ. Đếm đi đếm lại hai lần, cô ta mới có chút ngượng ngùng nói: “Để cô chê cười rồi, tiền không sai.”
Trang Triết Văn thở phào nhẹ nhõm, nói với Kiều Giang Tâm: “Vậy, nếu các vị không vội, tôi đưa các vị đến văn phòng khu phố nhé?” Tiếp xúc nửa ngày nay, anh ta cũng đã nhìn ra, vị quan gia mặc quân phục kia chỉ là đi theo, người thật sự làm chủ chính là cô gái nhỏ trước mắt này.
Kiều Giang Tâm ngữ khí có chút nghi hoặc: “Văn phòng khu phố?” Trang Triết Văn gật gật đầu: “Đúng vậy, văn phòng khu phố cũng phải đăng ký, đem hồ sơ chủ hộ của chúng tôi đổi thành tên cô.”
Đi theo Trang Triết Văn, hai người đến văn phòng khu phố thay đổi thông tin. Bởi vì có Cố Vân Châu làm “công cụ”, lại là một đường đèn xanh. Lúc từ văn phòng khu phố đi ra, đã là giờ cơm trưa. Trang Triết Văn mời hai người về nhà ăn cơm, Kiều Giang Tâm từ chối, nhưng lại lấy xe đạp của anh ta đi. Bởi vì mức giá một nghìn của nàng đã bao gồm không ít đồ đạc trong nhà và chiếc xe đạp này. Theo lý, trước khi giao nhà, nàng nên giữ lại một ít tiền cọc.
“Được, vậy chúng ta hẹn nhau. Ba ngày sau cô đến đây nhận nhà, tôi giao chìa khóa cho cô.” Trang Triết Văn còn nói thêm: “Nếu tôi đi vội hoặc hôm đó cô có việc bận không đến kịp, tôi sẽ gửi chìa khóa ở nhà bên cạnh nhé.” Nhà bên cạnh chính là nhà bà Lý.
Sự việc xong xuôi, Kiều Giang Tâm vóc người nhỏ bé chở Cố Vân Châu cao hơn cô cả cái đầu, chạy về phía Nam thành. Chiếc xe đạp rất cao, nàng sắp 17 tuổi, nhưng vì dinh dưỡng hàng năm không đủ, hiện tại chiều cao mới 1 mét 56. Mông nàng không với tới yên xe, chỉ có thể đứng vắt vẻo trên gióng xe mà đạp. Cố Vân Châu nhìn cái m.ô.n.g đang lắc lư phía trước, mặt đanh lại nói: “Này, đồng chí Kiều, hay là... để tôi đèo đi?”
Kiều Giang Tâm đầu cũng không quay lại: “Anh sợ tôi làm ngã anh à? Anh yên tâm, tôi bảo đảm sẽ không.” Đời trước, xe đạp chính là công cụ nàng tung hoành ngang dọc bao năm, nàng có thể đi xe mà hai bánh không chạm đất. Cố Vân Châu im lặng một lúc: “Sức khỏe tôi không tốt, không thể bị kinh động, sẽ làm bệnh tình nặng thêm.”
Két ~ Kiều Giang Tâm phanh gấp, duỗi chân chống xuống đất. Vì chân quá ngắn, chiếc xe chao đảo sang một bên. Cố Vân Châu chống hai chân xuống đất đứng lên. Sau đó giúp Kiều Giang Tâm đỡ lấy xe. “Ngại quá, ngại quá, quên mất anh là bệnh nhân.” Kiều Giang Tâm xấu hổ mà không mất lễ phép xin lỗi. “Mà này, sức khỏe của anh, có đạp xe đạp được không? Đây cũng là việc tốn sức đó.” Nói rồi Kiều Giang Tâm chỉ chỉ vào n.g.ự.c hắn. “Sẽ làm tim đập nhanh, không ảnh hưởng gì đến anh chứ?” Nàng biết, trên n.g.ự.c Cố Vân Châu có một viên đạn, nằm ngay sát trái tim.
“Tôi đạp chậm một chút, không sao. Lần trước cô cũng nghe Viện trưởng Vương nói rồi, vận động vừa phải rất tốt cho cơ thể.” Cố Vân Châu giành lấy xe đạp, bước lên, nói với Kiều Giang Tâm: “Lên xe.” Kiều Giang Tâm ngồi ở yên sau, cảm nhận làn gió nhẹ nhàng thổi qua. Hắn quả nhiên đạp rất chậm, rất ổn định, giống như đang đi dạo vậy. Bóng dáng cao lớn của hắn che khuất đi ánh mặt trời chói mắt cho nàng.