Hồn Ma Và Thời Gian

Chương 13: Đánh thức quá khứ

Thảo đứng giữa ngọn đồi, nơi không khí đặc quánh sự u ám. Những hình ảnh mờ ảo của các linh hồn vẫn quanh quẩn trong tâm trí cô, như những vệt sáng lấp lánh giữa màn đêm. Cô thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Những linh hồn ấy đang chờ đợi sự giải thoát, và cô có trách nhiệm phải làm điều đó.

“Chúng ta cần phải làm gì tiếp theo?” Hương hỏi, ánh mắt tràn đầy lo lắng nhưng cũng không thiếu quyết tâm.

“Chúng ta phải tìm ra cách để kết nối sâu hơn với họ,” Quốc đáp, giọng điềm tĩnh. “Nếu chúng ta có thể hiểu được nỗi đau của họ, có lẽ họ sẽ cho chúng ta biết điều gì cần làm.”

“Nhưng làm sao để có thể kết nối?” Minh hỏi, vẻ mặt băn khoăn.

Thảo ngước nhìn bầu trời, nơi những đám mây xám xịt đang lững lờ trôi. Cô nhớ lại những gì đã đọc trong các cuốn sách cổ, những phép thuật có thể giúp giao tiếp với linh hồn. “Chúng ta cần một nghi lễ,” cô nói, giọng chắc chắn hơn. “Một nghi lễ để kêu gọi họ.”

Quốc gật đầu. “Vậy chúng ta cần chuẩn bị những gì?”

“Cần một số thảo mộc, những vật phẩm mang tính chất linh thiêng,” Thảo đáp. “Chúng ta có thể tìm thấy ở xung quanh đây.”

Hương nhanh chóng bắt tay vào việc, trong khi Minh và Quốc chia nhau đi tìm những vật phẩm cần thiết. Thảo đứng lại, nhắm mắt lại để cảm nhận không khí xung quanh. Cô lắng nghe từng âm thanh, từng hơi thở của đất trời, và rồi, từ sâu thẳm trong lòng, những ký ức của kiếp trước bắt đầu trở lại.

Mờ mịt trong những kỷ niệm, Thảo thấy mình đứng giữa một triều đình cổ xưa, nơi mà cô từng là một vị công chúa. Nàng mặc bộ trang phục lộng lẫy, nhưng trong lòng lại trĩu nặng nỗi buồn. Những người xung quanh đang cười đùa, nhưng Thảo cảm thấy đơn độc. “Tại sao ta lại không thể tìm thấy hạnh phúc?” nàng tự hỏi.

Những hình ảnh tràn về như một cơn lũ. Cô nhớ lại những cuộc chiến tranh, những linh hồn đã ngã xuống trong cuộc chiến vì quyền lực. “Ta không chỉ là nạn nhân,” Thảo thì thầm. “Ta còn là người nắm giữ chìa khóa cho sự hòa bình giữa hai thế giới.”

Cảm giác này mạnh mẽ đến mức khiến cô choáng váng. Thảo mở mắt, và tất cả mọi thứ xung quanh như bừng sáng. “Chúng ta không chỉ đến đây để cứu những linh hồn,” cô nói, giọng đầy quyết tâm. “Chúng ta còn phải giải quyết những mâu thuẫn giữa thế giới này và thế giới bên kia.”

“Ý của bạn là gì?” Minh hỏi, ánh mắt tràn đầy sự chú ý.

“Những linh hồn không chỉ cần được giải thoát,” Thảo giải thích. “Họ cần được lắng nghe, cần được công nhận nỗi đau mà họ đã trải qua. Nếu chúng ta không làm được điều đó, họ sẽ mãi mãi bị giam cầm trong sự đau khổ.”

“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Quốc hỏi.“Chúng ta sẽ tạo ra một nghi lễ, nơi mà chúng ta có thể nghe được tiếng nói của họ, nơi mà họ có thể kể lại câu chuyện của mình,” Thảo đáp, lòng đầy nhiệt huyết. “Chúng ta sẽ là cầu nối giữa hai thế giới.”

Hương quay lại với một bó thảo mộc, trên tay là những vật phẩm cần thiết. “Tôi đã tìm thấy những thứ này,” cô nói. “Chúng ta có thể bắt đầu ngay bây giờ.”

Bầu không khí trở nên căng thẳng, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Thảo dẫn dắt mọi người, từng bước một, sắp xếp các vật phẩm theo hình tròn. Những thảo mộc tỏa hương thơm nhẹ nhàng, như một lời mời gọi những linh hồn.

Khi tất cả đã sẵn sàng, Thảo đứng giữa vòng tròn, nhắm mắt và hít sâu. Cô bắt đầu niệm những câu thần chú mà cô đã ghi nhớ từ kiếp trước, cảm nhận sức mạnh dâng trào. “Hỡi các linh hồn, hãy đến với chúng ta. Chúng tôi đến đây để lắng nghe các bạn.”

Không khí xung quanh như ngưng đọng, và bỗng nhiên, Thảo cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ vây quanh. Những bóng ma mờ ảo xuất hiện, ánh sáng từ họ rực rỡ như những vì sao. Những linh hồn bắt đầu hiện ra, ánh mắt họ tràn ngập nỗi đau và khát khao được giải thoát.

“Chúng tôi cần công lý,” một giọng nói vang lên, hòa quyện với gió.

“Chúng tôi sẽ giúp các bạn,” Thảo thốt lên, lòng tràn đầy quyết tâm. “Hãy cho chúng tôi biết điều gì cần làm.”

Nhưng ngay lúc đó, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía sau. “Các ngươi thật ngây thơ,” giọng nói quen thuộc cất lên, khiến Thảo giật mình. Phạm Văn xuất hiện, như một cơn ác mộng đang trở lại.

“Ngươi không thể ngăn cản ta,” Thảo hét lên, lòng tràn đầy dũng khí. “Chúng ta sẽ không để những linh hồn này tiếp tục chịu đựng!”

“Các ngươi không biết mình đang đối mặt với ai,” Phạm Văn mỉm cười, đôi mắt hắn như một vực thẳm tăm tối. “Ta sẽ không để các ngươi phá hỏng kế hoạch của ta.”

Hắn tiến lại gần, và Thảo cảm nhận được sự lạnh lẽo tỏa ra từ hắn. Cô biết rằng cuộc chiến đã bắt đầu, không chỉ cho những linh hồn mà còn cho chính số phận của họ.

“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Minh khẳng định, đứng bên cạnh Thảo, sẵn sàng chiến đấu. “Cùng nhau, chúng ta sẽ đánh bại ngươi!”

Trong khoảnh khắc đó, những linh hồn xung quanh như được tiếp thêm sức mạnh, ánh sáng từ họ bùng lên rực rỡ. Thảo nhìn vào đôi mắt của Minh, Hương và Quốc, cảm nhận sự kết nối chặt chẽ giữa họ. Đây chính là lúc họ phải đứng lên, không chỉ cho bản thân mà còn cho những linh hồn khốn khổ.

“Đừng bao giờ từ bỏ!” Thảo thét lên, lòng tràn đầy quyết tâm. Cuộc chiến không chỉ diễn ra trong không gian này, mà còn là cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối, giữa công lý và bất công. Họ sẽ không để bất kỳ ai bị giam cầm trong nỗi đau, và sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn