Hôn Nhân Bất Ngờ

Chương 10: Cuộc sống chung

Tô Vân và Lâm Thiên vừa chuyển đến sống chung trong căn hộ nhỏ xinh xắn, nơi mà mỗi góc đều mang đến cảm giác thân thuộc nhưng cũng đầy mới mẻ. Họ không chỉ là hai người bạn, mà giờ đây còn là một cặp vợ chồng, với mọi trách nhiệm và hy vọng chờ đợi phía trước.

Buổi sáng đầu tiên, Vân đã dậy sớm hơn thường lệ. Cô nấu bữa sáng, hy vọng rằng mùi thơm từ bữa ăn sẽ khiến Thiên cảm thấy thoải mái hơn. Nhưng khi cô mở tủ lạnh ra, một sự thật phũ phàng đập vào mắt: bên trong chỉ có vài quả trứng và một ít rau củ héo úa.

“Thế này thì không ổn,” Vân lẩm bẩm, tự nhủ rằng cô cần lên kế hoạch cho việc mua sắm. Cô quyết định nhắn tin cho Thiên: “Chào buổi sáng! Hôm nay mình sẽ đi chợ. Cậu có muốn ăn gì không?”

Thiên trả lời ngay: “Cứ mua những gì cần thiết.”

Vân thở dài, cảm thấy hơi bối rối. “Cần một chút gì đó ngon hơn,” cô nghĩ. “Có lẽ mình nên thử một món mới cho bữa tối.”

Khi Thiên thức dậy, anh nhìn thấy Vân đang bận rộn trong bếp. “Cậu nấu ăn à?” Anh hỏi, có chút ngạc nhiên.

“Ừm, em nghĩ rằng mình có thể làm một bữa sáng ngon miệng,” Vân mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn lo lắng không biết liệu món ăn của mình có đủ sức hấp dẫn để làm Thiên hài lòng.

“Để anh giúp,” Thiên nói và tiến lại gần. Anh không giỏi nấu ăn, nhưng muốn tạo không khí thoải mái hơn giữa hai người. Họ cùng nhau chuẩn bị bữa ăn, và những tiếng cười bắt đầu vang lên.

“Cậu có biết làm món trứng chiên không?” Vân hỏi, cố gắng tạo sự gần gũi.

“Chắc là biết,” Thiên trả lời, nhưng khi anh đứng trước bếp, trứng lại dính chặt vào chảo. “Hơi khó hơn anh tưởng.”

“Để em,” Vân cười, lấy chảo và chỉ cho anh cách làm. Họ đã cùng nhau làm ra một bữa sáng đơn giản nhưng ấm cúng. Dù không hoàn hảo, nhưng sự hợp tác của cả hai đã mang lại một bầu không khí vui vẻ.

Sau khi ăn sáng, Vân đề xuất một kế hoạch cho buổi chiều. “Chúng ta có thể đi chợ, sau đó đi dạo một chút.”

“Nghe có vẻ ổn,” Thiên đồng ý, nhưng ánh mắt của anh lại có chút lưỡng lự. Có điều gì đó trong ánh mắt ấy khiến Vân cảm thấy như có một bức tường vô hình giữa họ.

Khi cả hai đến chợ, Vân hào hứng chọn lựa thực phẩm. “Cậu có thấy quả này không? Trái cây tươi ngon thật đấy!” Cô chỉ vào những trái dưa hấu đỏ mọng, ánh mắt sáng rực.

Thiên chỉ cười nhẹ, nhưng không thể không cảm thấy sự khác biệt trong cách mà Vân vui vẻ khám phá thế giới xung quanh. “Em luôn thích những thứ đơn giản như vậy sao?” Anh hỏi, cố gắng tìm hiểu thêm về cô.

“Đúng vậy,” Vân đáp, “Em nghĩ rằng những điều đơn giản nhất thường mang lại niềm vui lớn lao.” Cô nhìn vào mắt anh, hy vọng rằng anh cũng có thể nhìn thấy điều đó.Khi trở về, cả hai cùng nhau chuẩn bị bữa tối. Vân đã quyết định làm món mì xào với rau củ, một món ăn dễ làm nhưng đầy màu sắc. Nhưng khi đến bước quan trọng, cô lại phát hiện ra rằng mình đã quên mua gia vị.

“Ôi không! Mình quên mất muối!” Vân kêu lên, cảm thấy thất vọng.

“Để anh đi mua,” Thiên nói, và khi Vân định phản đối, anh đã nhanh chóng ra ngoài. Trong lúc chờ đợi, Vân tự hỏi liệu có phải mình đã quá nhanh nhẹn trong việc quyết định sống chung với Thiên hay không. Cô cần phải làm cho mối quan hệ này trở nên tốt đẹp hơn, nhưng cảm giác áp lực từ cuộc sống chung khiến cô cảm thấy mơ hồ.

Khi Thiên trở về với gói muối và một số gia vị khác, Vân cảm thấy nhẹ nhõm. Họ lại tiếp tục nấu ăn cùng nhau, và bữa tối diễn ra trong không khí ấm cúng, mặc dù có chút vụng về trong từng động tác.

“Cảm ơn cậu đã giúp anh,” Thiên nói khi cả hai ngồi xuống ăn. “Món này ngon hơn anh nghĩ.”

“Thật sao?” Vân cười, lòng vui vẻ. “Chỉ cần có nhau là mọi thứ đều có thể trở nên thú vị hơn.”

Sau bữa tối, khi dọn dẹp, Vân cảm thấy sự gần gũi giữa họ đã bắt đầu hình thành. Nhưng rồi, bỗng nhiên, điện thoại của Thiên reo lên. Anh nhìn vào màn hình và sắc mặt bỗng trở nên căng thẳng.

“Có chuyện gì không ổn?” Vân hỏi, lo lắng.

“Đó là một cuộc gọi từ công ty,” Thiên đáp, giọng anh trở nên lạnh lùng. “Họ cần bàn bạc về một số vấn đề khẩn cấp.”

Vân nhìn theo bóng lưng của anh khi anh bước ra ngoài, cảm thấy sự xa cách trở lại. Cô tự nhủ rằng mình cần phải làm gì đó để phá vỡ bức tường ấy. Mối quan hệ này không chỉ là về sự hợp tác; nó còn cần sự hiểu biết và chia sẻ.

Khi Thiên quay trở lại, ánh mắt của anh đã dịu lại. “Xin lỗi, anh phải đi một chút,” anh nói. “Có thể mình sẽ không về sớm.”

“Không sao đâu,” Vân mỉm cười, dù lòng cô có chút hụt hẫng. “Em sẽ đợi.”

Khi Thiên rời khỏi căn hộ, Vân ngồi lại trong bóng tối, cảm thấy những gì mình đang xây dựng có thể dễ dàng bị phá vỡ bởi những yếu tố bên ngoài. Cô quyết định rằng mình sẽ không bỏ cuộc. Họ cần phải hợp tác hơn nữa, và cô sẽ tìm cách để thuyết phục Thiên mở lòng.

Đêm hôm đó, Vân bắt đầu viết một danh sách những điều mà cô muốn thực hiện cùng với Thiên. Cô muốn tạo ra những kỷ niệm đẹp, những giây phút đáng nhớ để xóa nhòa khoảng cách giữa họ.

Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như những giấc mơ đang chờ đợi. Họ có thể cùng nhau vượt qua mọi thử thách, nhưng để làm được điều đó, cả hai phải học cách tin tưởng lẫn nhau. Giấc mơ của Vân về một cuộc sống hạnh phúc chưa bao giờ rời bỏ cô. Cô tin rằng, một ngày nào đó, Thiên sẽ nhận ra điều đó.

Và trong đêm tối, khi những suy nghĩ chạy đua trong đầu, Vân biết rằng hành trình của họ mới chỉ bắt đầu.