Hôn Nhân Bất Ngờ

Chương 8: Kế hoạch hôn nhân

Tô Vân ngồi bên chiếc bàn gỗ trong quán cà phê quen thuộc, tâm trí cô đầy những ý tưởng cho hôn lễ sắp tới. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi lên gương mặt cô, khiến đôi mắt nâu to tròn của cô càng thêm sáng. Cô đã tưởng tượng ra nhiều điều, từ màu sắc chủ đạo đến cách trang trí, nhưng giờ đây, khi Lâm Thiên bước vào, mọi thứ dường như bắt đầu trở nên phức tạp.

“Xin lỗi đã để cậu chờ,” Thiên nói, giọng anh mang chút lạnh lùng quen thuộc.

“Không sao,” Vân đáp, cố gắng giấu đi sự hồi hộp trong lòng. “Chúng ta cần bàn về hôn lễ.”

Thiên ngồi xuống, ánh mắt anh nghiêm túc. “Vậy, cậu đã nghĩ ra những gì?”

“Em nghĩ chúng ta nên tổ chức một buổi lễ nhỏ, ấm cúng. Có thể ở ngoài trời, với hoa tươi và ánh đèn lung linh,” Vân nói, sự phấn khích hiện rõ trên gương mặt.

“Nhỏ?” Thiên nhíu mày. “Tôi nghĩ một buổi lễ lớn sẽ tốt hơn. Chúng ta cần thể hiện sự trang trọng của sự kiện này.”

“Nhưng không phải hôn nhân là về tình yêu và sự kết nối giữa hai người sao? Em không muốn nó trở thành một màn trình diễn,” Vân phản đối.

Thiên gật đầu, nhưng vẫn giữ lập trường. “Tôi hiểu, nhưng nếu chúng ta không thể hiện sự nghiêm túc, mọi người sẽ không đánh giá đúng về chúng ta. Hôn nhân không chỉ là chuyện riêng tư.”

“Vậy theo anh, chúng ta sẽ có một buổi lễ lớn với nhiều khách mời, những người không liên quan đến cảm xúc của chúng ta?” Vân hỏi, không kiềm chế được sự bực bội.

“Không, không phải thế,” Thiên nói, thở dài. “Tôi chỉ muốn chúng ta tạo ấn tượng. Hãy nghĩ về gia đình, về những kỳ vọng mà họ đặt lên chúng ta.”

“Gia đình?” Vân lặp lại, cảm giác hụt hẫng dâng lên. “Em không thể sống vì kỳ vọng của người khác. Điều quan trọng nhất là chúng ta cảm thấy hạnh phúc.”

Những lời nói của cô như một mũi tên bắn vào sự tự tin của Thiên. Anh cảm nhận được sự khác biệt trong cách mà họ nhìn nhận về hôn nhân. “Tô Vân, tôi biết cậu muốn mọi thứ thật hoàn hảo, nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng như trong mơ.”

“Em không muốn mơ. Em chỉ muốn thực tế, một cái gì đó chân thành,” cô nói, ánh mắt đầy kiên định.

Một khoảng lặng bao trùm giữa hai người. Vân cảm thấy nỗi lo lắng len lỏi trong lòng. Đây chỉ mới là khởi đầu, nhưng sự khác biệt giữa họ dần trở nên rõ nét hơn.

“Có lẽ chúng ta nên nghe ý kiến của Mai,” Thiên đề nghị, phá tan bầu không khí căng thẳng. “Cô ấy có thể giúp chúng ta tìm ra cách nào tốt nhất.”“Ừm, ý hay,” Vân đồng ý, nhưng trong lòng cô vẫn không yên. Liệu có phải họ đang đi đúng hướng?

Khi cả hai rời quán cà phê, Vân cảm thấy sự nghi ngờ về quyết định của mình. Phải chăng cô đã quá mơ mộng về một hôn lễ mà thực tế không thể đạt được?

Nguyễn Mai đã chờ sẵn ở một góc đường, nụ cười tươi tắn hiện lên trên gương mặt. “Hai người đang bàn về gì vậy?”

“Hôn lễ,” Thiên đáp, ánh mắt anh chuyển từ Vân sang Mai. “Cậu có ý kiến gì không?”

“Ôi, hôn lễ thì cần phải hoành tráng chứ!” Mai nói với sự nhiệt tình. “Nhưng cũng phải có chút lãng mạn, đúng không?”

“Đúng vậy!” Vân kêu lên, ánh mắt sáng lên. “Em nghĩ chúng ta có thể kết hợp cả hai. Một buổi lễ lớn nhưng vẫn giữ được không khí ấm áp.”

“Thế mới đúng là Tô Vân,” Mai cười. “Chúng ta sẽ làm cho nó trở thành một ngày không thể nào quên!”

Thiên nhìn hai cô gái, lòng anh tràn đầy sự lo lắng. Họ đang xây dựng một kế hoạch, nhưng anh lại cảm thấy như mình bị bỏ lại phía sau. Hôn nhân không chỉ là một sự kiện, mà là cả một cam kết mà anh chưa chắc chắn có thể đáp ứng.

Sau khi bàn bạc thêm, cả ba quyết định sẽ tổ chức một buổi lễ lớn nhưng vẫn có những yếu tố lãng mạn. Thiên không thể không thừa nhận rằng sự kết hợp này có vẻ hợp lý, nhưng trong lòng anh vẫn còn nhiều điều cần phải giải quyết.

Khi Vân và Mai rời đi, Thiên đứng lại một lúc, suy nghĩ về những gì vừa diễn ra. Anh cảm thấy áp lực từ gia đình, từ xã hội, và cả từ chính bản thân mình. Liệu anh có đủ sức mạnh để làm cho cuộc hôn nhân này thành công?

Đột nhiên, một cuộc gọi đến. Thiên nhìn vào màn hình, trái tim anh đập nhanh. Là Đỗ Linh, người mà anh không mong muốn gặp trong lúc này. “Lâm Thiên, có chuyện quan trọng cần nói,” giọng cô ta nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

Thiên không thể từ chối, anh biết rằng Linh luôn có những thông tin giá trị. “Được, tôi nghe đây.”

“Cậu nên cẩn thận. Huy đang có những âm mưu lớn. Nếu không hành động kịp thời, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ,” Linh nói, giọng cô ta nghiêm túc.

“Cảm ơn, tôi sẽ ghi nhớ,” Thiên đáp, cảm giác lo lắng lại dâng lên. Huy không ngừng gây áp lực, và giờ đây, cuộc hôn nhân của anh với Vân có thể sẽ bị ảnh hưởng bởi những trò chơi quyền lực.

Thiên quyết định sẽ phải nói cho Vân và Mai biết về tình hình. Họ cần phải chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra. Khi ánh chiều tà dần buông xuống, anh cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, như thể báo hiệu cho những khó khăn đang chờ đợi phía trước.