Hơn một tuần trôi qua, lô hàng đầu tiên Kiều Giang Tâm mang về đã bán gần hết. Buổi tối ăn cơm xong, mọi người đóng cửa kỹ càng, ngồi quây quanh bàn, nhìn Kiều Giang Tâm tính sổ. Trên quyển vở chi chít những dòng chữ xiêu vẹo, mọi người nhìn vào đều như lọt vào sương mù. Từng xấp từng xấp tiền giấy được buộc bằng dây chun ngay ngắn xếp cao trên bàn.
Kiều Giang Tâm tính đi tính lại, cuối cùng mới buông bút xuống. “Thế nào rồi Giang Tâm, chúng ta kiếm được bao nhiêu?”, Tần Tuyết là người đầu tiên không nhịn được hỏi. Theo lời Tần Tuyết nói xong, ánh mắt mọi người cũng gắt gao nhìn chằm chằm Kiều Giang Tâm.
Kiều Giang Tâm duỗi tay ấn ấn đốt sống cổ đang mỏi nhừ: “Tất cả số tiền ở đây, tổng cộng là 1377 đồng 3 hào 2 xu.”
Tần Tuyết theo bản năng đưa tay che miệng, nhưng miệng còn nhanh hơn tay: “Oa oa oa ~” Lưu A Phương cũng kích động đến hô hấp cũng trở nên dồn dập, ngay cả cái bụng to cũng phập phồng theo lồng n.g.ự.c đang run rẩy. Kiều Hữu Tài mặt đỏ bừng, không ngừng xoa xoa hai lòng bàn tay. Kiều Hữu Phúc thì nhếch miệng cười ngây ngô.
Chờ mọi người bình tĩnh lại một lúc, Kiều Giang Tâm mới tiếp tục nói: “Vừa rồi con đã kiểm kê hàng hóa trong nhà, số hàng còn lại, chắc cũng có thể bán được khoảng 300 đồng. Lô hàng đầu tiên, lúc con đi lấy hàng đã tiêu 550 đồng, đặt làm năm cái tủ bán hàng hết 35 đồng. Cộng thêm tiền ở trọ và tiền xe cộ, tính chẵn cho dễ tính sổ, coi như là 600 đồng đi. 600 đồng tiền vốn này, con phải rút ra từ 1377,32 đồng, số còn lại chính là lợi nhuận.”
Kiều Giang Tâm vừa nói vừa tính toán trên giấy: “1377,32 trừ đi 600... Tổng cộng là 777 đồng 3 hào 2 xu, đây là chưa tính số hàng còn lại của chúng ta.”
Tất cả mọi người hai mắt sáng rực nhìn về phía Kiều Giang Tâm. “Lúc này mới có một tuần thôi đó, chúng ta đã kiếm được bằng hai năm tiền lương của công nhân chính thức trên thành phố rồi.” Tần Tuyết hướng về phía mọi người giơ tay làm động tác "Gia" (nhà), miệng cười không khép lại được.
Lưu A Phương lắp bắp nói: “Một tuần đã hơn bảy trăm, một tháng có bốn tuần...” Kiều Hữu Tài và Kiều Hữu Phúc nhìn nhau, không nói gì, nhưng nội tâm đều không hề bình tĩnh.
Kiều Giang Tâm tính xong sổ sách, buông bút, ngẩng đầu nhìn mọi người: “Mọi người đừng vội mừng quá. Trước đây con cũng đã nói. Lô hàng đầu tiên này, chúng ta là người đầu tiên ăn cua, hơn nữa vật tư khan hiếm nên cung không đủ cầu, kiếm được chút tiền là điều đương nhiên, nhưng mà sau này sẽ không có lợi nhuận kếch sù như vậy nữa đâu.”
Nụ cười trên mặt Tần Tuyết chợt tắt, nhìn Kiều Giang Tâm nói: “Giang Tâm, kỳ thực lần này bán hết lô hàng này, chúng ta cũng không đi được bao nhiêu nơi, cả cái thị trấn này cũng mới đi được một phần tư. Chỉ cần chúng ta không sợ khổ, đi xa hơn một chút, đừng nói là lô hàng thứ hai, lô thứ ba lô thứ tư chúng ta vẫn kiếm được tiền như thường. Cho dù cái thị trấn này đi hết, chúng ta còn có thể đi sang trấn bên cạnh, cùng lắm thì chúng ta mang theo lương khô, buổi trưa không về ăn cơm.”
Kiều Hữu Phúc và Kiều Hữu Tài vội vàng hưởng ứng: “Đúng vậy, Giang Tâm, bọn ta không sợ khổ không sợ mệt!”
Kiều Giang Tâm gật đầu: “Được, chuyện này coi như xong, chúng ta nói chuyện tiếp theo.” “Số hàng còn lại trong nhà, bán không được bao lâu nữa. Ngày mai hoặc ngày mốt con lại phải lên thành phố một chuyến. Tiền vốn lấy hàng lúc trước con phải rút ra, còn lại 777,32 đồng lợi nhuận và 300 đồng hàng hóa, chỗ này không sai biệt lắm cũng gần 1000 đồng. Con từ trong này rút thêm 200 đồng làm phần của con, sau này sẽ không rút nữa, tất cả đều nhập về nhà. Trong nhà khấu trừ chi tiêu cần thiết, số tiền còn lại sẽ chia làm hai phần, ba mẹ con một phần, bác cả và bác dâu một phần.”
Kiều Hữu Phúc vội vàng nói: “Không được, Giang Tâm, trước đây đã nói rõ rồi, tiền kiếm được trong nhà này chia làm ba phần, con một mình chiếm một phần, sau này đều như vậy.” Nói xong, ông ngẩng đầu nhìn về phía Tần Tuyết: “Đây cũng là ý của bác dâu con.”
Tần Tuyết nói: “Đúng vậy, chuyện này nếu không có con thì cũng không làm nên được. Nếu nói quá hơn một chút, một mình con chiếm phần lớn cũng là điều nên làm.”
Kiều Giang Tâm lắc đầu: “Người một nhà không nói hai lời, cứ theo lời con nói mà làm đi.” “Thôi, vấn đề này cũng cho qua, kế tiếp, chúng ta nói vấn đề tiếp theo.” Tần Tuyết và Kiều Hữu Phúc lập tức bị dời đi sự chú ý.
Kiều Giang Tâm nói: “Lô hàng đầu tiên này, là lấy ở hội chợ giao lưu vật tư, nhưng hội chợ giao lưu vật tư chỉ có ngày mùng 7 hàng tháng mới có. Lúc trước con lấy hàng cũng đã xin địa chỉ của chị chủ rồi, ngày mốt lên thành phố, con muốn dựa theo địa chỉ đi tìm chị ấy. Lần này tình hình thế nào con cũng chưa rõ ràng lắm, nên tạm thời không tiện dẫn người theo.”
Kiều Giang Tâm nói lời này là có nguyên nhân. Lúc trước chị đại kia cũng không muốn cho nàng địa chỉ lắm, sau này tuy rằng đã cho, nhưng đối phương cũng dặn dò, bảo nàng không được tiết lộ ra ngoài. Cho dù có đi tìm chị ấy, cũng nói là tìm cô cô. Hơn nữa hàng hóa của đối phương đầy đủ như vậy, lúc báo giá cho Kiều Giang Tâm, đối với giá xuất hàng của Bách hóa đại lâu đều vô cùng rõ ràng, thậm chí ngữ khí còn vô cùng chắc chắn không thể nghi ngờ. Cho nên Kiều Giang Tâm nghiêm trọng hoài nghi, chị đại kia chắc là có người quen làm ở Bách hóa đại lâu, thậm chí có khả năng người này còn là giám đốc thu mua hay gì đó. Chị đại đây là đang dựa vào quan hệ bên đó, tuồn hàng ra ngoài, sau đó lại cướp mối làm ăn của Bách hóa đại lâu.
“Nếu lần này lấy được hàng, lần sau đi nữa, con sẽ đưa các bác cùng đi, sau này tuyến hàng này sẽ giao cho trong nhà lo liệu, con không nhúng tay vào nữa.” Kiều Giang Tâm nói xong, mọi người đều không lên tiếng. Hồi lâu sau Tần Tuyết mới hỏi: “Giang Tâm, con nói không nhúng tay vào nữa là ý gì?”
Kiều Giang Tâm nói: “Con còn có chuyện khác muốn làm.” Nghĩ nghĩ, nàng lại tiết lộ một chút: “Con thấy trên thành phố rất nhiều việc làm ăn đều đã công khai minh bạch rồi, con cảm thấy cơ hội ở đó chắc chắn sẽ nhiều hơn ở nông thôn, cho nên con cũng muốn thử xem, con có thể làm được gì ở trên thành phố không.”
Kiều Hữu Tài, Kiều Hữu Phúc mấy người nghe Kiều Giang Tâm nói sau này việc làm ăn trong nhà nàng không quản nữa, lập tức đều cảm thấy gánh nặng trên vai nặng trĩu.
“Được rồi, chủ đề này cũng cho qua. Phía dưới chúng ta tiếp tục chủ đề tiếp theo.” Kiều Giang Tâm tiếp tục nói: “Trước đây bác dâu chưa về nhà chúng ta, cho nên bác cả và nhà con là ở cùng nhau. Bây giờ bác cả cũng đã thành gia... Bà nội chỉ để lại ba con và bác cả hai người, nhiều năm như vậy cũng vẫn luôn dựa dẫm lẫn nhau mà sống, con hy vọng phần tình cảm này cả đời này đều sẽ không thay đổi.”
“Trước đây là trong nhà không có gì, bây giờ thì có rồi, hơn nữa sau này có khả năng còn sẽ liên tục có, cho nên vấn đề kinh tế này cũng không thể giống như trước đây nữa.”
Kiều Hữu Phúc và Kiều Hữu Tài muốn nói gì đó, nhưng lời đến miệng lại nuốt trở vào.
Kiều Giang Tâm nói: “Mấy ngày hôm trước lúc mẹ con ở nhà, trong thôn có một số người không có ý tốt đã đến cửa châm ngòi ly gián, bị mẹ con con mắng đi rồi. Tuy rằng chính chúng ta trong lòng biết, người ta là bàn tán thị phi, nhưng lưỡi với răng cũng có lúc c.ắ.n vào nhau. Tổ tiên cũng đã dùng 5000 năm để cho chúng ta biết đạo lý: cây lớn thì tách cành, con lớn thì ra riêng, mỗi người tự lập gia nghiệp.”