Mai Lan đứng trước chiếc gương, lòng cô dâng lên nỗi lo lắng lẫn hồi hộp. Ánh sáng từ ngọn đèn bên cạnh phản chiếu tạo nên những hình ảnh mờ ảo, như thể không gian xung quanh đang hòa quyện cùng những ký ức mà cô sắp khám phá. Cô đã từng giao tiếp với linh hồn cha mình qua chiếc gương này, nhưng lần này, cảm giác thật khác. Có điều gì đó nặng nề, như một điềm báo không lành.
“Hãy tìm ta,” giọng nói của cha cô vang lên trong tâm trí, nhẹ nhàng mà đầy sức nặng. “Có những bí mật cần được phơi bày.”
“Cha!” Mai Lan khẽ thở dài, cố gắng ổn định tâm lý. “Cha có thể cho con biết về Đặng Minh không? Ông ấy có liên quan như thế nào đến những gì cha đã phát hiện?”
Gương bắt đầu lấp lánh, một hình ảnh mờ ảo hiện lên. Đó là hình ảnh cha cô, ánh mắt ông đầy nỗi ưu tư. “Đặng Minh không phải là người mà con nghĩ. Ông ta có âm mưu lớn, và con đã bị cuốn vào nó.”
“Nhưng ông ấy là ai?” Mai Lan hỏi, giọng cô tràn đầy khát khao muốn biết. “Tại sao cha lại không thể nói cho con biết trước đây?”
“Ông ta đã che giấu những tội ác không thể tưởng tượng nổi,” cha cô trả lời, vẻ mặt ông trở nên nghiêm túc. “Người ta nói rằng ông ta có thể điều khiển mọi thứ xung quanh mình, từ những người trung thành cho đến những kẻ thù. Ông ta không chỉ là một doanh nhân, mà còn là một kẻ thao túng.”
Mai Lan cảm thấy nhịp tim mình tăng nhanh. “Ông ta đã làm gì? Tại sao lại muốn hại cha?”
“Có những điều mà cha không thể công khai, nhưng một khi con đi quá sâu vào, con sẽ thấy. Ông ta không chỉ muốn che giấu tội ác, mà còn muốn loại bỏ bất kỳ ai đứng trên con đường của mình.”
Một nỗi sợ hãi lan tỏa trong lòng Mai Lan. Cô không thể để Đặng Minh tiếp tục lộng hành, nhưng những gì cha cô nói thật sự đáng sợ. “Cha, làm thế nào để con có thể ngăn ông ta?”
“Con phải tìm ra bằng chứng,” cha cô nói, ánh mắt ông sáng lên một cách mãnh liệt. “Có một tài liệu, một ghi chú quan trọng mà cha đã để lại. Nó sẽ chỉ cho con con đường đúng đắn.”
“Ghi chú ở đâu?” Mai Lan nôn nóng.
“Trong chiếc hộp gỗ ở dưới gầm giường,” cha cô nói, giọng ông trở nên yếu ớt. “Nhưng hãy cẩn thận, Mai Lan. Đặng Minh không dễ dàng bị đánh bại. Ông ta sẽ không dừng lại cho đến khi con không còn gì nữa.”
Mai Lan gật đầu, quyết tâm trong cô càng mạnh mẽ hơn. “Con sẽ làm mọi cách để ngăn ông ta.”
“Con không đơn độc,” giọng cha cô nhắc nhở. “Huy Khoa sẽ giúp con. Hãy tin tưởng vào bản thân và những người xung quanh.”
Khi hình ảnh cha cô dần biến mất, Mai Lan cảm thấy một sự trống rỗng lấp đầy. Cô quay sang nhìn Huy Khoa, người vẫn đứng bên cạnh, ánh mắt anh thể hiện sự lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm.“Cô ổn không?” Huy Khoa hỏi, giọng anh nhẹ nhàng.
“Cha tôi đã nói về Đặng Minh,” Mai Lan đáp, giọng cô có chút run rẩy. “Ông ta có một âm mưu lớn, và chúng ta cần phải tìm ra tài liệu mà cha tôi đã để lại.”
“Tài liệu gì?” Huy Khoa hỏi, sự tò mò hiện rõ.
“Trong chiếc hộp gỗ dưới gầm giường,” Mai Lan trả lời, cảm giác hồi hộp tràn ngập trong lòng. “Chúng ta cần phải tìm nó ngay.”
Huy Khoa gật đầu, ánh mắt anh sáng lên sự quyết tâm. “Chúng ta đi thôi.”
Họ nhanh chóng rời khỏi phòng, lòng Mai Lan tràn đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần phấn chấn. Huy Khoa đi bên cạnh, sự hiện diện của anh như một nguồn động viên quý giá. Mỗi bước đi của họ hướng về nơi chứa đựng những bí mật đã bị chôn vùi.
Khi về đến nhà, họ nhanh chóng tìm kiếm chiếc hộp gỗ. Mai Lan quỳ xuống, cúi người nhìn vào gầm giường. Cô có thể cảm nhận được sự hiện diện của những ký ức cũ, những điều mà cha cô đã để lại. Cuối cùng, cô tìm thấy chiếc hộp, bụi bặm phủ một lớp mỏng trên bề mặt.
“Hãy mở nó ra,” Huy Khoa khuyến khích, sự hồi hộp trong không khí thật nặng nề.
Mai Lan nhẹ nhàng mở nắp hộp, bên trong có những mảnh giấy vàng úa, được xếp cẩn thận. Cô rút ra một tờ giấy, đọc lướt qua những dòng chữ mờ nhạt. Những thông tin liên quan đến Đặng Minh, những cái tên, những địa chỉ, và cả một số hình ảnh mờ. Mỗi dòng chữ như nhắc nhở cô về sự nguy hiểm mà cha cô đã đối mặt.
“Đây… đây là bằng chứng,” cô nói, giọng nói lấp lánh sự phấn khích. “Chúng ta có thể dùng nó để…”
Một tiếng động từ bên ngoài khiến họ dừng lại. Mai Lan và Huy Khoa nhìn nhau, ánh mắt họ đầy lo lắng. Huy Khoa đứng dậy, tiến về phía cửa sổ, trong khi Mai Lan vẫn giữ tờ giấy trong tay, lòng cô nặng trĩu lo âu.
“Hình như có ai đó,” Huy Khoa thì thầm, ánh mắt anh căng thẳng. “Chúng ta cần phải cẩn thận.”
Mai Lan gật đầu, sự căng thẳng dâng lên trong lòng. Họ không chỉ đang tìm kiếm sự thật mà còn phải đối mặt với nguy hiểm mà Đặng Minh có thể mang đến bất cứ lúc nào. Ánh sáng mờ ảo từ chiếc gương phản chiếu lại, như một lời nhắc nhở rằng họ đang đứng trước một cánh cửa dẫn đến những điều chưa biết.
“Chúng ta phải đi,” Huy Khoa nói, quyết đoán. “Không thể chần chừ thêm nữa.”
Mai Lan nhanh chóng cuộn những tờ giấy lại, giấu chúng vào túi. Cô biết rằng mỗi giây trôi qua đều có thể là một giây nguy hiểm. Họ rời khỏi nhà, trái tim họ đập nhanh trong sự hồi hộp, như thể họ đang chạy trốn khỏi bóng ma của chính sự thật.