Hồn Ma Trong Gương

Chương 3: Án Mạng Trong Đêm

Mai Lan và Huy Khoa dừng chân trước chiếc gương lớn nằm trong một góc quán cà phê. Ánh sáng vàng nhạt hắt lên bề mặt gương, tạo nên những phản chiếu mờ ảo. Huy Khoa hít một hơi thật sâu, đôi tay anh siết chặt lại. “Chúng ta bắt đầu từ đâu?” anh hỏi, ánh mắt nhìn chăm chú vào gương.

“Trước hết, chúng ta cần tìm hiểu về chiếc gương này,” Mai Lan đáp, trong lòng dâng lên cảm giác hồi hộp. “Tuấn đã thường xuyên nhìn vào gương này. Có thể nó chứa đựng điều gì đó quan trọng.”

Huy Khoa gật đầu, anh bước tới gần, ánh mắt sắc bén quét qua các chi tiết xung quanh. “Tôi sẽ kiểm tra các kết nối điện tử. Có thể có thông tin nào đó ẩn giấu bên trong.”

Mai Lan đứng lại, quan sát anh làm việc. Huy Khoa nhanh chóng rút ra một thiết bị nhỏ, bắt đầu dò tìm tín hiệu. Không khí xung quanh họ dường như trở nên căng thẳng hơn, như thể thời gian ngừng lại. Mai Lan cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim, những ký ức về Tuấn ùa về trong tâm trí.

“Có một số dữ liệu mờ,” Huy Khoa nói, giọng anh nghiêm túc. “Nhưng tôi cần thêm thời gian để phân tích.”

“Chúng ta không có nhiều thời gian,” Mai Lan đáp, ánh mắt cô nhìn về phía gương. “Nếu Đặng Minh thực sự có liên quan, hắn sẽ không ngồi yên đâu.”

“Cậu nghĩ hắn sẽ làm gì?” Huy Khoa hỏi, vừa thao tác trên thiết bị.

“Có thể hắn sẽ tìm cách ngăn cản chúng ta,” Mai Lan trả lời, cảm giác lo lắng dâng cao. “Mọi thứ đều có thể xảy ra trong thành phố này.”

Đột nhiên, tiếng động lạ vang lên từ phía sau họ. Cả hai đồng loạt quay lại, ánh mắt đề phòng. Một người đàn ông trung niên, với ánh mắt lạnh lùng và bộ vest đen, đứng ở lối ra. Đặng Minh. Không cần phải nói, họ đã biết hắn đang tìm kiếm điều gì.

“Các cậu đang làm gì ở đây?” Đặng Minh hỏi, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự đe dọa.

“Chúng tôi chỉ đang nói chuyện,” Huy Khoa đáp, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Và nhìn vào gương,” Đặng Minh châm biếm, ánh mắt hắn sắc như dao. “Có lẽ các cậu nên rời khỏi đây trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ.”

Mai Lan cảm thấy hơi lạnh toát chạy dọc sống lưng. “Chúng tôi sẽ không bỏ cuộc,” cô nói, giọng kiên quyết. “Đừng nghĩ rằng mình có thể dễ dàng đe dọa chúng tôi.”

Đặng Minh khẽ cười, nụ cười không chút ấm áp. “Các cậu không biết mình đang đối mặt với ai đâu. Tôi khuyên các cậu nên suy nghĩ lại.”

Hắn rời đi, nhưng không trước khi để lại một bầu không khí nặng nề. Mai Lan và Huy Khoa nhìn nhau, cả hai đều hiểu rằng Đặng Minh không phải là một đối thủ dễ dàng.

“Chúng ta phải làm gì đó nhanh chóng,” Huy Khoa nói, đôi tay anh lại bắt đầu làm việc trên thiết bị. “Tôi sẽ cố gắng lấy thêm thông tin từ gương.”

Mai Lan gật đầu, nỗi lo lắng trong lòng cô dâng cao. “Tôi có cảm giác như chúng ta đang bị theo dõi. Có thể hắn đã cài người theo dõi chúng ta.”“Chúng ta phải cẩn thận,” Huy Khoa đồng ý. “Để tôi truy cập vào hệ thống an ninh của quán, có thể tôi sẽ tìm thấy điều gì đó.”

Cả hai tiếp tục làm việc, nhưng mỗi giây trôi qua đều mang theo một cảm giác áp lực. Tâm trí Mai Lan không ngừng suy nghĩ về những gì có thể xảy ra tiếp theo. Liệu họ có đủ thời gian để khám phá sự thật trước khi mọi thứ sụp đổ?

“Huy Khoa, cậu có thấy điều gì đó kỳ lạ trong gương không?” Mai Lan hỏi, ánh mắt cô bỗng chốc sáng lên khi nhận ra điều gì đó khác biệt.

“Ý cậu là sao?” Huy Khoa ngẩng đầu lên, thắc mắc.

“Nhìn kỹ đi. Có vẻ như có hình ảnh nào đó đang hiện lên,” cô chỉ vào bề mặt gương. Ánh sáng chập chờn khiến những hình ảnh trong gương trở nên mờ ảo, nhưng Mai Lan có thể cảm nhận được sự hiện diện của điều gì đó.

“Chúng ta cần phải xem xét kỹ hơn,” Huy Khoa nói, ánh mắt anh đã trở nên quyết tâm. Anh lại quay về phía gương, cố gắng tìm ra manh mối.

Mọi thứ xung quanh dường như đang chuyển động chậm lại. Một cảm giác kỳ lạ bao trùm không gian, như thể những linh hồn trong gương đang cố gắng giao tiếp. Mai Lan cảm thấy một nỗi sợ hãi, nhưng cũng là sự tò mò mãnh liệt. Cô không thể rời mắt khỏi hình ảnh trong gương, như thể nó đang gọi mời cô.

“Cậu có cảm thấy không?” Mai Lan hỏi, giọng cô khẽ rung lên. “Có điều gì đó… không đúng.”

Huy Khoa gật đầu, anh cũng cảm nhận được sự lạ lùng trong không khí. “Chúng ta phải thật cẩn thận.”

Bỗng nhiên, ánh sáng trong quán vụt tắt. Trong bóng tối, Mai Lan và Huy Khoa chỉ còn lại tiếng th* d*c của nhau. Mai Lan cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, bóng tối như nuốt chửng mọi thứ xung quanh. “Chúng ta phải đi,” cô nói, giọng run rẩy.

“Đợi đã,” Huy Khoa nói, anh vẫn không ngừng tìm kiếm tín hiệu. “Tôi gần như có được thông tin…”

Nhưng trước khi anh kịp nói hết, một bóng đen xuất hiện từ trong bóng tối, nhanh như cắt. Mai Lan không kịp phản ứng, một cảm giác lạnh lẽo xộc vào người cô. Huy Khoa kéo cô lại, nhưng mọi thứ đã quá muộn.

“Chạy!” anh hô to.

Họ lao ra khỏi quán, nhưng bóng tối vẫn đeo bám. Mai Lan cảm thấy có điều gì đó đang rình rập, có thể là Đặng Minh, có thể là những linh hồn bị mắc kẹt. Một cảm giác mạnh mẽ rằng cuộc chiến này chưa bao giờ kết thúc, và họ chỉ vừa mới bắt đầu.

Khi họ chạy ra ngoài, bầu trời đã đen kịt, ánh đèn phố chập chờn như những ngọn lửa yếu ớt. Mai Lan và Huy Khoa dừng lại, thở hổn hển. “Chúng ta cần một kế hoạch,” Huy Khoa nói, ánh mắt anh kiên quyết. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể đối đầu với Đặng Minh.”

“Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về gương,” Mai Lan đáp, sự quyết tâm trong cô bùng cháy. “Có thể nó chính là chìa khóa để mở ra mọi bí mật.”

Huy Khoa gật đầu, họ lại tiếp tục bước đi trong bóng tối, biết rằng cuộc hành trình này đầy rẫy nguy hiểm, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Sự thật đang chờ họ, và họ sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra nó.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn