Huy Khoa và Mai Lan đứng giữa không gian tĩnh lặng, chỉ nghe thấy nhịp đập của trái tim mình. Huy Khoa mở điện thoại, ánh sáng từ màn hình chiếu lên gương mặt anh, khiến những nét căng thẳng càng hiện rõ. “Chúng ta cần tìm hiểu về Đặng Minh ngay lập tức,” anh nói, sự quyết tâm hiện rõ trong giọng nói.
“Đúng vậy,” Mai Lan gật đầu, đôi mắt cô ánh lên sự kiên định. “Hắn có thể là mảnh ghép quan trọng trong bức tranh này.”
Họ nhanh chóng rời khỏi căn phòng, bước ra hành lang hẹp. Cảm giác lạnh lẽo vẫn đeo bám, như thể mọi thứ xung quanh đều đang theo dõi họ. Huy Khoa dẫn đường, ánh mắt anh không ngừng quét xung quanh, cảnh giác với mọi chuyển động.
“Cậu có thông tin gì về Đặng Minh không?” Mai Lan hỏi khi cả hai dừng lại bên một quán cà phê nhỏ ven đường. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng thì thầm của gió và tiếng cốc chén va chạm.
“Nghe nói hắn là một doanh nhân thành đạt, có nhiều mối quan hệ trong giới thượng lưu,” Huy Khoa đáp, vừa lấy điện thoại ra tìm kiếm. “Nhưng những gì mình tìm được chưa đủ. Hắn có vẻ như có liên quan đến nhiều vụ án khác nhau trong thành phố.”
Mai Lan nhíu mày. “Nhiều vụ án? Cậu nghĩ hắn có thể là kẻ đứng sau chúng?”
“Có khả năng,” Huy Khoa nói, giọng anh nghiêm túc. “Mình cần phải điều tra sâu hơn. Có thể hắn đã sử dụng những mối quan hệ đó để che giấu những tội ác của mình.”
Mai Lan ngồi im, suy nghĩ về những gì đã xảy ra. Cái chết của cha cô, những vụ án bí ẩn… tất cả đều dẫn về một con đường. “Chúng ta cần tìm kiếm những người đã tiếp xúc với hắn. Họ có thể biết điều gì đó.”
“Đúng, và mình sẽ tìm kiếm thông tin từ mạng xã hội và các nguồn khác,” Huy Khoa nói, ánh mắt sáng lên khi anh nghĩ đến kế hoạch. “Có thể có ai đó đã chụp ảnh hay để lại bình luận về hắn.”
Mai Lan gật đầu, cảm thấy sự hồi hộp dâng lên. “Chúng ta cần phải làm việc nhanh chóng. Nếu Đặng Minh biết chúng ta đang điều tra, hắn sẽ không ngần ngại sử dụng mọi biện pháp để ngăn cản.”
Huy Khoa đứng dậy, quyết định đã được đưa ra. “Chúng ta sẽ chia nhau ra. Tôi sẽ tìm kiếm thông tin trên mạng, còn cậu có thể đến những nơi mà hắn thường lui tới. Có thể sẽ tìm được ai đó biết chuyện.”
“Được,” Mai Lan đồng ý, lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Hẹn gặp lại ở đây sau hai giờ nhé.”
Huy Khoa gật đầu, rồi cả hai tách ra, mỗi người một hướng. Mai Lan cảm thấy những bước chân của mình vững vàng hơn khi cô đi qua những con phố quen thuộc. Thành phố Vọng Hồn dường như mang trong mình nhiều bí mật hơn những gì cô từng tưởng tượng. Mỗi ánh đèn, mỗi bóng hình đều có thể là một manh mối.
Cô quyết định bắt đầu từ một quán bar nhỏ, nơi mà Đặng Minh thường lui tới. Không khí bên trong ấm cúng, nhưng cũng đầy bí ẩn. Mai Lan bước vào, nhìn quanh, tìm kiếm những người có thể giúp cô. Cô gọi một ly nước, rồi từ từ quan sát.
“Mày tìm ai?” Một giọng nói cất lên bên cạnh.
Mai Lan quay sang, thấy một người đàn ông trung niên, ánh mắt lấp lánh sự tò mò. “Tôi chỉ đang tìm hiểu về Đặng Minh,” cô đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.Người đàn ông nhướng mày, rõ ràng có chút nghi ngờ. “Hắn không phải là người dễ nói chuyện đâu. Tốt nhất là mày nên tránh xa hắn.”
“Tôi chỉ muốn biết thêm về những mối quan hệ của hắn,” Mai Lan nói, lòng tự nhủ phải kiên nhẫn. “Có người nào biết gì không?”
“Nghe nói hắn có nhiều kẻ thù, nhưng cũng nhiều bạn bè,” người đàn ông cười khẩy. “Hắn biết cách làm mọi người phải phục tùng.”
Mai Lan cảm thấy một chút mệt mỏi. “Có thông tin gì cụ thể không?”
“Không nhiều,” người đàn ông thở dài. “Chỉ biết rằng hắn thường gặp gỡ một số nhân vật lớn trong thành phố. Họ có thể giúp đỡ nhau trong công việc… và cả những việc không sạch sẽ nữa.”
Mai Lan gật đầu, cảm thấy một tia sáng lóe lên trong đầu. “Cảm ơn,” cô nói và đứng dậy. Có lẽ những người mà Đặng Minh kết nối chính là chìa khóa để mở ra những bí mật mà cô đang tìm kiếm.
Khi rời khỏi quán bar, lòng cô tràn đầy quyết tâm. Cô sẽ tìm ra mọi thứ về Đặng Minh, không chỉ để trả thù cho cha mà còn để cứu lấy những linh hồn đang bị mắc kẹt. Không gì có thể ngăn cản cô.
Trong khi đó, Huy Khoa ngồi trong một quán cà phê, mắt dán vào màn hình máy tính. Anh lướt qua hàng loạt thông tin, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào có thể liên quan đến Đặng Minh. Mỗi dữ liệu anh tìm thấy đều có thể là một mảnh ghép quan trọng.
“Có điều gì đó không ổn,” Huy Khoa thì thầm với chính mình khi nhận thấy một số thông tin mâu thuẫn. “Tại sao lại có nhiều người bị mất tích xung quanh hắn?”
Ánh mắt anh sáng lên khi một bài viết cũ hiện lên. “Cái chết của một người bạn thân của Đặng Minh,” anh đọc thầm, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Có vẻ như hắn đã có những mối quan hệ phức tạp hơn mình nghĩ.”
Huy Khoa nhanh chóng ghi chú lại thông tin, rồi quyết định liên lạc với Mai Lan. Anh cần phải chia sẻ những gì vừa phát hiện, bởi có thể nó liên quan đến kế hoạch của Đặng Minh.
“Mai Lan, mình đã tìm thấy một số thông tin thú vị,” Huy Khoa nói khi cả hai gặp lại nhau. “Có một vụ án cũ liên quan đến cái chết của một người bạn của Đặng Minh. Có thể hắn đã làm gì đó để che giấu sự thật.”
Mai Lan chăm chú lắng nghe, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt cô. “Chúng ta cần phải tìm hiểu về vụ án đó. Nó có thể là một manh mối quan trọng.”
“Đúng vậy,” Huy Khoa đồng ý. “Nhưng mình cảm thấy như có điều gì đó đang rình rập. Đặng Minh không phải là kẻ dễ đối phó.”
“Chúng ta cần phải cẩn thận,” Mai Lan nói, lòng cô dâng trào sự quyết tâm. “Nhưng chúng ta sẽ không dừng lại. Phải tìm ra sự thật.”
Họ bước ra khỏi quán cà phê, không khí bên ngoài càng lạnh lẽo. Những bí mật đang chờ đợi họ, và thời gian không còn nhiều. Cảm giác hồi hộp dâng lên, như thể mọi thứ đều đang tiến về một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.