Hồn Ma Trong Gương
Chương 1: Bí Ẩn Của Gương
Mai Lan đứng trước chiếc gương cổ, ánh sáng mờ ảo trong căn phòng khiến mọi thứ trở nên huyền bí hơn. Chiếc gương có khung bằng gỗ sồi đen, những hoa văn chạm khắc tinh xảo nhưng đã phai màu theo thời gian. Cô đưa tay lên chạm nhẹ vào mặt gương, cảm giác lạnh buốt truyền đến tay, như thể chiếc gương đang sống, đang thở.
“Có gì đặc biệt không?” Huy Khoa hỏi, vừa bước vào phòng. Anh nhìn Mai Lan với ánh mắt tò mò, tay cầm theo một chiếc laptop nhỏ.
“Không biết nữa,” Mai Lan đáp, vẫn chưa rời mắt khỏi gương. “Nhưng nó khiến mình có cảm giác kỳ lạ, như thể nó đang gọi mình.”
“Gọi? Như một lời mời gọi?” Huy Khoa cười, nhưng nụ cười của anh có chút gượng gạo. “Thường thì gương chỉ phản chiếu thôi.”
Mai Lan khẽ lắc đầu, đôi mắt cô vẫn dán chặt vào gương. “Mình không biết, nhưng có điều gì đó không ổn. Nó… có vẻ như chứa đựng một bí mật.”
Huy Khoa tiến lại gần hơn, nhìn vào gương. Trong khoảnh khắc, anh cảm thấy như có một cái gì đó đang lấp lánh ở phía sau lớp kính, nhưng khi nhìn kỹ, chỉ thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình và Mai Lan. “Có thể nó liên quan đến cha bạn,” anh nói, giọng trở nên nghiêm túc hơn.
Mai Lan gật đầu, nỗi đau từ sự mất tích của cha như một vết thương chưa lành. “Mình nghĩ vậy. Ông đã từng nói về những chiếc gương cổ và những câu chuyện kỳ bí xung quanh chúng. Có thể ông đã tìm thấy điều gì đó trong này.”
“Chúng ta có thể tìm hiểu thêm,” Huy Khoa đề nghị, giọng anh tràn đầy quyết tâm. “Mình có thể truy cập vào một số cơ sở dữ liệu cũ, có thể tìm thấy thông tin về chiếc gương này.”
“Cảm ơn, Khoa. Nhưng mình cảm thấy… có điều gì đó không ổn,” Mai Lan thở dài, không rõ cảm giác lo lắng này từ đâu đến. “Có thể mình cần phải nhìn vào gương một lần nữa.”
“Cẩn thận đấy,” Huy Khoa nhắc nhở. “Mình nghe nói về những chiếc gương có thể gây ra những điều kỳ lạ.”
Mai Lan không trả lời, cô tiến lại gần gương, đưa tay chạm vào bề mặt kính. Lần này, cô cảm thấy như có một luồng khí lạnh lướt qua người mình. Một hình ảnh mờ ảo bắt đầu xuất hiện, những mảnh ghép ký ức của cha cô, nhưng chỉ là những mảnh vụn, không đủ để tạo nên một câu chuyện rõ ràng.
“Mai Lan!” Huy Khoa la lên, giọng anh đầy lo lắng. “Đừng nhìn quá lâu!”
Cô giật mình, rút tay lại. “Mình… mình không thể cưỡng lại được.”
Huy Khoa quay về phía gương, ánh mắt dừng lại ở một góc tối trong khung gương. “Có gì đó ở đây,” anh nói, giọng anh nén lại. “Mình thấy một cái gì đó như hình bóng người.”
Mai Lan nhíu mày, nhưng trước khi cô kịp hỏi, một tiếng động lạ vang lên. Cánh cửa phòng khép lại với một tiếng rầm, khiến cả hai giật mình.
“Có ai đó ở đây không?” Huy Khoa hỏi, ánh mắt anh quét khắp căn phòng.Mai Lan nắm chặt tay, cảm giác bất an lại dâng lên. “Mình không biết, nhưng mình cảm thấy… có điều gì đó đang theo dõi chúng ta.”
“Chúng ta nên ra ngoài,” Huy Khoa nói, nhưng khi cả hai quay lưng lại, bóng tối trong căn phòng như chợt dày đặc hơn, như thể có một sức mạnh nào đó đang giữ họ lại.
“Chờ đã,” Mai Lan nói, giọng cô thấp lại. “Mình muốn thử một điều.”
Cô quay lại đối diện với gương, hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu nói những gì mình biết về cha. “Cha, nếu cha đang ở đây, xin hãy cho con biết cha đang ở đâu.”
Khoảnh khắc im lặng kéo dài, và rồi, trong gương, hình ảnh của một người đàn ông xuất hiện, nét mặt quen thuộc nhưng lại xa lạ, như thể ông đang bị mắc kẹt giữa hai thế giới.
“Cha!” Mai Lan thốt lên, nhưng hình ảnh đó nhanh chóng biến mất, để lại chỉ những mảng tối mờ ảo.
Huy Khoa nắm lấy vai cô, giọng anh khẩn trương. “Chúng ta phải đi ngay bây giờ!”
Mai Lan lắc đầu, trái tim cô đập mạnh. “Không, mình phải hiểu điều này. Có thể đây là manh mối.”
Nhưng khi cô nhìn lại gương, chỉ thấy hình ảnh của chính mình. Một sự lạnh lẽo bao trùm lấy cô. Huy Khoa kéo tay cô, nhưng Mai Lan vẫn đứng yên, đôi mắt dán chặt vào gương.
“Chúng ta không có thời gian!” Huy Khoa gắt lên.
“Nhưng… nếu đây là cơ hội để tìm kiếm cha?”
“Mai Lan!” Huy Khoa nói, giọng anh như một tiếng thét trong sự im lặng. “Đừng quên rằng có những điều không nên bị đánh thức.”
Mai Lan cảm thấy như có một sức mạnh vô hình đang kéo cô lại gần gương. Cô nhắm mắt lại, và khi mở ra, hình ảnh trong gương đã thay đổi. Bây giờ, nó không chỉ phản chiếu lại họ mà còn hiện lên những bóng ma mờ ảo, như thể đang cảnh báo họ về một điều gì đó tăm tối sắp đến.
“Chạy đi!” Huy Khoa hét lên, nhưng khi họ định quay lưng, cánh cửa phòng lại tự động đóng sập lại, như thể một lực lượng nào đó đang muốn giữ họ lại.
Trong giây phút tê dại, Mai Lan cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua người, và một giọng nói thì thào bên tai cô, “Hãy dừng lại.”
Cả hai đứng chết lặng, cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng. Huy Khoa quay sang Mai Lan, nhưng ánh mắt cô đã dán chặt vào gương, nơi mà những hình ảnh mờ ảo vẫn tiếp tục xoay chuyển. Cô biết, họ đã bước vào một bí ẩn mà không thể quay lại.